Trang chủ Thể loại Ngôn tình Quỷ Diện Tướng Quân Sủng Kiều Nương

  Edit: Hanna

  *Đêm trừ tiÌ£ch: còn được gọi tên là đêm ba mươi, là khoảng thời gian trước ná»­a đêm, thời khắc giao thừa giữa năm mới và năm cÅ©.

  Đêm trừ tịch là khoảng thời gian thiêng liêng nhất cá»§a năm khi các gia đình sum họp, chuẩn bị đón năm mới với những điều tốt lành sẽ đến và tiễn trừ năm cÅ©.

  Đêm Trừ Tịch với ‘trừ’ nghÄ©a là thay đổi, hoán đổi và ‘tịch’ là đêm, ‘trừ tịch’ nghÄ©a là ‘đêm cá»§a sá»± thay đổi’, ‘đêm cá»§a thời khắc giao thời’.

  _________________________________

  Tuyết dần dần ngừng rÆ¡i, cuối cùng xe ngựa đã tới Ninh phủ.

  Hoắc Viễn Hành đỡ Ninh Như NgoÌ£c đi xuống xe ngá»±a, Từ thị và Ninh Khánh An đã sớm nhận được tin tức, sắp xếp quản gia ra cửa nghênh đón.

  “Cô nãi nãi, cô gia, cuối cùng các người đã trở lại rồi! Lão gia và phu nhân đang đợi hai người trong đaÌ£i sảnh.” Quản gia cười tươi nói.

  Sau đó mấy người vào phá»§, đi thẳng tới đaÌ£i sảnh.

  Rất nhanh đã tới nÆ¡i, nha hoàn vén rèm cửa bằng vải bông lên, Ninh Như NgoÌ£c và Hoắc Viễn Hành sóng vai bước vào.

  Từ thị và Ninh Khánh An ngồi trên ghế trong đaÌ£i sảnh, Ninh Như NgoÌ£c và Hoắc Viễn Hành tiến lên hành lễ.

  Sau khi trò chuyện vài câu, Từ thiÌ£ lôi kéo Ninh Như NgoÌ£c vào phòng tâm sự, còn Hoắc Viễn Hành và Ninh Khánh An đi tới thư phòng.

  Hiện giờ tình hình trong triều không ổn điÌ£nh, Hoàng Thượng biÌ£ bệnh, hÆ¡n nữa có chuyện Nhị hoàng tá»­ ép người quyên góp baÌ£c, càng khiến các đaÌ£i thần trong triều bất mãn trong lòng, nhân tâm nóng nảy, sóng ngầm mãnh liệt.

  Ninh Khánh An là Hộ Bộ thượng thư, gần đây càng vì chuyện triều đình thiếu bạc mà sầu đến sứt đầu mẻ trán, quốc khố thu vào thì ít, chi ra thì nhiều, cho dù ông tính toán tỉ mỉ như thế nào thì cũng không thể tăng thu giảm chi, đúng là miệng ăn núi lở.

  Ninh Khánh An và Hoắc Viễn Hành tới thư phòng thương lượng một hồi lâu, cùng nhau phân tích tình hình hiện giờ trong triều, Hoắc Viễn Hành khuyên ông tạm thời đừng nóng nảy, kiểu gì sau này cũng ra có cách giải quyết.

  Ninh Khánh An bất đắc dÄ© lắc đầu: “CÅ©ng chỉ có thể như vậy.”

  Thật ra không phải là ông không có biện pháp gì, nhưng khổ nỗi dùng tốt thì trở thành biện pháp tốt, có thể giải quyết tình hình nguy cấp, lá»­a sém lông mày, nhưng nếu dùng không tốt, ví duÌ£ như cách làm của Nhị hoàng tá»­, thì có khả năng đem chuyện tốt biến thành chuyện xấu, vì vậy ông không nói ra, tất cả đều chôn trong lòng.

  Hoắc Viễn Hành khuyên giải an á»§i ông vài câu, lại nhắc nhở ông phải chú ý một số việc, ám chỉ ông phải cẩn thận hÆ¡n nữa.

  Ninh Khánh An không phải kẻ ngốc, khi Hoắc Viễn Hành nhắc tới thì đã hiểu ra. Trong lòng thầm cân nhắc một chút đã biết về sau nên làm như thế nào. Hai người trò chuyện với nhau rất ăn ý.

  TaÌ£i hậu viện, Ninh Như NgoÌ£c và Từ thị ngồi trong phòng vừa uống trà ăn bánh vừa trò chuyện tâm sự, hai người đều là thai phuÌ£, có khẩu vị tương đối giống nhau, đều thích ăn mấy thứ chua chua.

  Từ thị nói: “Vài ngày trước nương nghe nói con đuổi một nha hoàn ra ngoài à?”

  Ninh Như NgoÌ£c cÅ©ng không muốn giấu bà, gật gật đầu, nói: “Vâng, nàng ta làm sai chuyện nên con đuổi ra ngoài.”

  “Hầu gia có biết không?” Từ thị rất quan tâm tới thái độ của Hoắc Viễn Hành.

  Ninh Như NgoÌ£c nói: “Chính Minh Tông bảo con toàn quyền xá»­ lí, con không cần nha hoàn có tâm tư quá lớn.”

  Từ thị nghe xong thì rất hài lòng với Hoắc Viễn Hành, nói: “Chỉ cần con sống tốt thì nương an tâm rồi.”

  “Nương.” Ninh Như NgoÌ£c mềm maÌ£i dá»±a vào trên vai bà.

  Từ thị vỗ vỗ tay nàng, lộ ra vẻ mặt cưng chiều yêu thương nàng.

  Khi Hoắc Viễn Hành và Ninh Khánh An nói xong rồi đi tới đây, nhìn thấy Từ thị và Ninh Như NgoÌ£c vui vẻ ngồi bên nhau, vừa ăn haÌ£nh nhân vừa trò chuyện.

  “Ăn ngon không?” Ninh Khánh An cười tá»§m tỉm hỏi.

  “Cha, cha nếm thá»­.” Ninh Như NgoÌ£c lấy một nắm haÌ£nh nhân cho ông.

  Ninh Khánh An cầm một haÌ£t, nói: “Không tồi.”

  Ninh Như NgoÌ£c nói: “Thai phụ ăn nhiều haÌ£nh nhân, bổ đầu óc.”

  Khụ!

  Ninh Khánh An mới nuốt được một ná»­a thì ngheÌ£n laÌ£i.

  Ninh Như NgoÌ£c còn chưa phát hiện ra điều gì, đưa haÌ£nh nhân trong tay cho Hoắc Viễn Hành: “Chàng muốn ăn không? Ăn cũng ngon lắm.”

  Hoắc Viễn Hành nhìn thoáng qua haÌ£nh nhân trong tay nàng, lại liếc mắt nhìn Ninh Khánh An đứng bên caÌ£nh, chỉ thấy ông biÌ£ ngheÌ£n haÌ£nh nhân đến mức đỏ bừng mặt, liên tục ho khan vài tiếng, uống hết một chén trà mới có thể nuốt haÌ£t haÌ£nh nhân kia xuống, dáng vẻ có chút đáng thương khiến chàng tâm sinh đồng tình.

  Ninh Như Ngọc thấy Hoắc Viễn Hành đứng bất động, cho rằng chàng không cần nên muốn thu tay lại, dù sao cÅ©ng không có mấy hạt, chàng không ăn thì nàng ăn. Hoắc Viễn Hành lại vươn tay ra, cầm một hạt từ trên tay nàng. 

  “Ta nếm thá»­ xem có ngon thật không nhé?” Hoắc Viễn Hành bỏ hạt hạnh nhân kia vào trong miệng, khen một câu: “Không tồi.”

  Cuối cùng Ninh Khánh An đứng bên cạnh đã hết khó chịu.

  Người một nhà vui vẻ ở bên nhau, nói nói cười cười ăn ăn uống uống, thời gian trôi qua rất nhanh.

  Tới chạng vạng tối, hai người nên trở về phá»§ VÅ© An Hầu, Ninh Như Ngọc hÆ¡i luyến tiếc, kéo tay Từ thị, nói: “Nương, mấy ngày nữa con lại đến thăm nương.”

  “Được, nương gá»­i lời hỏi thăm lão phu nhân nhé, con nhớ chú trọng thân thể.” Từ thị dặn dò.

  Ninh Như Ngọc liên tục gật đầu đồng ý, ngồi lên xe ngá»±a rời đi trong ánh mắt dõi theo cá»§a Từ thị và Ninh Khánh An.

  “Đây là lần đầu tiên thiếp không đón giao thừa với cha nương, trước kia thiếp đều đón giao thừa đốt pháo với hai người bọn họ.” Ninh Như Ngọc lưu luyến quay đầu lại nhìn Từ thị và Ninh Khánh An, Ninh phá»§ ở phía sau dần dần trở nên càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không thể nhìn thấy nữa.

  Hoắc Viễn Hành nắm lấy tay nàng, nói: “Từ nay về sau, mỗi một năm, ta đều cùng nàng đốt pháo, đón giao thừa.”

  Người bên cạnh từ cha nương đổi thành phu quân, cha nương ở bên mình từ nhỏ tới lớn, phu quân ở bên mình đến khi già đi, trọng sinh một đời, Ninh Như Ngọc cảm thấy bản thân rất hạnh phúc.

  Xe ngá»±a thong thả chạy trên đường lớn, bánh xe cuồn cuộn, phát ra tiếng vang rất nhỏ, một đường quay lại phá»§ VÅ© An Hầu.

  Tuyết lại bắt đầu rÆ¡i xuống, bông tuyết còn lớn hÆ¡n buổi sáng rất nhiều, từng mảnh từng mảnh tuyết trắng bay lả tả từ trên bầu trời rÆ¡i xuống mặt đất.

  Hoắc Viễn Hành cầm một cái ô bằng giấy dầu trong tay, bước đi chậm đi rãi bên cạnh Ninh Như Ngọc, che gió chắn tuyết cho nàng.

  Nhìn bông tuyết bay xuống từ trời cao, Ninh Như Ngọc bỗng nhiên vươn tay, tiếp được một bông tuyết hình thoi nằm trong lòng bàn tay nàng, trong suốt như pha lê, vô cùng xinh đẹp, giống như tiêm tá»­ rÆ¡i xuống nhân gian.

  “Cẩn thận bị cảm lạnh.” Hoắc Viễn Hành dặn dò một tiếng.

  Ninh Như Ngọc không để ý chút nào, ngá»­a đầu cười nhìn chàng, nói: “Minh Tông, tuyết thật đẹp.”

  “Không đẹp bằng nàng.” Hoắc Viễn Hành thuận miệng nói.

  “Thiếp nói nghiêm túc.” Ninh Như Ngọc nói, bÄ©u môi không vui.

  “Ta cÅ©ng nói nghiêm túc.” Hoắc Viễn Hành nghiêm mặt nói: “Trong mắt ta, nàng chính là đẹp nhất, không thể tìm thấy thứ gì có thể đẹp hÆ¡n nàng.”

  “Chàng chỉ được cái dỗ ngọt thiếp thôi.” Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng Ninh Như Ngọc cảm thấy rất ngọt, mặt mày đều mang theo ý cười vui vẻ.

  Hai người vừa đi vừa nói chuyện cười đùa, rất nhanh đã tới nÆ¡i ở cá»§a lão phu nhân Khương thị, nha hoàn vén rèm cá»­a bằng vải bông lên, Hoắc Viễn Hành nắm tay Ninh Như Ngọc đi vào trong, tiến lên hành lễ với Khương thị.

  Khương thị ngồi trên giường ở trong phòng, trên đầu đeo đai buộc trán, cười gật gật đầu, bảo hai người ngồi xuống, hỏi Ninh Như Ngọc: “Hai đứa về thăm cha nương, bọn họ vẫn khỏe chứ?”

  Ninh Như Ngọc nói: “Bọn họ vẫn khỏe, hai người cÅ©ng gá»­i lời hỏi thăm tổ mẫu, bảo tổ mẫu bảo trọng thân thể, phúc thọ an khang.”

  Ai cÅ©ng đều thích nghe những lời dễ nghe, không có ai là ngoại lệ, đặc biệt là người lớn tuổi, càng hy vọng thân thể khỏe mạnh, đương nhiên Khương thị cÅ©ng thích nghe những lời như vậy, lập tức khen ngợi Ninh Như Ngọc một hồi.

  Đang nói chuyện thì có nha hoàn tiến vào thông báo: “Đại lão gia và Đại gia, tiểu thiếu gia tới thỉnh an lão phu nhân.”

  Khương thị gật gật đầu: “Cho bọn họ vào đi.”

  Nha hoàn hành lễ cáo lui rồi đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau, Hoắc Viễn Thành và Đại lão gia mang theo Phúc ca nhi cùng nhau bước vào trong.

  Đầu tiên ba người hành lễ với lão phu nhân Khương thị, sau đó là Hoắc Viễn Hành và Ninh Như Ngọc có lễ cho Hoắc Viễn Thành và Đại lão gia. Chờ mọi người cho nhau có lễ thì mới ngồi xuống nói chuyện.

  Đường thị vẫn còn bệnh, tiếp tục ở lại thôn trang bên ngoài thành, ăn tết cÅ©ng không trở về.

  Khương thị hỏi Hoắc Viễn Thành vài câu có liên quan tới bệnh tình cá»§a Đường thị, Hoắc Viễn Thành nói: “Vẫn như cÅ©, bệnh tình lặp đi lặp lại, vừa thấy hÆ¡i khá lên một chút thì qua hai ngày lại tệ đi, chỉ có thể dưỡng bệnh ở thôn trang là tốt nhất, hy vọng đầu xuân thời tiết dễ chịu, uống thêm mấy loại thuốc thì bệnh tình có thể ổn định hÆ¡n.”

  Khương thị lập tức nói: “Nên như vậy, nương cá»§a ngươi cÅ©ng là người có tuổi rồi, thân thể không thể so với trước kia, lần này lại bị bệnh lâu như vậy, chắc chắn phải nghỉ ngÆ¡i bồi bổ cho tốt, ở đây ta còn một cá»§ nhân sâm trăm năm, ta sẽ sai người đưa đến thôn trang cho nương cá»§a ngươi bồi bổ thân mình.”

  Hoắc Viễn Thành nói: “Tổ mẫu, đó là nhân sâm dùng để bồi bổ thân mình cho người, tôn tá»­ làm sao có thể không biết xấu hổ mà nhận cá»§a người.”

  “Nói chuyện này để làm gì, ta nguyện ý cho ngươi thì chính là cá»§a ngươi, ngươi cứ cầm lấy là được.” Lão phu nhân Khương thị xụ mặt nói, Hoắc Viễn Thành không tiện tiếp tục chối từ, nói vài câu cảm Æ¡n lão phu nhân, sau đó nhận lấy cá»§ sâm kia.

  Ninh Như Ngọc ngồi bên cạnh, vẫn luôn cúi đầu, nghe thấy Khương thị đưa một cá»§ nhân sâm trăm năm cho Đường thị, yên lặng mà cong cong khóe môi.

  Lúc trước người đưa Đường thị đến thôn trang ở ngoài thành để dưỡng bệnh chính là lão phu nhân Khương thị và Hoắc Viễn Hành ra quyết định, hiện giờ Đường thị đã ở thôn trang được vài tháng, Khương thị không đề cập tới việc gọi Đường thị về thì cÅ©ng không có ai dám nói để bà ta trở về, ngay cả ăn tết cÅ©ng như nhau. Khương thị đưa một cá»§ nhân sâm trăm năm cho Đường thị, chẳng qua là muốn trấn an Đường thị và Hoắc Viễn Thành mà thôi, quả nhiên gừng càng già càng cay.

  Sau thời gian uống một chén trà nhỏ, hạ nhân tiến vào bẩm báo nói, bữa cÆ¡m trừ tịch đã chuẩn bị xong, mời lão phu nhân và bọn họ đi qua dùng bữa, sau đó moÌ£i người dời bước đi tới phòng ăn.

  Ở chính giữa phòng ăn có một bàn lớn hình tròn, trên mặt bàn là các món ăn đủ màu sức, đều là những màu có ý nghĩa riêng trong tết trừ tiÌ£ch.

  Khương thị cười nói: “Nhà cá»§a chúng ta không có nhiều người, cũng không chú ý đến nhiều quy củ như vậy, nghi thức xã giao mà thôi, nam nữ phân bàn thì đều không ngồi đủ một bàn, không bằng moÌ£i người cứ ngồi cùng nhau trên bàn tròn đi.”

  “Tổ mẫu nói đúng.” Hoắc Viễn Hành dẫn đầu đáp lời, chàng cÅ©ng là có tâm tư riêng, bởi vì chàng không muốn ngồi xa Ninh Như NgoÌ£c.

  Khương thị lại nói: “Cháu đừng trả lời nhanh như vậy, ta có chuyện muốn nói với moÌ£i người, tuổi tác hai cháu đều không nhỏ, phải khai chi tán diệp cho Hoắc gia chúng ta mới đúng, phải sinh cho ta thêm mấy đứa cháu trai cháu gái nữa, sau này muốn phân bàn cũng có thể đầy một bàn.”

  Hoắc Viễn Hành vội nói: “Cháu và Đình Đình nhất điÌ£nh sẽ cố gắng.” Chàng trả lời nhanh như vậy, lại cường điệu là cùng Ninh Như NgoÌ£c sinh, chính là nói cho Khương thị, chàng không cần những người khác.

  Khương thị lập tức hiểu rõ ý nghĩ của chàng,cÅ©ng không nói gì thêm, chỉ cần Ninh Như NgoÌ£c có thể làm, bà thấy không sao cả, trên mặt mang theo ý cười, nói với mọi người: “Ngồi đi, ngồi đi, hôm nay là đêm giao thừa, người một nhà ngồi bên nhau, vui vẻ náo nhiệt ăn một bữa cÆ¡m, năm mới vui vẻ rá»±c rỡ, đại cát đại lợi, vạn sá»± như ý.”

  “Ăn tết, mọi người đều uống một chén đi!”

  “Được!”

  Cùng lúc đó, bên ngoài truyền đến một trận tiếng vang bùm bùm, là có người đốt pháo, năm màu rực rỡ nổ rộng giữa không trung, sáng roÌ£i toàn bộ đêm tối.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận