Chương 115: Quân lão ma
Trần Kim Chiêu vừa bước ra khỏi điện, liền vội vàng cúi người trước Lưu Thuận ngoài điện.
“Đại Giám cứu tôi!”
Lưu Thuận sợ đến hồn bay phách lạc, suýt nữa ngã quỵ.
“Ngài, ngài đây là…”
“Đại Giám, xin cho tôi mượn ngựa! Tôi cần gấp về nhà lấy đồ, trình lên Điện hạ!”
Lưu Thuận mạnh mẽ vỗ n.g.ự.c ho một tiếng. Cơn thở dốc gấp gáp của đối phương suýt nữa làm hắn c.h.ế.t khiếp.
Vừa thấy đối phương dáng vẻ như đang chạy trốn, lại chạy đến cầu cứu hắn – một nô tài – hắn sợ hãi suýt nghĩ đối phương muốn hắn to gan lớn mật làm chủ cho Nhiếp Chính Vương.
Thật sự suýt chút nữa dọa c.h.ế.t hắn tại chỗ!
“Không được, không được, ngài mau đứng lên.” Hắn không kịp lau mồ hôi trên trán, vội vàng đỡ lấy, mặt có chút khó xử: “Chỉ là trong cung không được cưỡi ngựa…”
Trần Kim Chiêu lập tức móc lệnh bài ra.
Lưu Thuận nhìn lên, thấy lệnh bài thì không còn gì để nói.
“Có cần nô tài chuẩn bị xe ngựa cho ngài không?”
“Tạ Đại Giám thông cảm, nhưng không cần, cho ta con ngựa là được.”
Xe ngựa quá chậm, nàng sợ không kịp giờ.
Không lâu sau, một Thái giám dắt một con tuấn mã cao lớn lông đen bóng đến.
Trần Kim Chiêu cảm tạ xong liền căng da đầu dẫm lên bàn đạp lên ngựa, trực tiếp giơ roi, phi ngựa ra khỏi cung theo đường ven hồ .
Lưu Thuận nhìn bóng dáng cứng nhắc phi nhanh trên lưng ngựa, kẽ răng tê dại vì hít khí lạnh. Lúc này hắn mới sực nhớ ra, đối phương dường như không giỏi cưỡi ngựa.
Hắn vội vàng gọi hai Thái giám khỏe mạnh, bảo họ cũng phi ngựa theo sau.
Đợi Trần Kim Chiêu cưỡi ngựa về đến ngõ Vĩnh Ninh, nàng đã mệt đến mồ hôi đầm đìa.
Buộc ngựa sơ sài ở trước sân, nàng vào sân không kịp chào hỏi, lao thẳng vào phòng tạp vật, lục tung tìm ra một chiếc cuốc vẫn còn sắc bén, vác lên vai chạy vội đến góc sân phía Tây.
“Kim Chiêu! Kim Chiêu con, con định làm gì vậy?”
Trần mẫu thấy Trần Kim Chiêu đột nhiên về nhà vào giờ này vốn đã giật mình. Giờ thấy đối phương vác cuốc chạy gấp, không khỏi kinh hãi thất sắc.
“Không có gì!” Trần Kim Chiêu không quay đầu lại, chỉ cao giọng phân phó: “Nương, người về phòng! Đừng để Trĩ Ngư và chúng nó ra. Mặc kệ con làm gì, mọi người ở trong phòng, không được nhìn, không được nghe!”
Sắc mặt Trần mẫu biến đổi. Lời nói quen thuộc này khiến ký ức của bà ùa về, đột nhiên nhớ lại một chuyện vào cuối thu năm Thái Sơ thứ chín.
Đêm đó Kim Chiêu – người vốn luôn về đúng giờ – lại về muộn.
Về đến nhà lục tung phòng một lúc, sau đó cũng giống hệt bây giờ, phân phó họ đóng chặt cửa phòng, không được nhìn, không được nghe, thậm chí không được hỏi nàng đã làm gì.
Và sáng sớm ngày hôm sau, liền truyền đến tin tức Hoàng đế băng hà trong cung.
Trần mẫu hoàn hồn, ôm lấy n.g.ự.c đang đập thình thịch, nhanh chóng quyết định đóng sập cửa phòng lại, ngăn chặn ánh mắt tò mò của Trĩ Ngư và mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nghe lời Kim Chiêu, đừng nhìn, làm việc của mình đi!”
Trần Kim Chiêu đi đến góc Tây Nam của sân, ước lượng vị trí bên dưới, liền giơ cuốc lên cạy lớp gạch xanh ra trước. Dọn mấy viên gạch ra xa, tiếp theo nàng liền bắt đầu đào đất, không dám ngừng nghỉ. Cánh tay đau nhức đến không nhấc lên nổi mới chịu nghỉ một lát, rồi lại tiếp tục vừa mắng Lộc Hành Ngọc vừa dùng sức đào.
Theo thời gian trôi qua, đất và đá đào ra xếp thành gò xung quanh nàng.
Mãi đến khi đào sâu năm thước, cuốc chạm đến vật cứng bằng gỗ, nàng mới mồ hôi đầy đầu ném cuốc, ngã quỵ xuống hố vì kiệt sức. Không dám nghỉ lâu, nàng hơi trấn tĩnh lại liền vội vàng bới đất xung quanh vật cứng đó, cho đến khi hết hơi mới bới ra được chiếc hộp gỗ hoa lê hình vuông.
Ôm hộp bò ra khỏi hố, nàng nâng cánh tay đau nhức, lau đôi tay dính bùn lên người qua loa, lúc này mới cẩn thận mở nắp hộp.
Năm tháng trôi qua, hoa văn trên hộp gỗ hoa lê đã mờ nhạt, nhưng bên trong lại bảo tồn hoàn hảo. Đẩy ra lớp vải dầu chồng chất, lại bóc đi lớp giấy dầu dày cộp, cuối cùng một cuộn lụa gấm màu vàng sáng rõ ràng ánh vào mắt nàng.
Khoảnh khắc này, ký ức như nước lũ, cuồn cuộn đổ vào đầu nàng.
Thư Sách
Đến tận lúc này nàng vẫn không rõ, vì sao Bình Đế trước đêm lâm chung lại bí mật triệu nàng vào cung, lại vô cớ ban cho nàng cái gọi là thánh chỉ bảo mệnh.
Vẫn còn nhớ lúc đó hắn đã dầu hết đèn tắt, bàn tay xanh xao khô gầy thò ra từ sau màn che màu vàng sáng, cuộn lụa gấm màu vàng sáng trong tay lập tức chỉ thẳng về phía nàng.
“Cầm lấy.” Hắn nói chuyện đã thoi thóp, nhưng vẫn không mất đi vẻ hiền hòa: “Ngày sau giao cho tân đế, có lẽ có thể bảo ngươi một mạng.”
Để lại câu nói vô cớ đó, hắn thậm chí không nói thêm gì nữa, trực tiếp lệnh người bí mật đưa nàng ra khỏi cung.
Đêm đó, suốt một thời gian dài nàng đều sống trong sợ hãi.
Nàng thực sự không hiểu, nàng có tài đức gì mà được Bình Đế coi trọng đến mức này?
Từ khi nhập triều làm quan vào năm Thái Sơ thứ bảy, đến khi Bình Đế băng hà vào năm Thái Sơ thứ chín, hơn hai năm thời gian, nàng không hề cảm thấy Bình Đế có ý trọng thị nàng, thậm chí tiếp xúc giữa hai người cũng vô cùng ít ỏi. Là một tiểu quan không quan trọng, nàng còn không có tư cách lâm triều, càng đừng nói đến việc diện kiến thánh giá. Nhiều nhất cũng chỉ là vào ngày lễ tết, theo đủ loại quan lại quỳ xuống lạy hắn mà thôi.
Hai năm làm quan đó, bất kể luận về thành tích hay tình nghĩa quân thần, nàng đều không cảm thấy mình có điểm nào đáng được đối phương trọng thị, đủ để hắn vào khoảnh khắc lâm chung đơn độc trao cho nàng thánh chỉ bảo mệnh.
Nghĩ trăm lần không ra, nàng thậm chí hoài nghi hắn trao nhầm người, lại càng hoài nghi tính chân thật của cái gọi là thánh chỉ bảo mệnh kia. Nàng sợ bên trong cất giấu âm mưu mà nàng không biết, sợ đạo thánh chỉ này không phải bảo mệnh mà là đòi mạng.
Đã từng nàng cũng nảy sinh ý định mở thánh chỉ ra xem, nhưng rất nhanh bị nàng dập tắt. Thánh chỉ được niêm phong bằng sơn đỏ, trên đó có hoa văn đặc biệt. Một khi mở ra, rất khó phục hồi như cũ. Nếu nàng động vào sơn đỏ đó, chính là chạm vào điều cấm kỵ của hoàng gia. Ngày sau thánh chỉ xuất hiện, hành động khiêu chiến hoàng quyền này của nàng chắc chắn sẽ rước họa sát thân.
Trần Kim Chiêu thần sắc phức tạp nhìn cuộn lụa gấm màu vàng sáng kia.
Nàng vốn cho rằng, cuộn lụa gấm này sẽ bị phong ấn vĩnh viễn dưới nền đất, không ngờ thật sự có ngày xuất hiện.
Bởi vì trong suy nghĩ của nàng, Tân Đế trong lời Bình Đế là Thái tử trước đây.
Từ khi Thái tử băng hà, nàng liền cảm thấy cuộn thánh chỉ này, e rằng không còn tác dụng lớn.





