Trang chủ Thể loại Khoa huyễn Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Chương 131

Sau Khi Linh Khí Trở Lại Bàn Cáp 22367 chữ 2024-09-02 20:26

  Người làm mảng tình báo không thích lãng phí thời gian và hay chú ý đến tính

  hợp lệ của thông tin, cho nên Tiêu Cận đi thẳng vào vấn đề: “Đường tín hiệu đã

  kéo lên cấp cao, cả năm châu chỉ có tôi và Tiêu Khiết La có tư cách xem xét,

  anh Triệu có thể nói được rồi.”

  Đáng tin cậy!

  A Điêu lập tức thông báo tin tình báo đầy súc tích, hơn nữa còn gửi video của

  bọn Lâm Tây Quân sang, cuối cùng mới bảo: “Bây giờ tôi đi tới Hải Thiên Nhất

  Sắc, có thể dùng tốc độ nhanh nhất để tìm ra nội gián này. Mỗi tội tôi không

  dám chắc sẽ muốn chém giết người này chấm dứt âm mưu trước, hay theo sự

  dẫn dắt của hắn nhằm đào một sợi dây sâu hơn. Theo tôi biết đường dây của

  bọn chúng đã chôn vùi gần như hoàn chỉnh, tôi gửi cho cô rồi và cô cũng thấy

  được.”

  Cô phán đoán ra tin tức đương nhiên Tiêu Cận cũng có thể, hơn nữa người này

  còn hay nhiều tin hơn A Điêu.

  Nhưng Tiêu Cận rất bất ngờ vì Triệu Nhật Thiên có thể điều tra cặn kẽ tới

  nhường này. Sau khi nhanh chóng tiêu hóa đám thông tin, cô ấy quyết đoán trao

  đổi tin tức bên mình.

  “Tôi ở bên này tra ra tới Ngũ Hành Giáo, hoài nghi có người mang ý đồ lợi

  dụng trận tà ác của Ngũ Hành Giáo để hiến tế linh đan và khối tròn có linh của

  tu sĩ nhằm triệu hoán hố đất.”

  Ngũ Hành Giáo? A Điêu thốt lên: “Là nơi ở Đam Châu? Chứ không phải triệu

  hoán Cổng Linh Hồn sao?”

  Tuy rằng lúc trước đích thật có triệu hoán Cổng Linh Hồn để rồi thất bại và dẫn

  tới gọi ra hố đất, nhưng hiện tại nhìn thế nào lại thành triệu hoán thẳng ra hố đất

  luôn?

  Mẹ nó chứ, đừng nói bản thân trận pháp kia được sáng tạo ra chỉ vì hiệu triệu hố

  đất?

  Tiêu Cận: “Anh Triệu cũng biết chuyện của Đam Châu?”

  Thật sắc sảo! Trong lòng A Điêu căng thẳng, cô trả lời: “Tôi còn biết Khúc

  Giang Nam của Học phủ Đam Châu kia trốn chuyện kết hôn bèn tới Đam Châu

  nữa là. Ha ha ha, muốn nói chuyện tình yêu trai gái này thì tôi còn rõ hơn ai hết.

  Không biết có phải cô ấy đã có người trong lòng hay không. Ôi cô nói xem

  người này…”

  Sức mạnh của nhiều chuyện đúng là ngon nghẻ, dáng vẻ than thở lầm bầm biết

  rõ chuyện bí mật tại Kinh Đô.

  Tiêu Cận chỉ đành xoay chuyển lại đề tài: “Lúc đầu tôi cũng nghĩ chuyện ở Đam

  Châu là do muốn triệu hoán Cổng Linh Hồn mà dẫn tới ma quỷ ngoài ý muốn.

  Tuy nhiên xem xét từ tư liệu đăng ký với Cục tình báo của tôi, sau này không

  chỉ có một vụ án tương tự xuất hiện mà về cơ bản trong 10 lần có tới 7 lần

  nương theo Cổng Linh Hồn để hố đất ma quỷ hiện ra. Nên tôi cho rằng có lẽ

  trận tà ác này ngay từ đầu được lập để triệu hoán hố đất. Hơn nữa Ngũ Hành

  Giáo này chỉ bày trò trẻ con ở Đam Châu nhưng thật ra lại phát triển cực kỳ

  cường bạo ở khu vực năm châu và còn bí mật tột cùng, mãi đến gần đây mới bị

  Cục tình báo tra được dấu vết.”

  Phỏng đoán của Tiêu Cận không hẹn mà trùng khớp với phản ứng đầu tiên của

  A Điêu khi cô vừa nghe được tin.

  “Thảo nào những người này muốn bắt nhiều người thế. Nghe nói lần đó ở Đam

  Châu chỉ bắt mấy đứa nhóc, gọi ra một cái hố đất cấp 1 rất nhỏ mà thôi, vậy lần

  này chẳng phải muốn triệu hoán ra hố đất kinh khủng hơn sao?”

  (P1)

  So sánh giữa đánh hạ mười mấy hai mươi tu sĩ với hơn ngàn tu sĩ biến mất, con

  số này sẽ tăng tới cỡ nào cho lần triệu hoán hố đất?

  A Điêu nghĩ đến mà da đầu tê rần.

  Tiêu Cận đã có phỏng đoán từ lâu cho nên bấy giờ không thấy bất an gì cả. Có

  điều cô ấy có thể quyết đoán liên lạc với A Điêu hơn nữa còn tín nhiệm như vậy

  âu xuất phát từ khứu giác nhạy bén đối với nguy cơ này.

  “Cho nên tôi chọn phương pháp thứ hai, làm phiền anh Triệu dụ ra nội gián này

  nhưng đừng giết, tốt nhất là dẫn hắn khởi động thời cơ này trước, hoặc để cho

  chuyện của hắn bại lộ. Dự đoán hắn sử dụng được nhiều người như vậy dưới tay

  thế tất trong Hải Thiên Nhất Sắc hãy còn có nanh vuốt của hắn. Một khi tên này

  bị vạch trần cũng có thể thúc đẩy hắn khởi động thời cơ trước thời hạn.”

  “Trong tình hình hiện tại, thà để bọn chúng khởi động sớm hơn thời hạn còn

  hơn là cho chúng chuẩn bị kỹ càng hết thảy và bắt đầu theo kế hoạch.”

  A Điêu: “Được, tôi cũng có ý đó vì bây giờ chờ mấy cô tới đây cũng như triệu

  tập những cao thủ và binh lực bị kiềm chế ở khu A B đã không kịp.”

  Tiêu Cận: “Không kịp, đừng nói nhất thời không thoát thân nổi, dù có thể lên

  đường âu qua lại vẫn mất thời gian.”

  Cô ấy không đề cập đến việc một khi đối phương phát động đấu tranh, tất cả các

  tu sĩ trong khu vực đó nên làm gì, có khi nào bị tàn sát hay không.

  Cô ấy đã không nhắc thì A Điêu cũng không.

  Chẳng lẽ vì muốn phá được âm mưu này mà hai cô gái ấy không tiếc lấy tính

  mạng của mọi người làm cái giá lớn phải trả sao?

  Quá tàn nhẫn!

  Bồn cầu không cho là thế.

  Hai người này rất quyết đoán, nhưng tình hình hiện tại chỉ có tổng cộng ba cách

  giải quyết.

  Đầu tiên, bắt người bí ẩn A và giải tán tất cả mọi người ra khỏi khu vực ven

  biển. Song một khi họ rời đi sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, đối phương ngay lập

  tức phát giác được sự tình đã bị vạch trần bèn thu lại xúc tu. Nhưng chúng có

  thay đổi kế hoạch và trì hoãn âm mưu ban đầu? Không, bởi vì chỉ có người bí

  ẩn A bị bắt, chưa bàn tới liệu người này có nói ra bí mật hay chăng; ngay cả khi

  có thì khu vực ven biển vẫn không đủ binh lực để đối phó với tình hình.

  Thứ hai, làm bộ như chẳng biết gì cả, trước tiên xem Triệu Nhật Thiên là nội

  gián, làm tê liệt đối phương, làm theo suy nghĩ của đối phương để cho chúng

  chuẩn bị, còn Tiêu Cận bên này liên hệ với Tiêu Khiết La bày quân đối phó.

  Ngặt nỗi chuyện này lại cần bỏ ra thời gian — bạn không biết đến cùng âm mưu

  của đối phương sẽ đặt bố cục ở đâu, dưới lòng đất? Tình hình dưới lòng đất là

  gì? Hố đất sẽ được sinh ra ở đây? Khu vực đường bờ biển duyên hải rộng lớn

  như vậy, đến cùng đâu mới là chỗ bí ẩn? Điều tra làm sao, lúc điều tra có bị đối

  phương phát hiện và bị lộ không? Có khi nào chưa tìm ra được gì mà đối

  phương đã thấy thời cơ chính muồi và đột nhiên bùng nổ không?

  (P2)

  Thứ ba, bắt được người bí ẩn A đi trước một bước bày ra sự hiểu biết của bên

  mình về tình báo, buộc đối phương cảm thấy giờ đây một khi không động thủ sẽ

  bỏ lỡ cơ hội, rất có thể bị Cục tình báo phá vỡ bí mật. Cho nên đối phương quả

  quyết khởi động âm mưu, còn A Điêu trà trộn vào trong đó, nhận được tin tức

  trực tiếp, giao cho Tiêu Cận, cô ấy sẽ thu vén bước tiếp theo.

  Tiêu Cận và A Điêu đều là những người có thể làm chuyện lớn, tư duy của loại

  người này chính là cân nhắc ưu và nhược điểm từ đại cục. Nếu đã hay chuyện

  trận tà ác cũng như xác định những người này tạm thời không có nguy hiểm,

  đương nhiên A Điêu dám chọn cách 3, xuất phát từ sự tự tin của mình.

  Tiêu Cận cũng dám chọn như vậy, A Điêu đoán được người này hẳn đã xem

  video cô làm thịt bầy cá mập ở trạm dịch Số 3.

  Ngặt nỗi A Điêu sợ chuyện lớn nhường này, cô lên tiền tuyến trong khi bọn

  Tiêu Khiết La lại không trở về được, Tiêu Cận sẽ điều binh từ đâu để giải

  quyết?

  Sự hỗ trợ tiếp theo này mà không theo kịp thì cô có tự tin cỡ nào vẫn e sẽ có

  chuyện, cho nên cô hỏi thẳng Tiêu Cận.

  Cô rành rành là Nhị công tử nhà họ Triệu, cái mạng này rất quý giá.

  Giọng nói của Tiêu Cận lạnh lẽo tột cùng: “Không có một gia tộc nào dốc toàn

  bộ sức chiến đấu dồn vào khu vực nguy hiểm.”

  Một câu nói khiến A Điêu giác ngộ: “Bí ẩn thế à, cảm ơn đã thông báo. Mong

  Cục trưởng Tiêu yên tâm, Triệu Nhật Thiên tôi nhất định sẽ không để sự giao

  phó của cô uổng phí.”

  A Điêu cố ý kéo quan hệ khi đối mặt với một quan chức cấp cao như vậy cho

  nên mới nói dễ nghe nhường này. Dù thế nào khi thật sự dắt dây tới tính mạng

  của mình, đoan chắc cô còn chạy nhanh hơn thỏ.

  “Khách sáo, Tiêu Cận tôi chưa từng để cho người ta không chỗ nương tựa mà

  lại giao tính mạng cho tôi để làm việc. Đồ đã tới, xin kiểm tra và nhận lấy.”

  Mi tâm A Điêu khẽ rung động, lập tức cảm ứng được... Vút một cái, có một

  món đồ chơi xuất hiện cái xoát trước mặt.

  Một con rắn kim loại đốm tím nhỏ bé, vậy mà có cả một đôi cánh kim loại màu

  tím.

  Không đáng sợ, cũng không ghê tởm, ngược lại trông tàn bạo lóa mắt và mang

  tính thẩm mỹ tột cùng.

  Tiêu Cận: “Đây là Đồ Cấm Kỵ Giáp-98, Rắn Bay, chúng đi vào được đường tín

  hiệu chính của vệ tinh Thịnh Đường trực thuộc các tước vị từ vương hầu trở lên

  do Đường Tống chế tạo. Dẫu cho ở khu A vẫn có thể vượt qua được khu vực

  hỗn loạn không có tín hiệu để liên lạc với nhau; có các chức năng chụp ảnh,

  quay phim, theo dõi và định vị. Do được dùng vật liệu đặc biệt, dưới cấp tông

  sư sẽ không cảm ứng được sự tồn tại của nó. Nếu có nguy cơ, với Trận Dịch

  Chuyển ngẫu nhiên lưu vào trong bộ nhớ một lần, nó có thể dịch chuyển tới một

  điểm ngẫu nhiên trong bán kính 20 dặm với điều kiện tiên quyết là linh đan của

  anh không bị khóa.”

  Mẹ kiếp? Một Đồ Cấm Kỵ thứ dữ cỡ này! Bảo sao nó cấp Giáp, mà lại là cái

  dạng xếp hạng trước 100 trong cấp Giáp.

  A Điêu: “Thứ này cho tôi thì Cục trưởng Tiêu làm sao?”

  (P3)

  Tiêu Cận: “Tôi một người tàn phế không mạo hiểm, hiển nhiên không cần. Song

  còn có một Đồ Cấm Kỵ Giáp-99, Tất Phương, ở trong tay anh tôi. Cả hai là món

  truyền thừa gia tộc khi lập quốc năm đó của tộc họ Tiêu tôi cho nên từ đầu hai

  món này ghép đôi với nhau, có cảm ứng đặc thù. Sau khi anh ràng buộc nó cũng

  có thể liên lạc được với anh ấy, nhưng trước mắt xem ra anh ấy sẽ không ra

  tay.”

  Dù sao trong mắt Tiêu Cận thứ quan trọng nhất của món đồ này hiện tại chính là

  liên lạc với dịch chuyển, một cái vì chuyển tin tình báo, một cái vì bảo vệ tính

  mạng.

  Trong mắt A Điêu, Tiêu Cận này đúng là một cô gái vô cùng quyết đoán, đồ bảo

  vật gia tộc mà nói đưa là đưa, không sợ cô ràng buộc rồi không trả à.

  Đúng, có thể không trả không?

  Trong lòng A Điêu nghĩ rất đẹp còn ngoài miệng lại bảo: “Được, tôi dùng trước,

  ví dù còn sống trở về thì sẽ trả lại cho cô; nếu tôi chết cô nhớ kỹ thay tôi nhặt

  xác.”

  Tiêu Cận: “...”

  Kết thúc liên lạc với Tiêu Cậu, A Điêu ràng buộc con Rắn Bay, biến nó thành

  vòng đeo tay, sau đó để con rối đi đến Hải Thiên Nhất Sắc.

  Hai giờ sau, mọi chuyện đã biến thành tình hình trước mắt.

  Cơ thể chính A Điêu nhìn hố đất bùng nổ, tất cả mọi người rơi xuống.

  Mặc dù đã dự đoán trước nhưng A Điêu vẫn không ngờ đối phương có tác phẩm

  lớn nhường này, toàn bộ trụ sở ngay đường bờ biển đều sụp đổ bằng sạch.

  Tuy nhiên cô hãy còn nhìn thấy tình hình bên dưới từ con rối và bị nó hù.

  Cấm năng lượng và linh năng, Tuyết Yêu, giam giữ tất cả mọi người chờ đợi

  hiến tế. Chưa kể dưới sự cố gắng của cô, ngay cả tín hiệu bình thường còn

  không gửi ra nổi do hố đất lớn bùng nổ gây nhiễu tín hiệu, hệt như khu A và B.

  Đụ má!

  May sao Tiêu Cận có tầm nhìn xa trông rộng bèn đưa Rắn Bay cho cô trước.

  Nhưng vấn đề là hố đất đã được tạo ra, nhóm người này còn toan tính hiến tế cái

  gì nữa?

  Thêm một vấn đề nhưng A Điêu vẫn gửi những tin tình báo này cho Tiêu Cận

  trước. Phía Tiêu Cận dường như có phần ngỡ ngàng vì cục diện còn tồi tệ hơn

  cô ấy những tưởng.

  Tuyết Yêu, cái này bình thường dễ đối phó, quan trọng nhất là Giam Giữ Cực

  Hàn quá phiền phức.

  A Điêu: “Tôi sử dụng Bùa Con Rối năng lượng cấp 7 thuộc về sự tồn tại đã tiêu

  thụ năng lượng ngay từ đầu, nhưng cốt lõi của nó là linh hạch, hẳn rất nhanh

  thôi nó sẽ suy yếu và mất liên lạc với tôi, để chính tôi tự xuống dưới.”

  Thì ra cô ấy cảm thấy cho Rắn Bay, lại dùng năng lực và chỉ số thông minh của

  Triệu Nhật Thiên thì người này có đi xuống mạo hiểm hãy còn có sức sinh tồn

  rất mạnh. Có điều hiện tại Tiêu Cận cảm thấy khó giải quyết nhưng đã hết cách

  rồi.

  Cơ thể con rối bị nhốt và rất nhanh sẽ mất liên lạc, chỉ có thể để cơ thể chính đi

  xuống để do thám tình hình.

  “Bên trong Rắn Bay có một chế độ dẫn đường tinh thần nhưng lại tiêu hao một

  bộ phận tinh thần lực, khởi động xong, bình thường căn cứ vào tinh thần lực

  mạnh yếu để cân nhắc thời gian sử dụng. Anh cứ đi xuống, thời gian truyền tải

  tin tức phải nắm chắc nhưng vẫn cần để dành một phần cho dịch chuyển.”

  “Tôi đã thu vén xong, hai tiếng rưỡi nữa sẽ có binh lực tới.”

  (P4)

  Tiêu Cận không đi theo con đường hai mặt, nhơn nhớt bảo “hoặc anh đừng đi

  nữa”, ví dù Triệu Nhật Thiên đã nói ra và chuyện này liên quan đến lợi ích năm

  châu thì cô ấy sẽ không khách sáo.

  Hai tiếng rưỡi? Nhanh như vậy sao?

  Hẳn sẽ tới kịp.

  Lúc này, trong đầu A Điêu có một kế hoạch hành động chạy qua. Xác định có

  chỗ để thao tác xong, cô đi vào trong rừng, nhanh chóng ám sát một con Tuyết

  Yêu, đoạn mở ra bằng sạch tất cả các kỹ năng trạng thái của mình, dùng luôn cả

  Cha mẹ không nhận ra để biến thành con này, kéo theo một tu sĩ xui xẻo bị nó

  nhắm trúng và kéo xuống hố đất.

  Nếu không xuống, nói không chừng bọn Tống Linh sẽ chết.

  Tên xui xẻo này đừng có trách cô, suy cho cùng cô mà không xuống tay thì y

  cũng bị kéo xuống mà thôi.

  Có điều đối với đạo pháp đã tiêu hao và khởi động, nó sẽ không bị quấy nhiễu

  vì phía dưới là Giam Giữ Cực Hàn, song xem chừng kỹ năng Cha mẹ không

  nhận ra sẽ bị hạn chế khi đi xuống do nó tiêu hao năng lực niệm. Khi năng lực

  niệm dần dà không cách nào sử dụng, nó sẽ ở cấp 25 hiện tại và kiên trì hai

  tiếng.

  .....

  Những con Tuyết Yêu khác lần lượt trở lại hố đất, A Điêu kéo thi thể đi theo

  đám tụi nó… đại khái 10 phút sau tụi nó đã tới nhà tù.

  Đương nhiên những tu sĩ bình thường này không có tư cách bị giam cùng trong

  khu giam Số 1, thay vào đó họ bị nhốt tại hơn hai mươi nhà tù bên ngoài. A

  Điêu mặc sức tính để rồi nhận ra có hơn 2000 người bị nhốt.

  Hết cách rồi, hầu như tất cả các tu sĩ ở phía bên trụ sở bờ biển bị ảnh hưởng, e

  bấy giờ chỉ có vài tu sĩ lẻ tẻ điên cuồng chạy trốn được mà thôi. Nhưng A Điêu

  đoán chừng bọn họ không thoát được, chênh lệch quá lớn và Tuyết Yêu cũng

  quá nhiều.

  A Điêu ném tu sĩ vào khám, đi theo một đám Tuyết Yêu đang đi ra ngoài, bất

  thình lình có một con Tuyết Yêu cấp 7 tiến vào.

  “Mấy tụi bây tới đây.”

  Ma quỷ này thú vị đấy, chiến đấu với con người trong hàng ngàn năm thế mà đã

  học được ngôn ngữ của loài người. Có khi nó còn cao cấp hơn nhiều so với

  ngôn ngữ phức tạp và cổ xưa của lũ ma quỷ và thế là bọn chúng chọn cách giao

  tiếp này.

  Mỗi tội đã hù được A Điêu, trái tim cô đập thình thịch.

  Bị lộ rồi?

  Không phải, con Tuyết Yêu này kêu gọi bọn kia làm việc.

  “Thời kỳ hút dương của Vua đã đến, trước khi hiến tế chọn mấy người cường

  tráng và dương khí nặng đưa qua.”

  Bởi vì năng lượng của chúng cũng bị hạn chế, sử dụng được đạo pháp bên ngoài

  hố đất còn được chứ tại đây thì không, cho nên phải có nhân lực tới vận chuyển

  đấy.

  A Điêu: “?”

  Làm phiền cho tôi hỏi thăm, tôi hiểu cái thứ gọi là thời kỳ hút dương à?

  ....

  Khu nhà tù Số 1.

  Tuyết Yêu cấp 7 mang theo bọn A Điêu đi vào. Tuyết Yêu canh giữ ở đây có

  hai con cấp 7, Tuyết Yêu cấp 6 hơn 300, đứa nào đứa nấy tráng kiện hung hãn.

  Còn đa phần những người trong nhà giam đã phát độc, ai ai cũng yếu đuối, cho

  dù mấy người lão Hàn hay Báo Xung cũng mê man.

  “Chọn mười tên.” Tuyết Yêu cấp 7 ra lệnh. A Điêu thấy Tuyết Yêu khác đã bắt

  đầu nhẹ nhàng quen thuộc nhấc người làm cô không cam chịu tụt lại phía sau,

  cứ thế mở thẳng một cửa nhà giam bắt lấy chân một người muốn kéo ra ngoài.

  (P5)

  Hàn Trạc vốn mê man thốt bừng tỉnh, vừa quay đầu đã thấy ngay một con Tuyết

  Yêu lẳng lơ không biết là đực hay cái đang nắm lấy chân mình kéo ra.

  Hắn sửng sốt, cố gắng đấu tranh. Không chỉ có hắn, những người khác cũng sợ

  hãi, đặc biệt là những người bị kéo.

  “Tụi bây làm gì đó!”

  “Má!”

  Cái bọn con cưng của trời như Tống Nhị Hồ và Đoàn Phi cố sức phản kháng

  mỗi tội chẳng có hơi sức nào cả để rồi bị bọn Tuyết Yêu cường tráng trấn áp.

  Tống Linh mở mắt vừa lúc nhìn thấy một con Tuyết Yêu đưa tay tát cái bốp vào

  đầu Hàn Trạc.

  “Ngoan ngoãn tí đê, dâng ra cơ thể trẻ trung và khỏe mạnh của mi cho vua của

  tụi tao là vinh hạnh của mi, đừng có mà không biết điều.”

  Dù sao cũng là bạn cùng bàn năm đó của mình, Tống Linh cau mày, có điều cô

  ấy không ngốc vì tù nhân không có đường phản kháng.

  Nhưng rốt cuộc bọn chúng muốn kéo bọn Hàn Trạc đi đâu?

  Tuyết Yêu cấp 7 thờ ơ nhìn đám nhân loại đang kinh hoàng và xài xể này, nó

  mỉm cười: “Đừng sợ, không hấp thu linh đan và khối tròn có linh của tụi mi,

  cũng không cần tính mạng bọn mi luôn.”

  Ơ? Không muốn?

  Biên độ giãy dụa của đám người Tống Nhị Hồ lập tức nhỏ đi rất nhiều.

  Tuyết Yêu cấp 7: “Cần dương khí của tụi mi.”

  Mọi người: “...”

  Tống Linh và các nữ tu sĩ khác: “???”

  Tại phòng giam là một khoảng tĩnh mịch trong phút chốc. Bọn người Hàn Trạc

  lập tức giãy dụa kịch liệt hơn làm con Tuyết Yêu khác nổi đóa, cứ thế đấm đá

  bọn họ loạn xị.

  A Điêu cũng đánh Hàn Trạc, vừa đánh vừa chửi.

  “Vậy mà không muốn! Thật đáng ghét, Vua của bọn tao là quỷ cao quý độc

  nhất, đám nhân loại thấp hèn như bọn mi chỉ cần nỗ lực cho dương khí là có

  được sự thương xót của ngài. Đó là vinh quang cỡ nào, thế mà bọn mi còn dám

  kháng cự! Muốn chết!”

  Điều này nói ra tiếng lòng của nhóm Tuyết Yêu, đồng thời làm cho các tù nhân

  con người chốn này phẫn nộ không thôi.

  Từ Hàn Trạc + 333333!

  Từ Lý Nguyên Khải + 233333!

  Từ Thác Bạt + 188888...

  Mẹ nó mình vô cùng hối hận vì vừa trẻ tuổi khỏe đẹp mà thân hình còn cân đối

  cường tráng quá!

  Ma quỷ cấp 7 coi khinh nhân loại, bày vẻ mặt ngạo mạn: “Nói hay, khuyên tụi

  mi biết suy xét đi, ngoan ngoãn nghe theo Vua tụi tao. Chứ dựa vào thân thể suy

  yếu của tụi mi âu kiên trì chưa được mấy phút là đã bị trả về, có gì đáng kiêu

  ngạo!”

  Vài phút, ai vài phút?!

  Trong đó có một con ma quỷ nhìn A Điêu lanh mồm lanh miệng lấy lòng cấp

  trên mà con ngươi đảo một vòng, chìa chân chó bổ sung một câu: “Sếp, những

  nhân loại hèn mọn này vô dụng lắm, có cần chọn thêm mấy tên nữa không?”

  Ma quỷ cấp 7 suy nghĩ một tí: “Cũng được.”

  Cũng được? Mười người còn chưa đủ?

  A Điêu mơ hồ có dự cảm không tốt, ước gì bóp chết tên Tuyết Yêu với miệng

  lưỡi đê tiện kia. Quả nhiên con ma quỷ cấp 7 này bỗng chỉ tay: “Chọn đứa này

  đi. Tao nhớ rõ nó, chính nó đã giết Tư Mã Tự, hại chúng ta phải phát động sớm.

  Nghe nói nó là con cháu của thế gia cực mạnh. Kéo nó ra ngoài, để thân thể nó

  trở thành lễ vật dâng tặng cho vị Vua tối cao của ta.”

  Nhìn thấy con rối của mình bị kéo ra.

  Từ Hàn Trạc và những người khác +.

  Chắc là hảo cảm rồi mà hả? Cứ vui mừng như vậy, ngay cả biên độ vẫy vùng

  cũng nhỏ hơn tí.

  (P6)

  Nội tâm A Điêu đắng cay nhưng bề ngoài lại chẳng để lộ thay đổi, cứ nhìn thân

  thể con rối và liên tục gật đầu, tiếp tục nịn hót: “Sếp, mắt anh tốt thật. Dù nhân

  loại này có bộ dạng không ra gì nhưng vừa nhìn đã biết cơ thể tốt đấy, đám cá sẽ

  để cho Vua chúng ta hài lòng. Đương nhiên Vua chúng ta tôn quý, đám nhân

  loại này có làm cỡ nào cũng không bì nổi với mấy đại nhân cùng tộc chúng ta.”

  “Đúng đúng đúng!”

  “Đúng vậy, đám nhân loại hèn hạ.”

  “Kéo đi kéo đi, chờ lát nữa sẽ đưa về. Nhưng giờ tụi nó trúng độc, cứ mềm oặt,

  lỡ như không còn sức thì sao giờ?”

  A Điêu nói ngay: “Đâu cần tụi nó ra sức. Vua chúng ta có sức dữ lắm, để tụi nó

  nằm là được. Ba cái của hạ đẳng mà còn muốn tung ra sức gì, tụi nó xứng đáng

  à?”

  Một đám Tuyết Yêu lập tức đúng đúng đúng.

  Hàn Trạc và những người khác trông như gặp cảnh cha mẹ chết, nhìn lăm lăm

  vào A Điêu với cái nhìn đầy tức điên.

  Đụ má! Đây là cách nịnh bợ trong tộc Tuyết Yêu.

  Có vẻ như thật sự bị A Điêu làm tổn thương đến lòng tự trọng, năng lực niệm

  của đám con cưng của trời này tăng vọt nhanh hơn bất cứ điều gì.

  Nhưng Tuyết Yêu cấp 7 đánh giá A Điêu rất cao, cảm thấy tên cấp dưới mang

  đầu óc nhanh nhạy này có tư chất rất tốt là chắc, chỉ số thông minh cao, tương

  lai không thể đo lường, thế là nó vỗ vai A Điêu.

  “Rất tốt, kéo đi.”

  Bụp, con rối dưới cơ thể Triệu Nhật Thiên thốt nhiên nắm lấy lan can cửa ngục

  giam, cứ thế gào thét: “Thân thể tao không tốt, tao bị yếu, tụi mày đi tìm người

  kia đi, cái tên họ Báo đó. Anh ta là Thống lĩnh, cơ thể cường tráng tột cùng, hay

  là lão già kia cũng được, ổng là người có danh tiếng mang cấp Vi Quang lâu đời

  rồi!”

  Báo Xung phong giả vờ ngủ: “!!!!”

  Vốn còn đang lo lắng cho Thiếu Hầu gia, lão Hàn: “...”

  Từ Báo Xung + 555555!

  Từ lão Hàn + 566666!

  Tuyết Yêu cấp 7 cau mày, nhìn lướt qua hai người một cái: “Quá già, không

  muốn. Kéo đi kéo đi, phiền chết, còn nhao nhao nữa là tao cắt luôn lưỡi.”

  Giờ phút này trong lòng A Điêu hoảng hốt.

  Phải làm gì đây, nếu con rối bị kéo qua là bại lộ ngay trong chỉ vài phút thôi.

  Không nói còn không biết đến cùng tên vua kia có cấp bậc gì, lỡ như cấp 9, thế

  thì lộ ngay trong giây. Cho dù không bị vạch trần thì rối làm gì có dương khí...

  Không đúng, chính chủ như cô cũng không có!

  Mẹ kiếp!

  Tin tức không thăm dò ra được cọng lông nào đã sắp bị bóc mẻ, hay là cô chờ

  một lát rồi rút đi ngay.

  Lòng A Điêu nóng như lửa đốt, dợm chạy trốn, bỗng cánh cửa nhà tù lại mở ra

  ngay lúc này và có một đám người vận áo đỏ ở cửa.

  Phải, đó là con người, không phải Tuyết Yêu.

  Bên tới là người Ngũ Hành Giáo?

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận