Trang chủ Thể loại Khoa huyễn Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Chương 29

Sau Khi Linh Khí Trở Lại Bàn Cáp 24472 chữ 2024-09-02 20:26

  Trong bệnh viện, A Điêu, người đang được bác sĩ rút độc tố, đau đến mức cả

  mặt nhăn nheo thành bánh bao dưa chua. Chợt cô nghe thấy tiếng từ bồn cầu.

  Tinh, từ Thôi Dung +4999!

  Từ Thôi Nhuận +999!

  Từ Thôi...

  Một đám người họ Thôi bỗng nhiên nổ một làn sóng năng lực niệm, khiến cho

  năng lực niệm vốn đang ổn định ở 9,000 không chỉ tăng gấp đôi mà còn tiếp tục

  tăng vọt lên trên.

  A Điêu: “?”

  Cái này cũng tính trên đầu mình?

  Bồn Cầu: “Âm mưu quỷ kế của cô, tất nhiên được tính trên đầu cô.”

  Âm mưu gì, tao kiện mày tội phỉ báng giờ! Rõ ràng chuyện này do Phong Đình

  làm!

  A Điêu có chết cũng không chấp nhận, nhưng lại hăm hở nhận lấy đám năng lực

  niệm này. Phất nhanh phất nhanh rồi, thì ra năng lực niệm còn có thể tính như

  vậy.

  Lúc cô đang lướt tin trực tuyến, cô thấy dáng vẻ Thôi Nhuận bị bắt thật lấm lem

  về cả thể xác lẫn tinh thần làm cô thoải mái ngay, ăn thêm hẳn hai bát cơm.

  Chuyện thế này đúng là làm người ta sảng khoái tinh thần, sống thọ thêm mấy

  năm.

  “Ui Bồn Cầu Nhỏ, theo quy tắc tính toán của cậu: Nếu tôi thuê 10 người và yêu

  cầu họ ra ngoài, cho nổ 10 cái nhà vệ sinh công cộng. Thế là tất cả mọi người

  trong khu vực bị bao trùm sẽ cống hiến cho tôi giá trị năng lực niệm đúng

  không?”

  Bồn Cầu: “!!!

  Bồn Cầu: “Cô có thể nào đừng đi theo con đường bậy bạ điên khùng đó được

  không? Kế hoạch này không phải là thứ lâu dài, không đàng hoàng, cô...”

  Chưa kịp nói xong, bồn cầu đã cảm nhận được cảm xúc kích động dạt dào của

  chủ ký sinh bản mệnh.

  “Mẹ kiếp, cậu không phủ nhận, thực sự có thể hả?!”

  “Phát tài rồi phát tài rồi phát tài rồi...”

  Cô thực sự bắt đầu lên kế hoạch, bắt đầu sử dụng điện thoại của mình tìm vị trí

  nhà vệ sinh công cộng của Lăng Thành, còn cầm bút chì đỏ vẽ mấy vòng.

  Bồn Cầu: “...”

  Chưa chính thức tu luyện đã tẩu hỏa nhập ma rồi.

  “Cô phải suy nghĩ rõ rành, lỡ như bị tra ra, không có một Học phủ nào bằng

  lòng thu một cuồng ma làm nổ nhà vệ sinh công cộng.”

  A Điêu: “...”

  Thật tuyệt vời, nói trúng tim đen, mình do dự rồi.

  Vậy... Chờ tốt nghiệp rồi mới cho nổ đi.

  Về phần nhà họ Thôi, bấy giờ họ đã bị lửa lan tới nơi, con át chủ bài của Thôi

  Dung cũng chính là vị trí Chỉ huy sứ lớn nhất ở Kim Lăng đã không còn. Triều

  đình sinh ra lòng chán ghét nhà họ Thôi, đám quyền quý có địa vị và thế lực cao

  hơn càng ghét chuyện Thôi Nhuận làm việc không vững chắc, xé vải che mặt,

  chọc cho túi bọn họ cũng dính nước, sẽ gây ra nhiều phiền phức nữa cho nhà họ

  Thôi.

  Hai gia tộc còn lại sẽ không bỏ qua, họ chèn ép nhà họ Thôi. Đám họ Thôi sau

  này sẽ không có quá nhiều thời gian rảnh để giải quyết mỗi cô.

  Mặc dù vẫn có nguy cơ bị nhà họ Thôi trả thù, nhưng ít nhất tình hình tốt hơn

  nhiều hơn trước đây.

  (P1)

  Cùng ngày, A Điêu phát hiện ra năng lực niệm cứ mãi tăng lên từ phía nhà họ

  Thôi đã chậm lại, và giá trị năng lực niệm của cô đã ổn định ở mức 25,000.

  Cô đăm chiêu: Bây giờ có thể đóng góp nhiều như vậy, không biết lúc khám nhà

  diệt tộc còn cống hiến tới bao nhiêu.

  Quên đi, nhà họ Thôi vẫn là lạc đà gầy, không phải thứ hiện tại cô đấu cứng

  được. Nhưng mà cô đã lấy được cổ phiếu của nhà họ rồi.

  Sản nghiệp nhà họ Thôi, đặc biệt giá cổ phiếu công nghiệp trong ngành quân sự,

  đã đổ xuống như thác nước.

  Khi trước A Điêu đã chờ đợi một thời gian, cảm thấy giá cả đạt tới mốc rồi bèn

  đầu tư 6,500,000 tinh tệ, dốc toàn lực mua cổ phiếu của một trong những công

  ty này.

  Cô là người có động tác nhanh nhất.

  Thứ nhất: Trên đời này chỉ có cô, Phong Đình và người nào đó ở xa ngoài nước

  biết Thôi Dung sẽ đổ từ đầu, ngay cả hai nhà Tống Vương còn chẳng hay.

  Thứ hai: Sản nghiệp nhà họ Thôi rất nhiều, cổ phiếu giảm rồi vẫn có người chờ

  đợi, không dám xuống tay vì sợ tiếp theo triều đình thu về thành thứ thuộc sở

  hữu của nhà nước, cũng chính là tịch biên trong truyền thuyết. Thường thì tài

  sản sau khi bị tịch biên… các bạn biết rồi đấy. Cho nên giờ ra tay mua cổ phiếu

  rất có thể công dã tràng.

  Thứ ba: Dựa theo điều thứ 2, nhiều người sợ cổ phiếu rữa trong tay thế là bán

  thốc bán tháo. Để rồi không ai dám mua, cổ phiếu treo đó càng ngày càng

  nhiều, giá cứ thấp hơn rồi thấp hơn. A Điêu cảm thấy tới lúc bèn xuống tay. Lúc

  cô tiêu tiền được một nửa đã xuất hiện một kẻ càn quét điên cuồng khác, khả

  năng mua của đối phương cực kỳ khủng khiếp, nhanh chóng mua hết cổ phiếu

  trên thị trường...

  Lúc này A Điêu đã hết tiền, cô lạnh lùng nhìn thị trường chứng khoán gió nổi

  mây vần, biết hai nhà Tống Vương ra tay, trong khi nhà họ Thôi lại muốn cứu

  thị trường.

  Ba nhà truy đuổi, nhưng rõ ràng nhà họ Thôi tất bại, thất bại tới dạng bị thương

  tận xương cốt.

  Tiếp theo cô chỉ cần chờ người của hai nhà Tống Vương tìm được mình mua cổ

  phiếu lẻ tẻ là được. Công ty mà cô chọn ấy, Tống Vương nhất định rất muốn

  nuốt trọn từ trên người nhà họ Thôi.

  Tuy nhiên điều kiện tiên quyết là: thật sự nhà họ Thôi sẽ không bị tịch biên sao?

  Trong trường hợp có bị, cô sẽ mất cả chì lẫn chài theo. Nhưng nhưng nếu cô

  phán đoán đúng, cô sẽ phất nhanh thêm một đợt hơn 6 triệu tinh tệ.

  ....

  A Điêu không bàn bạc với bất cứ ai chuyện hoạt động trên thị trường chứng

  khoán, bao gồm cả Phong Đình. Cô không thể nói bí mật về lợi ích to lớn như

  vậy. Đầu tiên người này không có nhiều tiền để đầu tư. Thứ hai, người ta vẫn

  còn ở trong tù!

  Rất nhanh Trần Nhiên và Phong Đình được thả ra, thứ chờ đợi bọn họ sẽ là rất

  nhiều phần thưởng.

  (P2)

  Đối với Phong Đình mà nói, anh ta vừa cứu đám trẻ, vừa canh giữ Cổng Linh

  Hồn không chịu giao nộp, rồi còn bị con em không có chức tước gì của nhà

  quyền quý giẫm đạp sỉ nhục, nhưng chính anh ta chính là quan võ bát phẩm

  đấy!

  Nếu không phải lo lắng cho sự an nguy của cấp dưới, đến cuối không thể không

  giao ra, chỉ sợ Phong đại nhân này thề sống chết bảo vệ Cổng Linh Hồn chỉ vì

  muốn giao nộp cho triều đình.

  Vì dân lại ủng hộ triều đình, dạng người thế này chắc chắn được nhiều bên công

  nhận.

  Mà Trần Nhiên ấy à, lại chẳng khác nào ông quan tốt bị tên quan ác Triệu Du

  phá bĩnh. Nếu không phải ông ta quyết đoán cơ trí cầu cứu đồn Đoàn luyện, hợp

  tác cứu viện, đồng thời đưa ra hướng dẫn kỹ thuật lại bắt được nội gián, chỉ sợ

  cũng... Đối với quan văn mà nói, hành vi của ông ta không có bất kỳ khiếm

  khuyết nào. Và trong mắt nhiều người, về sau ông ta cũng bị cha con Thôi Dung

  hãm hại, hiển nhiên bị hại vì sự bất khuất. (Thật ra ông đại gia này khuất phục

  rồi. Có trời mới biết nhà họ Thôi không bàn tới đức tính người học võ như vậy,

  chưa kể vì muốn nâng đỡ Triệu Du mà bán ông ta ngay đi.)

  Cho nên Trần Nhiên cũng sẽ được triều đình ngợi khen.

  A Điêu miễn cưỡng cho rằng người này thăng quan sẽ làm tương lai mình có

  chút chỗ tốt. Người đóng vai trò phụ mà thôi, chức quan càng lớn càng ngon, ít

  nhất nhà họ Thôi sẽ không dễ dàng nghiền chết cô.

  Điều kiện đầu tiên là cô được nhà họ Trần nhận về

  ....

  Ban thưởng gì đó phải chờ Thượng Quan ở Kim Lăng, Đam Châu quyết định

  cùng với triều đình. Dù sao khi Phong Đình và cấp dưới của anh ta ra khỏi

  khám, từ đầu ai nấy toàn là người tập võ thật tốt, oai hùng cao lớn, mà nay lại

  ngớ người như bị lột một lớp da, tiều tụy suy yếu. Mỗi người đều mang thương

  tích, hiển nhiên ở bên trong chịu khổ thật nhiều.

  Đương nhiên so với đám còn đi ra được như bọn họ, Trần Nhiên đã được đám

  hộ vệ nhà họ Trần đặt lên cáng cứu thương hộ tống đến bệnh viện cấp cứu từ

  lâu.

  Quan văn ấy mà, cơ thể không dở lắm.

  Phong Đình được gia đình đón về nhà. Sau một hồi dọn dẹp, anh ta thấy tin

  nhắn gửi tới điện thoại bèn cầm lên xem, và chỉ thấy một phần mềm của trang

  mạng xã hội hiếm ai dùng gửi tới tin nhắn từ A Điêu.

  “Phong đại nhân, anh ra ngoài rồi à? Không biết anh có trách em không nhưng

  em còn muốn xin lỗi anh.”

  Đến rồi, quá trình kết thúc chuyện này đã đến, ánh mắt Phong Đình chợt lóe,

  dựa theo kế hoạch ban đầu nhập chữ.

  Phong Đình: “Không cần, tại sao đột nhiên sử dụng phần mềm này?”

  “Chẳng phải vì sợ có người nghi do chúng ta làm sao. Đổi sang phần mềm này,

  những người đó sẽ không điều tra được. Chắc chắn một người trong đám chúng

  ta đăng video đó lên. Nhưng kỳ lạ ghê, đám máy giám sát kia đã bị Thôi Nhuận

  làm cho nổ tung hết rồi thì còn lấy ở đâu ra?”

  Phong Đình: “Không biết, phân tích từ góc chụp thì hẳn là thiết bị quay chụp

  của người nào đó nằm dưới đất.”

  (P3)

  “Cấp dưới của anh?”

  Phong Đình: “Đừng nói bậy, máy quay trang bị trên người họ không phải như

  vậy, có lẽ nằm trên người của một tín đồ nào đó. Dù thế nào đi nữa, bây giờ

  người bị nghi ngờ nhất vẫn là chúng tôi. Nếu là chúng tôi thì thôi, trong sạch tự

  mình biết, triều đình tự kiểm tra là được rồi. Trái lại con nhóc em lo mà học cho

  giỏi, đừng chú ý đến những thứ này suốt ngày.”

  A Điêu: “Vậy phần thưởng của em còn không?”

  Phong Đình: “Tôi sẽ giữ lời hứa. Nếu không có em tự cứu mình, trì hoãn thời

  gian cho chúng tôi, ngăn chặn những tên dị giáo đó, kế đó còn phát hiện ra

  Cổng Linh Hồn và báo với tôi, chúng tôi sẽ không có công lao như vậy. Cảm ơn

  em.”

  A Điêu: “Khách sáo rồi, vậy em đi đọc sách nha.”

  Sau khi hai người trao đổi xong, A Điêu thực sự đi đọc sách nhưng Phong Đình

  lại rơi vào trầm tư.

  Sở dĩ có kế hoạch này là bởi vào thời điểm họ chuẩn bị dùng cái video này làm

  mấy chuyện, cả hai đã phân tích tất cả mọi thứ. Chẳng hạn như tính khả thi của

  nó, tạo thành hậu quả và phần kết sẽ ra sao.

  Tính khả thi ở chỗ: những người được lợi không chỉ có họ mà còn những người

  khác, và người đó sẽ dốc sức thực thi chuyện này.

  Tạo thành hậu quả ở chỗ: Có thể thật sự thúc đẩy triều đình giết con gà béo

  “nhà họ Thôi” ở Kim Lăng này để dọa khỉ hay không. Lúc ấy Phong Đình do

  dự, ấy vậy A Điêu đã thuyết phục anh ta. Lúc đó cô đã nói thế này: Anh cảm

  nhận được như vậy bởi vì ngay cả anh cũng nhận ra thế lực quyền quý và gia

  tộc đã uy hiếp vương tộc. Mấy năm nay vương tộc vốn đã yếu, dần dần nội bộ

  triều đình đã bị con cháu gia tộc làm quan nắm giữ. Mà khi linh khí phục hồi,

  các gia tộc quyền thế mang dã tâm bừng bừng, cướp đoạt tài nguyên, nghiền ép

  lợi ích của vương tộc. Thế nên vương tộc rất gấp gáp và lần này là cơ hội.

  Vương tộc nhất định sẽ tìm tới một thế lực mạnh nhất dưới thời linh khí hồi

  phục nhằm liên thủ áp chế gia tộc.

  Thế lực mạnh nhất?

  Ai?

  Phong Đình với tư cách là quan võ suy nghĩ một hồi mới giác ngộ: Học phủ!

  Linh khí sống lại rồi, đáng sợ nhất là các Học phủ lớn kế thừa và nắm giữ tài

  nguyên tu luyện mạnh nhất của đời đầu tiên.

  Tài nguyên là cố định, gia tộc giữ được nhiều, Học phủ và vương tộc vì thế mà

  thiếu hẳn. Mặt khác, Học phủ và vương tộc có tài nguyên nhiều hơn làm gia tộc

  gửi con cái ưu tú đến Học phủ…

  Trên thực tế dẫu không có chuyện Kim Lăng này, Học phủ vẫn áp chế gia tộc

  rất nhanh, bấy giờ chỉ đơn giản là đạt được trước thời hạn mà thôi.

  Lúc đó Phong Đình giác ngộ xen lẫn khiếp sợ bởi lẽ anh ta chẳng hiểu nổi một

  cô gái được một lão đạo sĩ nuôi dưỡng trong khe núi sao lại có khứu giác chính

  trị sắc bén như vậy.

  (P4)

  ấ ấ ấ

  Hôm ấy A Điêu thì thấy anh ta ngạc nhiên thái quá, đọc sách đấy, cái gì cũng có

  trong sách.

  Phong Đình cảm thấy người biết đọc sách rất nhiều, nhưng người xem xong là

  vận dụng thăm dò từng bước ngay lại ít tột cùng.

  Con bé này sẽ là người tài năng tót vời.

  Nhưng ý tưởng này đã bị phá vỡ ngay khi anh ta nhận được chuyển phát nhanh

  của A Điêu vào ngày hôm sau.

  Năng lực niệm đến từ Phong Đình +999.

  A Điêu: O(∩

  ∩)O.

  .....

  Chẳng cần đề cập tỉ mỉ tới cái gọi là “làm thế nào để kết thúc”, vì nó chính là

  cung cấp “tài liệu” cho tổ kiểm tra. Sở dĩ không giấu diếm giao dịch giữa A

  Điêu và Phong Đình là bởi bên trong Đoàn luyện chưa chắc bền như sắt thép.

  Tự mình chủ động tiết lộ tốt hơn bị bên kia dò xét ra, tuy nhiên cách nói cần mơ

  hồ một chút. Không đề cập tới 30% quyền sở hữu cô chiếm lấy mà chỉ bảo do

  cô phát hiện. Nếu tương lai thật sự có người trong đồn Đoàn luyện phản bội và

  tiết lộ, cô cũng có chỗ giải thích.

  Thật ra thật sự tiết lộ cũng chẳng có gì, ai đụng phải Cổng Linh Hồn mà không

  muốn nhận chủ chứ?

  Chẳng qua A Điêu tận lực khiêm tốn, chưa kể hiện tại người bên đồn Đoàn

  luyện sẽ không nói ra ngoài vì chẳng có lợi. Mí mắt đám người quyền quý

  không thấp tới nỗi tìm được lỗ hổng từ bọn họ.

  Mục tiêu của nhóm điều tra là Phong Đình.

  Tại sao không ban hành phần thưởng bây giờ? Thật ra tốt nhất là giáng tội và

  ban thưởng cùng một chỗ. Một thưởng một phạt sẽ có hiệu quả tốt nhất, xoa dịu

  được nỗi tức giận của người dân.

  Mãi vẫn chưa có kết quả do một số quan lại quyền quý nghi ngờ việc tung ra

  video ở nước ngoài có liên quan đến Phong Đình và những người có mặt khác.

  Vương tộc và Học phủ là những người có lợi ích, bên bị áp chế là gia tộc. Hiển

  nhiên họ muốn tìm ra người đằng sau, tốt nhất là xếp vào tội danh tương tự như

  ố ồ ể

  phản quốc thông đồng với địch để hả dạ.

  Phong Đình hãy còn chưa thực sự lên bờ an toàn.

  Như hai người dự đoán, cuộc trò chuyện của họ đã bị theo dõi, ngay cả thông

  tin món đồ bên trong gói bưu kiện A Điêu gửi sang cũng bị thông báo cho

  người ta.

  Ánh mắt tổ trưởng sắc bén, hắn mơ hồ cảm thấy không lơ là cái bưu phẩm này

  được.

  Tổ trưởng: “Là cái gì?”

  Thành viên nhóm: “Thuốc cao trị bệnh trĩ, còn là phiên bản tăng cường.”

  Tổ trưởng: “???!!!!”

  Sau một hồi im lặng, tổ trưởng tiếp tục lật xem hồ sơ thông tin của hai người.

  Góc quay của đoạn video kia thật sự phù hợp với phân tích của Phong Đình.

  Cuộc đời của cô nhóc kia cũng nằm trong tay tổ điều tra, anh ta phán đoán được

  thế không có gì đáng ngạc nhiên.

  Khả năng đáng ngờ của hai người đã giảm bớt rất nhiều.

  (P5)

  “Bây giờ có thể chắc chắn rằng máy quay thật sự đến từ các thành viên Ngũ

  Hành Giáo chứ không phải là trang bị được mang trên người của võ sĩ đồn

  Đoàn luyện. Hiện tại đã tìm ra nơi xuất hiện ban đầu của video này không phải

  ở nước ngoài mà được đăng bằng một tài khoản không xác định. Tài khoản này

  đăng một bài viết lên một trang ωeb, tuy nhiên người của trang ωeb này không

  dám gây rắc rối nên họ vừa online là đã gỡ bỏ ngay. Song, nó đã có một ít người

  xem, chẳng qua không làm được cơm cháo gì. Tiếp theo video này truyền ra

  nước ngoài.”

  “Tìm ra được tài khoản này không?”

  “Không thể tìm thấy, không ký tên, trong một quán cà phê Internet đen ở Lăng

  Thành, cũng không có máy giám sát. Quán cà phê Internet đen này từng có

  người trong đám tín đồ ẩn hiện, là một trong những cứ điểm gặp mặt của bọn

  chúng.”

  Nhóm điều tra tổng hợp phân tích, nghi ngờ là camera trên người tín đồ đã tới

  tay được một khách hàng nhất định nào đó. Mấy phần tử sót lại nhận được

  ấ ố

  video này, xuất phát từ tâm tư sợ thiên hạ không loạn mà cố ý đăng lên mạng và

  chẳng ngờ nó bị đè xuống. Thế mà vẫn bị một số người nhìn thấy, kết quả đã

  truyền tới các nước khác.

  Tổ trưởng tổ điều tra vô cùng nhạy bén: “Nước ngoài nhận được bèn đăng tải

  video, tốc độ lan truyền quá nhanh. Không bình thường, không giống như tiết lộ

  bí mật thường thấy, trái lại trông như có người cố ý làm, có thể điều tra được

  hay không?”

  Tìm được, có thể tìm được, nhưng tìm ra được kết quả rồi lại chẳng dám báo

  cáo lên trên: Lan truyền nhanh bên nước ngoài là thế do có rất nhiều người giúp

  đỡ. Những người này tám chín phần là những khổ chủ bị đám quyền quý trong

  quốc gia cướp Thực Thể Gieo Linh và Cổng Linh Hồn. Bọn họ tức giận và thay

  đổi. Thế là họ hợp lực làm nóng lên chủ đề này.

  Lý do tại sao rất nhiều người bị đâm cho đau nhức là vì họ nào phải là nhóm

  quyền quý, họ là dân thường mà thôi.

  Bên Đường Tống có kết quả, nhà họ Thôi là gà bị giết, dân chúng Đường Tống

  mặt mày hớn hở, nhanh chóng trèo tường sang các nước khác chế giễu.

  Thật sự là thế, hai quốc gia biết được tình huống bên nước Đường Tống rồi làm

  trong dân gian cũng bắt đầu kháng cự trên quy mô lớn, moi ra rất nhiều hành vi

  xấu xa của đám quyền quý, thật sự trừng phạt không ít người.

  Cái này nói sau.

  Cho nên người dân có cách của người dân, họ có nhiều người có nhiều lực

  lượng! Không thiếu những người thông minh nắm bắt cơ hội để tận dụng tốt

  nhất tình hình, cuối cùng giành được công bằng nhất định.

  ....

  Đợi một thời gian, triều đình không ban hành lệnh tịch biên nữa.

  Dẫu cho A Điêu khá nắm chắc nhưng thật ra cũng thở phào nhẹ nhõm: Từ đầu

  cô cho rằng xem như Học phủ liên thủ với vương tộc, đến cuối họ vẫn chẳng có

  cách nào hoàn toàn áp chế quyền quý nên sẽ để lại chỗ trống. Mà tịch biên lại

  tương đương với tiêu diệt nhà họ Thôi, đây là điều người của trận doanh quyền

  quý không muốn nhìn thấy.

  (P6)

  Nước mắt cá sấu, họ không thể mở lỗ hổng cho trường hợp này được, bằng

  ầ ể ố

  không ngày sau khó tránh khỏi bị vương tộc cầm chính đao của họ để xuống

  tay.

  Khẳng định hai nhà Tống Vương cũng thấy như vậy, đâm ra bắt đầu nhân lúc

  cháy nhà mà đi hôi của.

  Quả nhiên rất nhanh người nhà họ Tống đã thông qua mạng lưới mã hóa để liên

  lạc với cô. Hệ thống chứng khoán được theo dõi bởi cơ quan quản lý cốt lõi

  nhất trong nước, nhà họ Tống cũng không có năng lực tìm được cô bèn đề nghị

  muốn mua lại cổ phiếu trong tay cô trong nội dung mã hóa, giá cả dễ bàn.

  Bàn bao nhiêu là tốt?

  Không đợi người ta ra một cái giá hơi cao trước, A Điêu thẳng thừng giải quyết

  dứt khoát: giá khởi điểm 15 triệu.

  Điều này khiến đối phương hãi hùng, còn chưa ép giá, A Điêu nói tiếp: “Tôi

  biết nhà họ Tống các người thiên văn, nhà họ Vương thiên võ. Tất nhiên người

  kế nhiệm Thôi Dung ở Kim Lăng làm Chỉ huy sứ sẽ là nhà họ Vương. Để tránh

  cho nhà họ Vương nuốt toàn bộ khối bánh ngọt lớn ngành quân sự nhà họ Thôi,

  sau đó áp chế nhà họ Tống mấy người, mấy anh nhất định phải nắm giữ một

  ngành công nghiệp cốt lõi để bóp nghẹt đà phát triển của đối phương, đồng thời

  phân ra lợi ích trọng yếu. Thật ra cổ phiếu trong tay tôi không nhiều lắm, nhưng

  góp gió thành bão, cái giá này tôi cảm thấy không cao. Có lẽ thậm chí bên trong

  những người ra giá các anh còn có ai đấy mang ham muốn lớn hơn.”

  “À, người của nhà họ Vương đã tìm đến tôi.”

  “Tôi không đồng ý vì không hy vọng một nhà độc quyền tại Kim Lăng, hai nhà

  Tống Vương ngang tài ngang sức là cục diện tốt nhất đối với nhân vật nhỏ như

  chúng tôi. Cho nên đừng phụ lòng tốt của tôi nha.”

  “Các anh suy nghĩ thật kỹ đi.”

  Ỷ vào người ta không biết thân phận của mình, X, người mới 18 tuổi, gà rù giả

  điên cuồng trong thị trường chứng khoán và thật sự đã hù được người ta.

  Về sau bọn họ đồng ý. Do nhà họ Vương giỏi võ nhưng chẳng có nhiều tiền

  bằng nhà họ Tống.

  Trận tranh đấu cuối cùng kết thúc với sự dây dưa của hai nhà Tống Vương còn

  cô thì ăn cho mập.

  Thế là A Điêu phất lên thật nhanh, đến khi tiền vào tài khoản rồi, cô lại mông

  lung.

  Nhiều tiền thế này thì mình tiêu làm sao?

  Mua linh hạch, mua Thực Thể Gieo Linh, mua Đồ Cấm Kỵ?

  Bỗng bồn cầu nhắc nhở cô: “Khi lên cấp 2 sẽ xuất hiện công thức phối thuốc và

  vô cùng tốn kém. Đề nghị cô không chi tiền vào các khía cạnh khác. Sau này sẽ

  mua càng ngày càng nhiều tài nguyên, chỉ sợ cô không đủ tiền.”

  Công thức chế thuốc? Đây được coi là một lời nhắc nhở hữu ích. A Điêu mở

  Taobao toan mua một viên linh hạch trên đó, lại nhận ra giá cả một viên đã bị

  đẩy tới một triệu.

  ???

  Con mẹ nó giá này cao quá, rau hẹ biến thành nấm tru||le rồi!

  (P7)

  Loại trái ý trời này nhất định bị người có lòng chú ý kéo lên, chỉ sợ linh hạch

  trên thị trường bị người ta mua sạch bách.

  Hết thảy đều vì ngày tuyển sinh trung học càng ngày càng gần.

  A Điêu đau đầu, một triệu một viên? Cái quái gì vậy!

  300 ngàn mà cô còn chê mắc, đoán chừng có tiền mà không mua được.

  Đúng lúc Phong Đình liên lạc với cô bảo hôm sau gặp mặt, muốn đưa cô linh

  hạch. A Điêu tính toán chưa tới một ngày bèn từ bỏ mua linh hạch trên Taobao.

  Hy vọng rằng giá giảm lại trong một thời gian ngắn, bẫy người ta dữ quá.

  .....

  A Điêu tính toán thời gian tuyển sinh trung học, chuẩn bị thuê mấy người lên

  mạng đăng mấy bài để Trần Nhiên biết mình còn có một đứa con gái đáng yêu

  lưu lạc bên ngoài.

  Cô chỉ còn 3 ngày nữa.

  Nhưng không ngờ người nhà họ Trần tìm được cô trước.

  ẩ

  Một ma ma già với khuôn mặt như cúc hoa tự mình dẫn người đẩy xe lăn đưa

  cô đến nhà họ Trần.

  Cửa nhà họ Trần vẫn chưa mở, bởi lẽ trước khi ban thưởng của triều đình

  xuống, ai nấy đều đang quan sát — bọn họ lo lắng một số quyền quý nào đó sẽ

  đánh nhà họ Trần trút giận.

  Tuy nhiên cũng có một số ít quan viên nhạy cảm lặng lẽ đưa quà chúc mừng và

  dược liệu để thể hiện hảo cảm, chẳng qua để bên ngoài thì không tốt.

  Nhà họ Trần có tiến có lui, xử lý đúng cách.

  Nhưng cánh cửa này đã mở ra vì A Điêu.

  Vừa vào cửa, hệt như bên ngoài, kết cấu thật xinh đẹp và khiêm tốn, không thể

  sánh bằng sự trang trí xa hoa của một số nhà giàu sang, không khoan thai như

  mấy thế gia cổ điển.

  Đây là phủ của một quan chức tầm trung, cũng là một thế gia thư hương truyền

  thừa nhiều năm và cũng xuống dốc nhiều năm.

  Trần Nhiên, người duy nhất làm quan, đã nhiều lần chìm nổi; muốn quật khởi,

  họ phải khiêm tốn.

  Vòm hoa rủ xuống, chuông treo cổ xưa, đèn hành lang, tranh tre treo tường…

  cùng với một chậu than.

  Ma ma già vẫn nghiêm mặt như cũi: “Tam tiểu thư, đạp chậu than đi, xua đi

  điềm xui.”

  Mẹ nó tôi ngồi trên xe lăn, bà để cho tôi vượt qua chậu than?!

  Vô nhân đạo dữ!

  A Điêu nghi ngờ có khi mình sẽ bước vào tiểu thuyết trạch đấu: Trước mắt đã

  biết nhân vật phản diện là bà nội ác độc, cha cặn bã… Ma ma già này là bị bà

  nội ác độc sai đến biến cô thành trò tiêu khiển à?

  Nhưng A Điêu nào dám phản kháng, vì vậy cô nhấc chân tháo chân voi thạch

  cao, xuống xe lăn, dễ dàng bước qua.

  Thôi nào, đi hai bước.

  Bà ma ma đẩy xe cả đường: “...”

  Bọn nha hoàn bên cạnh trợn tròn mắt.

  Từ ma ma già A+188!

  Từ nha hoàn B +24!

  Từ...

  --------------------

  Tác giả có lời muốn nói:

  Cuối cùng vào nhà họ Trần, sau đó sẽ đi thi ~ ~ cất cánh chính thức bắt đầu

  tuyến học viện. Kỳ thi sát hạch và thi tuyển sinh đại học là tuyến kịch bản về

  học viện, về sau lại là tuyến sự nghiệp trưởng thành. Ờm… so với những quyển

  sách trước đây xem như có tuyến chính rất rõ ràng. Tuyến tuổi trẻ uất ức, tuyến

  quật khởi trong học viện, tuyến chiến tranh sự nghiệp. Ba giai đoạn này sẽ

  không có nhánh phụ bên ngoài, các bạn đọc cũng không mệt. Có thể mọi người

  đọc giai đoạn đầu thì thấy khó chịu, nhưng nó lại liên quan tới phong cách viết

  của tôi. Giống như nhân vật cất cánh mà không cần viết giai đoạn đầu vậy, chắc

  chắn sẽ có bước đệm. Tôi muốn mọi vốn liếng của nhân vật đến từ một cách

  thích hợp. Cho nên đọc truyện của tôi cần phải kiên nhẫn. Nhưng có sao nói

  vậy, cách tôi mở đầu truyện những năm qua không tiến bộ chút gì, siêu nát,

  không giữ chân được người ta. Trái lại bộ Cờ Lê được viết tốt hơn đôi chút, mở

  đầu tương đối hút người, về sau thì mấy quyển khác lại không được thế, thành

  thử nó vẫn là cọng rau thôi.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận