Trang chủ Thể loại Ngôn tình Tham Niệm

Chương 6

Tham Niệm Thất Nguyệt 8318 chữ 2024-09-02 20:14

  Quản gia “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống.

    

   Ta lặng lẽ nhìn, tiếng mưa che lấp hơi thở của ta.

    

   Gió lạnh ẩm ướt dưới hành lang thổi xuyên qua. 

    

   Lục Hà đứng sau ta khẽ run, không biết là vì lạnh hay vì sợ.

    

   “Hầu gia.”

    

   Một giọng nói mềm mại vang lên.

    

   Liễu Mộng Ly từ sau bình phong bước ra.

    

   Trên mặt nàng ta trang điểm nhàn nhạt, ánh mắt lưu chuyển đầy phong tình.

    

   “Hầu gia bớt giận, tức hỏng thân thể thì không đáng.”

    

   Nàng ta cứ thế tự nhiên đi tới bên Viên Thừa Tự, đưa tay chỉnh lại vạt áo cho hắn.

    

   Sắc mặt Viên Thừa Tự dịu đi đôi chút, nắm lấy tay nàng ta: 

    

   “Sao nàng lại ra đây?”

    

   “Nghe thấy động tĩnh, thiếp không yên lòng.” 

    

   Liễu Mộng Ly ngước mắt nhìn hắn, trong mắt ngấn lệ:

    

   “Chuyện của Vân Hòa muội muội, thiếp cũng đau lòng lắm. Nhưng việc đã xảy ra rồi, Hầu gia có giận thế nào, muội muội cũng không thể sống lại được…”

    

   Vừa nói, nước mắt nàng ta thật sự rơi xuống.

    

   Viên Thừa Tự xót xa ôm nàng ta vào lòng: 

    

   “Vẫn là nàng hiểu chuyện.”

    

   Ta đứng sau cột hành lang, khẽ bật cười.

    

   Mấy năm không gặp, thủ đoạn của Liễu Mộng Ly quả thật tiến bộ không ít.

    

   Trước kia nàng ta chỉ biết chua ngoa cay nghiệt mắng người, giờ thì đã học được cách giả yếu đuối, đóng vai hiền thục rồi.

    

   Cũng phải thôi.

    

   Muốn cướp phu quân của người khác, dĩ nhiên phải có chút tiến bộ chứ.

    

   11

    

   “Chỉ là…” 

    

   Liễu Mộng Ly tựa vào trước n.g.ự.c Viên Thừa Tự: 

    

   “Thiếp thân có chút sợ. Vân Hòa muội muội đang yên đang lành, sao lại… Hầu gia, trong phủ có khi nào có thứ gì đó không sạch sẽ không?”

    

   Thân người Viên Thừa Tự cứng lại.

    

   “Nàng nói bậy bạ gì thế?”

    

   Miệng thì quở trách, tay hắn lại ôm Liễu Mộng Ly c.h.ặ.t hơn.

    

   “Thiếp thân không phải nói bậy.” 

    

   Liễu Mộng Ly ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ mơ hồ: 

    

   “Thiếp thân nghe nói có những phủ trạch âm khí nặng, rất dễ chiêu tà ma. Vân Hòa muội muội còn trẻ như vậy đã đi rồi, lại c.h.ế.t một cách kỳ quái như thế…”

    

   Nàng ta không nói tiếp, nhưng ý tứ thì vô cùng rõ ràng.

    

   Đó là đang ám chỉ cái c.h.ế.t của Tô Vân Hòa không phải ngoài ý muốn, mà là do tà ma quấy phá.

    

   Vậy tà ma là gì?

    

   Ai vào phủ đã ba năm mà không sinh con?

    

   Ai là người đã gặp Tô Vân Hòa trước khi nàng ta c.h.ế.t?

    

   Ai ở kinh thành vốn mang tiếng ngốc nghếch, làm việc kỳ quái?

    

   Chẳng phải chính là Thẩm Niệm ta sao.

    

   Lục Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta, run bần bật. 

    

   Ta khẽ vỗ mu bàn tay nàng, rồi xoay người rời đi.

    

   Trở về viện của mình, ta sai người đun nước nóng, thoải mái ngâm mình tắm một trận.

    

   Hơi nước bốc lên mờ mịt.

    

   Ta tựa vào thành thùng, nhắm mắt dưỡng thần.

    

   Hôn sự ba năm trước lại hiện lên trong đầu ta.

    

   Ngày kiệu hoa đỏ rực được rước vào Vĩnh Xương Hầu phủ, dân chúng đứng xem chen chật cả con phố.

    

   Ai nấy đều nói tiểu thư Thẩm gia số hưởng, gả vào hầu phủ làm chính thê.

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  

   

   Trên hỷ đường, Viên Thừa Tự mặc hỷ phục đỏ thẫm, sắc mặt lại lạnh như băng.

    

   Khi bái thiên địa, động tác của hắn đã cứng đờ.

    

   Đêm động phòng hoa chúc, hắn uống nửa say bước vào, đứng bên giường nhìn ta hồi lâu, rồi cười lạnh:

    

   “Thẩm Niệm phải không? Phụ thân ngươi vì trèo cao với hầu phủ, quả thật dám bỏ vốn lớn.”

    

   Ta đã tự mình vén khăn hỷ từ sớm, đang ăn táo đỏ với long nhãn trên bàn.

    

   “Ừm.” 

    

   Ta nuốt miếng táo trong miệng xuống: 

    

   “Phụ thân nói ta đến đây là để hưởng phúc.”

    

   Viên Thừa Tự khịt mũi cười.

   Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

   “Hưởng phúc à? Được, vậy thì ngươi cứ hưởng cho thật tốt.”

    

   Đêm đó hắn ngủ suốt một đêm trên trường kỷ ngoài gian trong.

    

   Sáng hôm sau đi dâng trà, lão phu nhân của hầu phủ nắm tay ta thở dài:

    

   “Niệm nhi à, Thừa Tự tính tình bướng bỉnh, con gánh vác cho nó nhiều vào.”

    

   “Xin tổ mẫu yên tâm, Niệm nhi sẽ hầu hạ phu quân cho thật tốt.”

    

   Câu này ta nói rất nghiêm túc.

    

   Vì thế mỗi ngày ta đều dậy sớm sang viện của Viên Thừa Tự thỉnh an, tự tay chuẩn bị bữa sáng, dọn dẹp thư phòng, giặt áo gấp chăn…

    

   Dẫu những việc ấy đều có hạ nhân làm, nhưng ta vẫn cảm thấy mình nên đích thân lo liệu.

    

   Ban đầu Viên Thừa Tự không kiên nhẫn, sau rồi cũng quen.

    

   Về sau nữa, hắn dứt khoát coi như không thấy.

    

   Ba tháng sau, ta bắt gặp hắn dan díu với một nha hoàn trong thư phòng.

    

   Nha hoàn kia sợ đến mức quỳ sụp xuống đất cầu xin.

    

   Viên Thừa Tự lại tựa vào ghế, nửa cười nửa không nhìn ta: 

    

   “Sao, phu nhân có ý kiến à?”

    

   “Không. Phu quân thích là được.”

    

   Ta điều nha hoàn ấy về viện của mình, lại cho nàng một khoản tiền, để nàng về nhà xuất giá.

    

   Viên Thừa Tự biết chuyện, sắc mặt khó coi suốt cả ngày.

    

   Nửa năm sau nữa, hắn bắt đầu la cà thanh lâu, phần lớn thời gian đều qua đêm bên ngoài. 

    

   Lão phu nhân tức giận đến mức đổ bệnh.

    

   Ta ngày đêm hầu bệnh.

    

   Bà nắm tay ta nói: “Niệm nhi, ủy khuất cho con rồi.”

    

   “Không ủy khuất, phu quân vui là được.”

    

   Ta thật sự không thấy ủy khuất.

    

   Bởi vì trong nửa năm đó, ta đã sờ rõ từng ngóc ngách của Vĩnh Xương Hầu phủ.

    

   12

    

   Ta biết kế toán trong phủ tham ô.

    

   Biết nhà bếp khi mua đồ ăn rút hoa hồng, biết phu xe lén bán cỏ khô…

    

   Càng biết thư đồng của Viên Thừa Tự thay hắn che giấu những chuyện mờ ám không thể lộ ra ánh sáng.

    

   Ta còn biết trong hầu phủ có bao nhiêu cửa ngầm, bao nhiêu mật đạo, hồ sen sâu bao nhiêu, sườn núi sau chỗ nào đất tơi xốp nhất, vách nào của kho bạc là mỏng nhất.

    

   Thậm chí ta còn biết Viên Thừa Tự nuôi một ngoại thất ở phía tây thành.

    

   Nữ nhân ấy đã mang thai.

    

   Nhưng ta không nói gì cả.

    

   Ta chỉ lặng lẽ quan sát, âm thầm ghi nhớ.

    

   Học tất cả quy tắc của tòa phủ đệ này.

    

   Cả những thứ bày ra ngoài sáng lẫn những thứ giấu trong bóng tối.

    

   Nước trong thùng đã hơi nguội.

    

   Ta đứng dậy lau khô người, thay một bộ trung y sạch sẽ.

    

   Lục Hà bước vào thu dọn.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận