Trang chủ Thể loại Ngôn tình Thất Phu Nhân

Chương 108: Thiên mệnh – Ť�命

Thất Phu Nhân Lạc Tùy Tâm 24782 chữ 2024-09-02 18:33

  Chuyển ngữ: Miki

  “Hoàng thượng, tây thành vừa truyền tới tin cấp báo, canh ba đêm qua quân Thiên VÅ© đột nhiên tập kích tấn công thành, Đao tướng quân chỉ huy quân ra đối chiến, quân ta có một vạn binh sÄ© bị thương, bảy nghìn binh sÄ© tá»­ vong.” Nghe mấy tin tức này, Ngân Lưu Nhân nhíu mày, hắn biết rõ năng lá»±c cá»§a Đao Phong, hắn ta là một tướng tài hiếm có, nhưng mà…

  “Dẫn đầu quân Thiên VÅ© là ai?” VÅ© Mặc Phong không có khả năng sẽ bỏ tây thành, lần trước hắn đã tấn công nÆ¡i đó rồi. Cho nên đại hoàng huynh mới phái Đao Phong đi.

  “Đao tướng quân nói là Hiên vương.”

  Ngân Lưu Nhân nhíu mày lại, đúng là VÅ© Mặc Hiên? Hắn trúng độc….Là dược cốc ư? Dược cốc cá»§a Thiên VÅ© quả thật là bất phàm!

  (*Bất phàm: Phi thường, tài giỏi)

  “Ám Dạ!”

  “Dạ, thưa Hoàng thượng.” Khuôn mặt Ám Dạ tiều tụy, cái chết cá»§a Lưu Tinh là chuyện hắn không thể tiếp nhận nổi, đến bây giờ vẫn không thể tin. Sao có thể thế được? Lưu Tinh bình thường hay đấu võ mồm với hắn, Lưu Tinh hay bị kích động, Lưu Tinh mà có cảm tình rất sâu với hắn lại có một ngày rời khỏi thế gian này sao?

  “Chẳng phải ngươi nói độc VÅ© Mặc Hiên trúng không có thuốc giải sao?”

  Ám Dạ ngẩng đầu lên khiếp sợ nhìn Ngân Lưu Nhân: “Hoàng thượng, lúc thuộc hạ chế ra loại độc đó vốn dÄ© không có ý định làm gì, cho nên không có thuốc giải, có chuyện gì sao?” Chẳng lẽ dược cốc có thuốc giải? Nhưng loại độc đó hắn đã dùng tất cả những vị thuốc độc nhất để chế ra, vậy mà…

  “Quên đi, lui xuống cho ta.” Ngân Lưu Nhân thấy vẻ bi thương trong ánh mắt Ám Dạ thì lòng cÅ©ng đau khổ. Một Dương Á SÆ¡ thôi đã tổn hại mất mấy nghìn binh sÄ©, còn g**t ch*t Quá»· tâm – thống lÄ©nh ám vệ, trợ thá»§ đắc lá»±c bên cạnh hắn.

  “Vâng, thưa Hoàng thượng.” Mặc dù Ám Dạ có hÆ¡i kinh ngạc việc độc này có thuốc giải nhưng quả thá»±c bây giờ hắn không có hứng thú, cái chết cá»§a Lưu Tinh là đả kích lớn nhất đối với hắn. Hắn và Lưu Tinh đi theo Hoàng thượng từ nhỏ, tình cảm giữa hai người cÅ©ng sâu đậm, cho tới nay hắn đều đấu võ mồm với Lưu Tinh…Nhưng…Sau này chỉ còn lại có mình hắn…

  “Hoàng thượng, có hối hận không?” Người ốm yếu ngồi trên xe lăn nhẹ hỏi.

  Ngân Lưu Nhân hÆ¡i ngẩn ra, hối hận? Hắn hối hận sao?

  Vì một nữ nhân mà nỗ lá»±c cá»§a hắn phải trả cái giá quá đắt…Có đáng không?

  Ngân Lưu Nhân cúi đầu: “Hoàng huynh là đang trách móc trẫm ư?”

  Than nhẹ một hÆ¡i: “Hoàng thượng, theo biểu hiện cá»§a hiện tượng thiên văn lúc đó, ngài và Thiên VÅ© đều có đế vương tinh bảo vệ, mà đế vương tinh cá»§a ngài yếu hÆ¡n nhiều so với Thiên VÅ© đế, đó là vì cạnh đế vương tinh cá»§a Thiên VÅ© còn có hai thá»§ hộ tinh nữa, đó là Dương Á SÆ¡ và VÅ© Mặc Hiên. Nhìn lên các vì sao, vốn dÄ© hôm nay ngài phải mang thiên mệnh là người đứng đầu, nhất thống thiên hạ là điều không phải nghi ngờ. Nhưng…” Trong mắt ánh lên sá»± phức tạp. “Nhưng ngài vẫn cứ một má»±c qua lại với Thiên VÅ© trong khi thời gian còn chưa tới, vốn dÄ© thần đã ngăn cản chuyến đi tới Thiên VÅ© cá»§a Hoàng thượng, là bởi vì thần phát hiện ra hiện tượng kì quái.”

  “Bên cạnh Thiên VÅ© đế xuất hiện một vì tinh tú rất nhỏ, lúc đó thần cÅ©ng chưa lÄ©nh ngộ được ý nghÄ©a cá»§a vì tinh tú, nhưng theo trá»±c giác vẫn ngăn cản Hoàng thượng tới Thiên VÅ©. Bây giờ ngẫm lại, trá»±c giác lúc đó cá»§a thần đã đúng, nếu không có chuyến đi tới Thiên VÅ© kia, thá»§ hộ tinh cá»§a Thiên VÅ© đế sẽ biến mất do tương khắc với vì tinh tú, đây là ý nghÄ©a sâu xa cá»§a hiện tượng thiên văn lúc đó. Nhưng Hoàng thượng vẫn khăng khăng đi ngược lại với ý trời, xoay chuyển số phận Thiên VÅ© đế…”

  “Đế vương tinh cá»§a Thiên VÅ© đã phát ra ánh sáng mà từ trước tới nay chưa từng có, tất cả đều đã đi vào quỹ đạo, Hoàng thượng, thần biết ngài không tin vào trời, chỉ tin vào chính bản thân, nhưng thần vẫn muốn nói những lời này cho Hoàng thượng.”

  Âm thanh nhẹ nhàng từ từ phát ra, nhưng một đoạn này vẫn khiến người nói thở hổn hển.

  Ngân Lưu Nhân cúi mắt xuống khiến người khác không thấy rõ hắn đang suy nghÄ© gì lúc này.

  “Vì tinh tú đó có phải là nàng?” Ngân Lưu Nhân nhẹ giọng hỏi.

  Người ngồi trên ghế đưa chén trà trên mặt bàn lên nhấp một ngụm rồi mới trả lời: “Đúng vậy, đó cÅ©ng là nguyên nhân lớn nhất thần không coi nàng ta là thái tá»­ phi.” Vì tinh tú ấy thay đổi ý trời, có điều…

  “Hoàng thượng, thần muốn hỏi Hoàng thượng một vấn đề.” Vấn đề này khiến hắn luôn canh cánh trong lòng không lý giải được.

  “Ngài có nhìn thấy tận mắt thái tá»­ phi đã chết không?” Nếu như đã chết vậy tại sao vì tinh tú đó không rÆ¡i xuống?

  Ngân Lưu Nhân ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào nam nhân sắc mặt đang tái nhợt lại: “Sao đại hoàng huynh lại hỏi như vậy?”

  “Theo hiện tượng thiên văn, ngôi sao cá»§a nàng vẫn chưa rÆ¡i xuống.” Đại vương gia suy nghÄ© một lúc lâu mới quyết định nói ra.

  Ngân Lưu Nhân nghe xong thì híp mắt lại, việc này…”Đúng là nàng đã chết trong lòng trẫm, hÆ¡n nữa trẫm cÅ©ng có thể xác định nàng đã chết.”

  “Vậy thì thật kì lạ, có thể ngôi sao cá»§a nàng quá đặc biệt, ảnh hưởng tới đế vương tinh cá»§a Thiên VÅ© đế, cho nên mới không bị biến mất.” Ngẫm đi ngẫm lại cÅ©ng chỉ có cách giải thích này. Hắn không tin trong phá»§ thái tá»­, dưới con mắt cá»§a Hoàng thượng nàng có thể làm ra những chuyện không tưởng.

  Ngân Lưu Nhân không lên tiếng, không có khả năng có chuyện gì khó tin xảy ra, về điểm này hắn tin là thế.

  “Đại hoàng huynh nói ý trời đã định, là chỉ việc trẫm sẽ bại dưới tay VÅ© Mặc Phong sao?” Giọng nói nhàn nhạt có chút ẩn ý không rõ.

  Đại vương gia ngẩng đầu nhìn thẳng vào Ngân Lưu Nhân: “Hoàng thượng…” Hắn biết Hoàng thượng cÅ©ng chỉ ná»­a tin ná»­a ngờ đối với những lời hắn nói, hoàng thượng càng tin tưởng bản thân hÆ¡n, nhưng ý trời đã định, đây là sá»± thật, có điều hắn cÅ©ng chỉ nhìn thấu ba phần mà thôi, sau này thế nào hắn không rõ.

  Tây thành

  “Vương gia, tại sao lại rút binh?” Rõ ràng bây giờ họ đã đánh Thập Ngân quốc tới trở tay không kịp, sao không thừa thắng mà tiếp tục tấn công?

  Vẻ mặt VÅ© Mặc Hiên lạnh lùng: “Cứ theo mệnh lệnh cá»§a bản vương mà thi hành.” Giờ hắn không còn là Hiên vương gia trước kia nữa. Đã từng là một VÅ© Mặc Hiên đạm mạc u buồn, VÅ© Mặc Hiên hiện tại chỉ mang theo khuôn mặt lạnh lùng.

  “Dạ, thuộc hạ biết tội.” Hiên vương gia mới là thống lÄ©nh đội quân, hắn thân là tướng quân đương nhiên phải nghe theo mệnh lệnh.

  “Lui ra đi”

  “Tuân mệnh”

  VÅ© Mặc Hiên nhìn tấm bản đồ trong tay, giữa trán toát lên vẻ lạnh lẽo, Ngân Lưu Nhân, hai mươi vạn đại quân. Ngươi cho rằng từng đấy thôi là có thể ngồi bình chân như vại hay sao?

  Hắn xác định sẽ phá được tây thành!

  Đi ra khỏi trướng vải, vừa vặn lúc ngày mới lên…

  VÅ© Mặc Hiên nhìn lên những tia sáng trên bầu trời, trong đầu lại nhớ tới nữ tá»­ đã thay đổi hắn kia. Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ thì thật tốt biết bao? Hắn không cầu xin có được nàng, nhưng chỉ cần để hắn nhìn thấy nàng, biết nàng hạnh phúc, hắn đã cảm thấy thỏa mãn rồi. Nhưng thiên ý trêu người…

  Tùy Tâm, nàng có biết cả đời này ta sẽ không thể quên ánh mắt cá»§a nàng, đau xót là như vậy sao? Bất lá»±c như vậy..còn có áy náy nhiều đến thế ư? Nàng đau khổ vì mất đi Dương Á SÆ¡, bởi vì nàng không thể cá»± tuyệt nên mới đi theo Ngân Lưu Nhân, bởi vì ta mà nàng cảm thấy áy náy, nhưng ta chỉ có thể mở to mắt nhìn nàng bị Ngân Lưu Nhân đưa đi.

  Nàng có biết, đối với ta mà nói những điều đó cÅ©ng là thống khổ, bất lá»±c và áy náy hay không.

  Ta đau lòng khi thấy nàng thống khổ, bởi không thể ngăn cản Ngân Lưu Nhân đưa nàng đi nên mới bất lá»±c và áy náy.

  Nghe nói ta nằm gần một năm ở dược cốc mởi giải được độc…

  Đại hoàng huynh nói ban đầu thiếu cốc chá»§ Dược cốc không giải độc cho ta là vì thuốc giải không hiệu quả. Bây giờ võ công cá»§a ta đã bị phế, nhưng ta vẫn có thể sống bình thường như cÅ©, phụ hoàng đã từng cầu xin ta vào triều hỗ trợ Hoàng thượng. Nhưng ta lại lạnh lùng từ chối, thật ra ta cÅ©ng rất ích ká»·, ta vừa không muốn vứt bỏ sá»± yêu thương cá»§a phụ hoàng nhưng lại vừa không muốn có giang sÆ¡n, cho nên ta mới mong cả cuộc đời này sẽ không vướng vào phân tranh nÆ¡i triều đình. Nhưng…hÆ¡n hai năm nay ta sống như người mất hồn tại vương phá»§. Có điều…lâu như vậy rồi sao? Có phải nàng hận ta vì hôm nay mới đi báo thù cho nàng? VÅ© Mặc Hiên trước kia đã chết, chết bên trong sá»± vô dụng và bất lá»±c cá»§a bản thân. Sau khi tỉnh lại, ta đã thề sẽ đánh bại Ngân Lưu Nhân, cứu nàng trở về…Nhưng…tại sao ông trời không cho ta cÆ¡ hội đó? Nàng có biết khi ta nghe tin nàng đã chết, ta đã không thể chấp nhận nổi tới mức nào hay không? Hiện tại sá»± xuất hiện cá»§a Dương Á SÆ¡ khiến ta càng làm tất cả vì nàng! Mặc dù nàng đều không nhìn thấy…

  HÆ¡n ba năm, nàng chưa từng xuất hiện trong giấc mÆ¡ cá»§a ta. Đối với ta mà nói ngay cả mÆ¡ về nàng cÅ©ng chỉ là mong ước xa xỉ!

  Dương Á SÆ¡ không chết, hắn còn sống! Nhưng nàng đã rời đi trước rồi, thậm chí không để lại cho ta cÆ¡ hội cứu nàng về…

  …

  “Đồ vô dụng” VÅ© Mặc Nhiên tức giận nhìn binh sÄ© đang quỳ trên mặt đất, mới sáng sớm Dương Á SÆ¡ đã không thấy tăm hÆ¡i, hÆ¡n nữa cỗ quan tài cÅ©ng biến mất. Hắn đang bị nội thương rất nặng, có thể đi chỗ nào được đây?

  Nhưng hiện tại hắn đang là tướng lÄ©nh quân đội, không thể đi tìm Dương Á SÆ¡, hÆ¡n nữa…với võ công hiện tại cá»§a hắn thì cÅ©ng không đuổi kịp.

  “Vương…vương gia tha tội.” Hai binh sÄ© quỳ trên mặt đất lắp bắp nói, vị…vị công tá»­ đó võ công cao như vậy, đi lúc nào họ cÅ©ng không biết. Vỗn dÄ© tối qua vị công tá»­ đó còn đang hôn mê nữa.

  Sáng sớm đã không thấy người đâu, hÆ¡n nữa…hÆ¡n nữa cỗ quan tài cÅ©ng biến đi đâu mất.

  “Vương gia…” Lộ Nguyên đi vào nhìn VÅ© Mặc Nhiên, trong lòng thở dài một hÆ¡i.

  “Cút ra” VÅ© Mặc Nhiên hất toàn bộ những thứ trên bàn xuống mặt đất, hai người quỳ trên mặt đất run rẩy sợ hãi.

  “Dạ…dạ…”

  Thấy hai người ngã, Lộ Nguyên quay đầu lại nhìn về phía vương gia đang ngồi trên ghế, vẻ mặt đang vô cùng tức giận.

  “Vương gia, Hiên vương gia bất ngờ tất công tây thành, đã thắng” Lộ Nguyên cúi mắt xuống, hắn cÅ©ng không ngờ Dương Á SÆ¡ lại còn sống, hÆ¡n nữa võ công lại lợi hại như thế, thấy hắn một người địch vạn người, gây tổn thất nghiêm trọng cho Thập Ngân quốc…aizzz….thật đáng tiếc! Nam nhân như vậy mà lại là một kẻ si tình!

  VÅ© Mặc Nhiên nghe Lộ nguyên nói xong thì suy nghÄ© một lúc, hiện tại hắn chỉ cần chờ Hiên đệ nắm chắc tây thành.

  “Lộ Nguyên, phân phó cho mọi người, nội trong hai ngày chế tạo ra cầu lá»­a, chúng ta sẽ sá»­ dụng cầu lá»­a trong trận công phá tây thành”

  “Việc đó, vương gia…”

  “Cứ chuẩn bị đi, không cần phải lo” Đương nhiên hắn biết Lộ Nguyên do dá»±, Lạc thành là mạch máu cá»§a Thập Ngân quốc, đánh hạ được Lạc thành thì chẳng khác nào chiếm lÄ©nh được ná»­a giang sÆ¡n Thập Ngân quốc. Chính vì nguyên do đó mà cá»­a thành vô cùng kiên cố. HÆ¡n nữa còn do Ngân Lưu Nhân đích thân trấn giữ…

  Cầu lá»­a là một cách tốt, có điều…khuyết điểm duy nhất cá»§a nó là không thể sá»­ dụng khi trời có gió to. Bởi nếu sức gió quá lớn thì sẽ phản công ngược trở lại…

  Trên đường phố, do đang có chiến tranh, dân chúng Lạc thành đều không dám lộ diện trên đường, một người đi trên con đường vắng vẻ. Không, không phải là một người, là một người kéo theo cỗ quan tài…

  Mái tóc đen rối tung, tuy rằng đã thay y phục nhưng thân thể vốn đã gầy lại càng mảnh khảnh như ngọn nến sắp tàn trước gió, khuôn mặt bị mái tóc che khuất, làm cho không ai nhìn thấy rõ bộ dạng hắn như thế nào, càng không biết hắn là ai, nhưng toàn thân phát ra một nỗi bi thương vô cùng, tâm như đã chết, khiến người ta đoán nhất định là do đau lòng vì người mất thân, aizzz…chiến tranh làm cho vô số gia đình tan cá»­a nát nhà. Nói vậy chắc người này cÅ©ng mất thân nhân trong chiến tranh? Tuy rằng trên đường vắng vẻ hầu như không có ai, nhưng các cá»­a hàng ở hai bên vẫn mở ra, thấy nam nhân kì lạ kéo theo một cỗ quan tài đi trên đường thì nhìn xem thế nào. Trên con đường im ắng lạnh lẽo, tồn tại sá»± cô đơn. Dương Á SÆ¡ không nghÄ© cái gì nữa, tâm hắn đã chết, bây giờ người chỉ như cái xác vô dụng. Chỉ có một ý nghÄ© duy nhất, đó chính là đưa nương tá»­ hắn rời khỏi chỗ này, sau đó hắn sẽ đi theo nương tá»­ xuống hoàng tuyền…

  Hắn chỉ mong tất cả là do Ngân Lưu Nhân gạt hắn, hắn cam chịu đây là Ngân Lưu Nhân gạt hắn. Nhưng…VÅ© Mặc Nhiên cÅ©ng nói đó là sá»± thật…Nương tử…Bảo hắn sao có thể chịu được đây? Hắn nhớ ba năm, chỉ trong phút chốc đã hóa thành hư ảo, không có gì hết, hắn sống còn có ý nghÄ©a gì nữa?

  “Khụ…” Tiếng ho nhẹ phát ra từ cổ họng Dương Á SÆ¡. Hắn bị nội thương rất nặng, bị thương một phần là do giao chiến với Quá»· Tâm, còn phần lớn là tá»± hắn tạo thành. Hắn không quan tâm tới nội thương này, cho dù đau đớn hắn vẫn có thể đưa nương tá»­ rời khỏi đây.

  Kéo cỗ quan tài đi như vật quý báu nhất trên đời…

  Hoàng hôn đỏ bừng.

  Lộ Tùy Tâm đưa bản vẽ trong tay cho Phấn Hồng: “Phấn Hồng, ngươi nói với các sư phụ cố gắng hoàn thành mau chóng” Mùng tám tháng sau là đại hôn cá»§a Linh nhi, chỉ còn ná»­a tháng nữa, bộ trang sức này có thể làm ra trong hai ngày. Nam Cung đại ca cÅ©ng không nói Linh nhi lấy ai. Nàng cười khổ, Nam Cung đại ca cố tình không nói, có phải muốn bắt nàng tá»± đi hay không. Các nàng muốn đi thì chỉ có thể dùng xe ngá»±a, nếu đưa Thông Nhi theo thì ít nhất cÅ©ng mất bốn ngày đường mới tới. Có điều…

  Một đêm nàng không ngá»§, không phải nàng không muốn đi, nàng rất quý Linh nhi, hÆ¡n nữa Nhiễm trang chá»§ cÅ©ng chẳng khác nào người cha người anh cá»§a Dương Á SÆ¡, nàng nên tới chúc mừng. HÆ¡n nữa những ngày tại Vô Vân sÆ¡n trang là cuộc sống hạnh phúc nhất mà nàng từng có.

  “Tiểu thư…”

  Lộ Tùy Tâm xoay người, nàng biết Phấn Hồng đang muốn hỏi nàng xem có muốn đi hay không.

  “Trước tiên ngươi cứ nói sư phụ chế tác ra, ta còn muốn suy nghÄ© hai ngày nữa.”

  “Vâng” Tiểu thư cân nhắc chứng tỏ tiểu thư cÅ©ng muốn đi, nhưng mà…

  “Mẹ.” Hồng Tham ôm Thông Nhi tới.

  “ChÆ¡i đâu vậy?” Lộ Tùy Tâm thấy trên mặt và tay Thông Nhi toàn bùn đất thì nhíu mày lại.

  Tá»­ Vân thấy thế thì khẽ cười thành tiếng, vội đem một chậu nước tới: “Nào, Thông Nhi, để dì Vân rá»­a mặt cho con”

  “Dạ!” Nhìn bùn đất trên cánh tay mập mạp cá»§a mình, Thông Nhi đưa tay ra cho Tá»­ Vân.

  “Tiểu thư, Dương gia có chuyện” Hồng Tham nói khiến mọi người kinh ngạc.

  “Thật sao?” Lộ Tùy Tâm thốt lên.

  Tá»­ Vân, Phấn Hồng đều giật mình, cùng nhìn về phía Hồng Tham.

  Hồng Tham nhíu chặt mày: “Vừa rồi ta đưa Thông Nhi lên phố, thấy cá»­a hiệu bán gạo ngừng kinh doanh”

  “Ngừng kinh doanh?” Phấn Hồng nói rồi nhìn về phía Lộ Tùy Tâm.

  Vẻ mặt Lộ Tùy Tâm ngưng trọng, ngành buôn bán gạo cá»§a Dương gia kiểm soát toàn bộ Thiên VÅ©, các cá»­a hiệu bán gạo ở Thá»§y thành cÅ©ng đều nằm trong tay Dương gia. Tại sao lại ngừng kinh doanh?

  “Có nghe được nguyên do vì sao không?” Bản lÄ©nh cá»§a Dương Viễn Chi cÅ©ng không hề kém. Không lẽ tài chính có vấn đề?

  “Có, nghe nói là vì Dương gia muốn hỗ trợ quân lương nên mới rút bạc ra để mua vật phẩm phục vụ quân đội” Hồng Tham nhìn Lộ Tùy Tâm rồi mới cúi mắt nói.

  Lộ Tùy Tâm kinh ngạc tới ngây ra, trong lòng có đau đớn mÆ¡ hồ, Dương Á SÆ¡ có một người anh tốt, Dương Viễn Chi luôn suy nghÄ© tường tận. Gia sản khổng lồ cá»§a Dương gia lại dùng để trả cho quân lương Thiên VÅ©, đơn giản chỉ là muốn báo thù cho Dương Á SÆ¡. Nhưng mà…Chi tiền cho quân lương cÅ©ng phải mất con số khổng lồ, huống chi lại rút hết bạc về, chỉ e hiện tại tài sản cá»§a Dương gia sắp cạn kiệt, cho nên mới phải ngừng kinh doanh để gom góp bạc. Lão gia tá»­ không biết bây giờ thế nào rồi? Có còn đau khổ như ba năm về trước nữa hay không?

  “Phấn Hồng, xin các vị sư phục tăng ca suốt đêm, giúp ta mau chóng chế tạo ra bộ trang sức đó, lấy một ít ngân phiếu đi đường, chuẩn bị sẵn xe ngá»±a, sáng sớm mai chúng ta sẽ lên đường tới Vô Vân sÆ¡n trang chúc mừng, lần này chúng ta đi xa một chuyến, ngươi liệu mà ăn nói cho khéo.” Sau đó đưa Thông Nhi tới Dương gia, cho dù lão gia tá»­ có không thích nàng, hận nàng, thấy nàng thì chỉ muốn đuổi đi, nhưng đối với bọn họ sá»± xuất hiện cá»§a Thông Nhi cÅ©ng là một niềm an á»§i rất lớn. Đây cÅ©ng là việc nàng phải làm.

  “Tiểu thư…” Tá»­ Vân kinh ngạc, tiểu thư muốn trở về kinh thành ư? Nhưng chẳng phải tiểu thư không thích kinh thành đó sao?

  “Dạ” Phấn Hồng vui vẻ đi ra ngoài.

  “Hồng Tham, ngươi ra phố mua cho ta ít đồ dùng hằng ngày” Vốn dÄ© nàng không muốn lại trở về kinh thành, nhưng vì Dương Á SÆ¡, nhất định nàng phải về một chuyến.

  “Vâng” Hồng Tham cÅ©ng đi ra ngoài.

  Lộ Tùy Tâm cúi đầu, cuối cùng vẫn không có cách nào tránh được! Có phải kinh thành đã tạo nên ảnh hưởng tới cuộc sống cá»§a nàng hay không?

  “Mẹ” Thiên Bình lau khô mặt và tay cho Thông Nhi, đưa Thông Nhi cho Lộ Tùy Tâm như dâng tặng một vật quý báu.

  “Tiểu thư…” Tá»­ Vân định nói gì đó nhưng lại không biết nói ra sao.

  Ôm lấy Thông Nhi, Lộ Tùy Tâm cẩn thận đánh giá ngÅ© quan cá»§a Thông Nhi, giống Dương Á SÆ¡ tới bảy phần, còn lại ba phần là giống nàng, gặp Thông Nhi, không biết lão gia tá»­ sẽ có cảm nghÄ© gì đây? Mà không biết quyết định lần này là đúng hay sai nữa? Trong lòng nàng cảm thấy thật hỗn loạn.

  “Thông Nhi…” Ôm chặt đấy đứa bé, giữa lông mày Lộ Tùy Tâm lộ ra vẻ lo âu.

  “Mẹ, mẹ sao thế? Thông Nhi rất ngoan mà” Tiếng trẻ con mềm mại khiến lòng Lộ Tùy Tâm cảm thấy ấm áp. Cho dù làm sao đi chăng nữa, chí ít nàng vẫn còn có Thông Nhi. Con đường phía trước có gian nan nàng cÅ©ng không sợ. NghÄ© tới đây, nàng ngẩng đầu nhìn Thông Nhi: “Mẹ đưa Thông Nhi đi làm khách có được không?”

  “Làm khách ạ?” Khuôn mặt tuấn tú tròn trịa càng làm cho người khác yêu mến. Trong đôi mắt đen biểu lộ thắc mắc khiến Lộ Tùy Tâm mỉm cười.

  “Đúng vậy, mẹ đưa Thông Nhi đi ngắm tá»· tá»· xinh đẹp làm tân nương tá»­, sau đó đưa Thông Nhi thăm ông nội và bác cả, có được không?”

  “Dạ” Nghe xong Lộ Tùy Tâm giải thích, Thông Nhi cÅ©ng biết rằng cậu bé có cha, tại sao cha lại không ở đây. Bây giờ nghe thấy được đi thăm ông nội, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên sá»± mong đợi.

  Lộ Tùy Tâm ôm Thông Nhi vào lòng, không biết mọi người ở Vô Vân sÆ¡n trang nhìn thấy nàng sẽ có phản ứng thế nào?

  Mà đến lúc đó lão gia tá»­ nhìn thấy nàng sẽ có phản ứng ra sao?


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận