Trang chủ Thể loại Khoa huyễn Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Chương 46

Sau Khi Linh Khí Trở Lại Bàn Cáp 15739 chữ 2024-09-02 20:26

  Uông Vũ cười, chỉ xuống Vườn Phù Tương phía sau mà rằng: “Đời đầu tiên

  không làm được bởi lẽ lúc đó chú trọng linh khí hơn. Nhưng sau 300 năm linh

  khí biến mất, khoa học kỹ thuật của chúng ta lại bỗng tăng vọt. Dẫu gì linh khí

  của đời đầu tiên cho phép bộ não của chúng ta phát triển tới mức chưa từng có,

  vô số thiên tài hiện ra, đồng thời cải thiện luôn gen của con người. Cho nên có

  rất nhiều sản phẩm khoa học và công nghệ, các loại Đồ Cấm Kỵ vô số kể. Tôi

  biết hiện tại tất cả các em cho rằng những Đồ Cấm Kỵ cổ xưa từ đời đầu tiên là

  mạnh nhất, những Đồ Cấm Kỵ hiện đại của chúng ta chỉ là sản phẩm của khoa

  học kỹ thuật. Thật ra đó là sai lầm, một số Đồ Cấm Kỵ hiện đại mạnh mẽ hơn

  nhiều so với Đồ Cấm Kỵ cổ xưa, các em phải học cách tự đánh giá. Cũng giống

  như kỳ sát hạch này, chúng ta sẽ dùng Ất-12643 do Viện Nghiên cứu Khoa học

  triều đình nghiên cứu. Nó là một thiết bị chuyên kiểm tra thiên phú và có thể

  đánh giá giá trị thiên phú từ ba khía cạnh.”

  “Phương diện thứ nhất là A – xác định loại thiên phú. Có ba hệ lớn là hệ khống

  chế, hệ tâm linh và hệ biến thái. Bất kỳ hệ nào cũng bình đẳng, nhưng bên trong

  cũng bao hàm tất cả thiên phú hiện tại tồn tại trong thế giới loài người chúng ta.

  Viện Nghiên cứu Khoa học đã xác định giá trị của mấy loại thiên phú này ở hai

  loại nhu cầu sử dụng cho mục đích quân sự và xã hội, cũng như xác định về sự

  sai lệch giữa chiến đấu và hỗ trợ.”

  “Phương diện thứ hai là B – xác định hiệu lực và tác dụng của thiên phú. Khi

  loại thiên phú của mấy em cố định, các em sẽ thúc đẩy thiên phú đạt được các

  mục đích như tấn công hoặc hỗ trợ này nọ. Các em sử dụng bao nhiêu linh

  năng, tạo ra sức mạnh lớn bao nhiêu, đều có một tiêu chuẩn để tính toán. Theo

  lý thuyết thì thúc đẩy linh năng càng ít để tạo ra sức mạnh càng lớn chứng tỏ giá

  trị hiệu lực và tác dụng thiên phú của mấy em càng cao.”

  “Phương diện thứ ba là C – xác định tính chất phát triển của thiên phú. Thiên

  phú cũng như con người, con người sẽ phát triển, thiên phú cũng thế và cần

  dùng tấm lòng để khai quật và nuôi dưỡng. Tôi mô tả nó như thế này. Có một

  thí sinh đã kích phát thiên phú chiến đấu thuộc hệ khống chế, chẳng hạn như

  kiểm soát được các nguyên tố kim loại để tấn công tầm xa, một lần ném được

  ba cây giáo, bắn giết ba kẻ thù. Như vậy theo giả thiết bây giờ cậu ta sẽ đạt

  được 100 điểm. Trong khi một thí sinh khác kích hoạt thiên phú biến ra vật thật

  thuộc hệ biến thái, chẳng hạn như một hơi biến ra 3 cây lạp xưởng. Vậy cậu ta

  chỉ được 5 điểm bình thường, giá trị mạnh yếu nhìn một cái đã rõ rành. Nhưng

  vấn đề là một năm sau, thí sinh đầu tiên đã có thể ném bốn cây giáo và bắn giết

  bốn kẻ thù; còn thí sinh thứ hai lại biến ra 3 tấn lạp xưởng trong chớp mắt, cung

  cấp một nguồn thực phẩm tiếp tế mạnh mẽ cho quân đội ở tiền tuyến. Thế thì

  xin lỗi, giá trị của hai người này sẽ hoàn toàn trái ngược. Quân đội chắc chắn sẽ

  muốn thí sinh thứ hai. Bởi vì bàn về giá trị cung cầu, một người với thiên phú

  biến ra đồ ăn mạnh mẽ đã vượt xa 100 người có thiên phú chiến đấu cấp thấp.”

  (P1)

  ố ổ ế

  Những lời này của Uông Vũ tuyệt đối phổ cập kiến thức cho các thí sinh không

  có căn cơ.

  Lúc một đám người đang cùng nhau thỏa sức tưởng tượng mình sẽ có được

  thiên phú chiến đấu hoặc hỗ trợ siêu hiếm, từ nay về sau đi lên đỉnh cao cuộc

  đời, có một con sâu bướm không kìm được miệng mình: “Vậy lỡ như có người

  biến thẳng ra tinh tệ thì sao? Có phải sẽ có giá trị rất cao hay không.”

  Mấy thầy cô quay đầu nhìn sang và cống hiến rất nhiều năng lực niệm.

  Mẹ kiếp, lại là em, Trần A Điêu.

  Uông Vũ cười trả lời: “Ý nghĩa của đồng tinh tệ nằm ở giao dịch tiền tệ, thực tế

  bản thân nó không có giá trị...”

  Người cầm cán nhóm phần tử phạm tội trong tương lai, A Điêu: “Vậy em lén

  dùng nó, nó vẫn không có giá trị?”

  Uông Vũ cười gượng: “Phạm pháp, đề nghị đừng có mà làm đấy.”

  A Điêu thở dài, ép dạ cầu toàn: “Vậy em vẫn biến ra mấy thứ ngọc thạch châu

  báu hoặc dược liệu quý giá để bán được số tiền lớn cho rồi.”

  Xổ số còn chưa mua mà nó đã nghĩ tới vị trí đặt biệt thự.

  Một nhóm người cảm thấy A Điêu đúng là đứa phải gió muốn chứng minh sự

  tồn tại, thế là đưa qua cho cô tí năng lực niệm, giá trị cho không nhiều nhưng

  được cái nhân số cao.

  Bề ngoài A Điêu chỉ thấy tiền trong mắt, trên thực tế nội tâm cô lại lạnh lẽo

  xem xét danh sách những người cho năng lực niệm này.

  Cô đang tìm người, tìm một người không cho năng lực niệm.

  Mắt bắn ra sợi khoai tây còn không cho năng lực niệm, đương nhiên những lời

  này của cô cũng chả thể nào kích thích người ta. Cho nên cô chỉ cần tìm người

  không có trong danh sách này là được.

  Chẳng bao lâu, cô liếc nhìn năm người và nhẹ nhàng chạm vào cái cổ đau của

  mình.

  Uông Vũ, Giang Thành Tắc, Hồ Song, còn có Tống Linh và Triệu Lăng Vân.

  Ba người đầu tiên là giáo viên, hai người sau là thí sinh.

  .....

  Thật ra không phải không có khả năng do thí sinh gây ra.

  A Điêu ghi hiềm nghi về 5 người trong lòng, tỉnh bơ chờ giáo viên sắp xếp kỳ

  thi tiếp theo.

  Lần này chẳng có cách nào để 500 người cùng lên, phải đến từng người một,

  đến lượt thì vào, thi xong là ra.

  A Điêu ở số 38, không nhanh cũng không chậm.

  Đứng dưới gốc cây chờ đợi, A Điêu vẫn đang nghĩ về tên sát thủ.

  Không ngoài chuyện đối phương sợ sau khi cô hoàn thành bài kiểm tra thiên

  phú sẽ được Học phủ Kim Lăng đánh giá cao, được tài nguyên và bồi dưỡng,

  như vậy e sẽ hết cách xoay chuyển.

  Về động cơ, thằng chó trộm Thôi Vân bị nghi ngờ rất nhiều.

  A Điêu vừa nhìn qua đúng lúc trông thấy Thôi Vân cũng đang nhìn mình, bốn

  mắt nhìn nhau, đoạn, Thôi Vân đi tới.

  Người này… muốn gì?

  “Cô nương A Điêu, cổ em bị sao vậy?” Thôi Vân bày ra vẻ mặt sầu lo hỏi.

  A Điêu ngoài cười nhưng trong lòng thì không: “Bất cẩn.”

  Thôi Vân: “Phải cẩn thận chút đấy. Trận tranh tài rất quan trọng, lỡ ảnh hưởng

  tới kết quả coi như hối hận không kịp.”

  (P2)

  A Điêu: “Ai nói không đâu chứ. Cảm ơn anh Thôi đã lấy thân thử nghiệm, cung

  cấp cho tôi những bài học sâu sắc.”

  Lần này không có năng lực niệm nào nổ ra.

  Nói rõ người này đã chuẩn bị tâm lý xong mới tới, tâm trí rất bình tĩnh.

  Cười cười, Thôi Vân chẳng tức tí gì, cứ thế xoay người rời đi và tới nói chuyện

  phiếm với nhóm mấy con cháu quyền quý hào môn giống Vương Thân.

  Căn cơ nhà họ Thôi hãy còn, dù cho trong lòng đám người này hoạt động mãnh

  liệt là thế, ngoài mặt vẫn biết thân thiện.

  A Điêu liếc qua bóng lưng Thôi Vân rồi ngồi xếp bằng dưới tàng cây, ngón tay

  cô cầm lấy một phiến lá rụng không ngừng xoay tròn chơi đùa.

  Trong lòng thì đang suy nghĩ: Lấy căn cơ nhân mạch của nhà họ Thôi, không

  thể lừa họ trước động tĩnh trong nhà vệ sinh là cái chắc. Hẳn Thôi Vân biết

  mình bị tập kích từ lâu. Mặc kệ có phải do nhà họ Thôi làm hay không, chỉ cần

  gã có tí đầu óc cũng nên biết khiêm tốn làm việc bởi lẽ hiện giờ Học phủ Kim

  Lăng còn đang điều tra. Cho nên vì sao gã còn muốn tới gần mình?

  Đấu võ mồm thì chưa từng thắng, không có lòng tự trọng à?

  Suy nghĩ một chút, A Điêu đứng dậy đi vào nhà vệ sinh gần đó.

  Trước đây không thành công, lần này chẳng kìm nén nỗi nữa?

  Cũng không phải. Lần này cô vừa vào đã cởi quần áo ra, kiểm tra kỹ lưỡng,

  phát hiện dưới vành áo có một con bọ cánh cứng vàng, dựa vào hình dáng dẹt,

  là kích thước bọ rùa bảy sao.

  Con bọ nhỏ bò qua lúc nào?

  Nhưng trước đó đã thấy những con ong béo, A Điêu sao dám khinh thường một

  con bọ cánh cứng nhỏ dạng này. Cô gọi Bồn Cầu: “Có thể giúp tôi xác định rốt

  cuộc nó là gì không?”

  Bồn Cầu: “Không thể, không phải cô báo cáo thẳng cho Học phủ Kim Lăng là

  được rồi à.”

  A Điêu: “Tôi nhớ trước đây từ đầu cậu nên thông báo số liệu của đối tượng tiến

  công theo thời gian thật, nhưng vì nửa chừng nhìn trộm mẹ tôi mà cậu… Cậu có

  nhà sản xuất không? Sau này tôi phải khiếu nại!”

  Bồn Cầu: “...”

  Trời đất, cô vẫn còn đe dọa tôi!

  Bồn cầu vừa tức giận vừa gửi tới câu: “Bọ rùa tâm linh, Đồ Cấm Kỵ Bính-5246,

  thuộc loại đặc biệt, dùng để ảnh hưởng ảo giác, trong lúc bất tri bất giác có thể

  kiểm soát và giải phóng giọng nói quấy nhiễu cô, cũng như phóng đại vô tận

  chúng thành những dao động tinh thần, làm cho cô mất trí tại thời điểm đó.”

  Rất tốt, A Điêu biết tại sao Thôi Vân lại tiếp cận cô, chính là để ném con bọ này

  trên người cô trong lúc không ai hay.

  Con bọ này sẽ được sử dụng vào lúc cô làm bài kiểm tra thiên phú, quấy nhiễu

  tinh thần cô.

  Dùng tới cách này có lẽ cũng thông chuyện thiên phú thức tỉnh có hung hiểm

  nhất định, cần phải được điều trị cẩn thận, bằng không chả cần từng người thay

  phiên vào.

  Tẩu hỏa nhập ma?

  Thế này muốn làm cô ngã ngựa.

  “Bính-5246? Chỉ có số bốn chữ số, xem ra cũng mạnh trong cấp Bính.” A Điêu

  dùng điện thoại kiểm tra, từ trong bài viết trên mạng tìm được một ít thông tin

  về nó.

  “Một con có giá trị hơn cả 7 triệu!”

  (P3)

  A Điêu ê cả răng: Hóa ra mình đáng giá như vậy! Thôi Vân, mày thật sự để mắt

  đến tao đấy!

  Đồ cũng có rồi, có muốn nói với người của Học phủ Kim Lăng không?

  A Điêu cẩn thận xem xét phương pháp sử dụng và dữ liệu trong tình huống này,

  đến cuối cô lại đè tâm tư này xuống.

  “Gã còn chưa thúc giục nó, các tín hiệu dữ liệu không được liên kết với nhau.

  Dù Học phủ Kim Lăng có lấy được con bọ này, âu chả có cách gì xác định tội

  danh của gã. Ngay cả khi xác định được đó là con bọ của gã, gã có lý do để chối

  bay biến. Ví dụ gã nói chỉ muốn dùng nó để nói chuyện với mình, nào phải

  quấy nhiễu mình trong lúc kiểm tra thiên phú và làm mình thất bại, hoặc thậm

  chí là tẩu hỏa nhập ma. Dẫu gì nhà họ Thôi giờ đây vẫn còn quyền thế, cuối

  cùng rất có thể bởi vì phạm tội không thành cùng chứng cứ không đầy đủ là gã

  được tha nhẹ nhàng… Khẳng định thằng chó chết bầm này đã cân nhắc nguy

  hiểm mới dùng phương pháp như vậy.”

  Nghĩ rằng mình đang gặp nguy hiểm là thế nhưng bên kia đang kiếm bộn mà

  chẳng lỗ, trong lòng cô mắc ói như ăn trúng con ruồi.

  Ấ

  Ấy nhưng ngoại trừ giao cho Học phủ Kim Lăng, cô còn có cách nào khác à?

  A Điêu thu lại biểu hiện, đi ra với thần sắc tự nhiên. Thôi Vân vẫn luôn lén lút

  chú ý đến cô, nhận ra cô chẳng có gì bất thường, gã mới yên lòng và kiên nhẫn

  chờ thi.

  Gã xếp ở hàng 26, trước Trần A Điêu.

  Khi A Điêu đi ra, cô tình cờ nhìn thấy người xếp ở số 1 đi vào. Lớp pha lê trong

  suốt, người bên ngoài cũng có thể nhìn thấy tình huống bên trong.

  Hơn nữa còn nhìn thấy vô cùng rõ.

  Vườn Phù Tương rất lớn, nếu vị trí thi nằm sau lớp lồng pha lê, hẳn nơi đó là

  một cái quảng trường lớn vừa đủ. Xung quanh nó có dòng suối róc rách, cũng

  có lớp thực vật bạt ngàn, mang lại cảm giác hệt một thiên đường sinh học. Vây

  quanh quảng trường có 99 chiếc chuông lơ lửng, giữa chúng có những đường

  nhịp điệu kỳ lạ vẽ ra. Bên cạnh đó trên quảng trường còn có vài hàng giá đỡ vũ

  khí và giá nhạc cụ, đương nhiên cũng có những thứ kỳ quái bao gồm một số sản

  phẩm khoa học kỹ thuật. Có lẽ đều là những Đồ Cấm Kỵ thường dùng, chẳng

  qua A Điêu không đủ kiến thức, nào nhận ra.

  Thấy A Điêu trở về, hai anh em Điền Trung Hương gạt ra một chỗ trống nơi

  đứng xem tuyệt vời mà họ đã chiếm được để cho cô đứng đấy, đồng thời còn thì

  thầm bên tai A Điêu: “Người này vừa mới vào một hồi, đoán chừng là người

  đầu tiên nên hồi hộp lắm, một hồi lâu vẫn chưa bắt được cách giải quyết. May

  mà thầy Uông kiên nhẫn, luôn hướng dẫn cậu ấy, cho nên bây giờ cậu ấy tìm ra

  cách rồi, cuối cùng cũng khuấy động được mấy cái chuông.”

  A Điêu: “Chuông để làm gì? Đồ Cấm Kỵ?”

  (P4)

  Điền Trung Hương: “Chắc thế. Dù gì sau khi nó lắc lư, tụi này đều thấy những

  cái cây đó tăng tần suất giải phóng những loại bột ấy, thấy chưa, chính là đám

  bột ánh sáng kia. Tôi vừa mới nghe lén bọn Trình Chương nói chuyện. Trình

  Chương lại hiểu, nói cái chuông này tên là Nâng Linh, là Đồ Cấm Kỵ cổ xưa,

  truyền lại từ đời đầu tiên. Ban đầu từ đời thứ nhất, giai điệu là thủ đoạn tấn công

  linh hồn gần nhất, nó có thể kích thích tần số của những linh thực này để giải

  phóng en𝚣ym linh tính; đồng thời nó cũng khiến tư duy linh hồn của thí sinh kết

  nối tâm linh với đám linh thực này, kích hoạt thiên phú trong cơ thể… Hơn nữa

  thêm chuyện mật độ linh khí cường đại nồng đậm bên trong sẽ thúc giục thiên

  phú thức tỉnh ở một mức độ nào đó.”

  ế ẳ

  A Điêu đăm chiêu: “Thế chẳng phải càng sớm thức tỉnh chứng tỏ thiên phú

  càng mạnh?”

  Điền Trung Dã lẩm bẩm: “Cũng không phải nói như vậy đâu. Tôi vừa mới nghe

  lén được Trình Chương không có nói càng sớm thức tỉnh càng tốt. Có một số

  thiên phú quá mạnh, lượng en𝚣ym linh tính bình thường chẳng thúc đẩy nổi,

  cần một lượng rất nhiều rất nhiều, thời gian cũng rất lâu, nhưng thường sẽ

  không quá một giờ. Dù sao có hai tình huống xấu nhất là sau một giờ vẫn không

  thể thúc đẩy, hoặc vừa vào chả được mấy giây đã thúc đẩy ra. Có hai loại này do

  không có thiên phú gì hoặc có thiên phú tệ dữ lắm, mặc sức đụng tới là bộc

  phát, thiên phú như vậy rất hèn.”

  A Điêu: “...”

  Nói hay lắm có nghĩa đấy. Trình Chương này đúng là tên uyên bác, nhưng có

  khi cậu ta cố tình nói cho hai anh em nghe được. Dựa theo khoảng cách này, cậu

  ta cố ý tăng âm lượng.

  Xem ra cũng có lòng lôi kéo hai anh em không có bối cảnh gì, tuy nhiên không

  làm trực tiếp mà thủng thẳng mưu toan, cho nước nóng hầm ếch xanh.

  Tâm cơ này tầm nhìn này... xứng treo Thôi Vân lên đánh.

  ....

  Lúc mấy người nói chuyện, người dự thi bên trong đã có hành động, chỉ thấy

  anh ta hét lên.

  “Quân không thấy nước sông Hoàng Hà chảy từ trên trời xuống, chảy ra đến

  biển chẳng quay trở về… Tới!”

  Anh ta còn giơ một chân lên, ồ quao, gà vàng đứng một chân!

  Cho một tay vểnh ngón tay lên như hoa lan và hướng lên trời ở góc 45 độ.

  Có văn hóa có phong thái, đã để A Điêu dâng lên lòng tôn kính, căng thẳng nhìn

  vào bên trong cái lồng…

  “Hách!” một tiếng quát uy nghiêm, sau đó ánh sáng màu nhiệm bắn ra bốn phía

  toàn bộ quảng trường. Tiếp theo dưới sự chú ý của chục ngàn người, đầu ngón

  tay hoa lan của anh ta có một nhúm sáng.

  Nhúm ánh sáng này càng trở nên dày hơn, nhanh chóng chuyển vàng, và cuối

  cùng... xì...

  Hệt đi tè, một dòng chất lỏng màu vàng vàng chảy ra.

  Bên ngoài lồng, 499 thí sinh cộng với Vương Duy và những học sinh được chọn

  riêng đang nhìn trộm: “...”

  A Điêu: “?”

  Cái này... Bầu không khí có vẻ là lạ.

  Chàng trai đang thi sắp khóc. Dưới ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng của mấy thầy

  cô, khuôn mặt của anh ta đỏ lên và cứ hét tiếp: “Tới!”

  Ồ!

  Xì xì... Ba dòng chất lỏng màu vàng liên tục sinh ra.

  Nước tiểu, không được sạch, tiếp tục cố sức…

  Và sau đó, không còn, không còn nữa.

  Bầu không khí chợt thêm phần quái đản.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận