Trang chủ Thể loại Ngôn tình Thịnh Sủng Chi Hạ

Chương 79: Đây la�? Ai?

Thịnh Sủng Chi Hạ Nhị Nguyên 14891 chữ 2024-09-02 17:41

  Mai Như với Phó Chiêu không xuất phát ngay, làm hai người đưa tin của A Mâu Công chúa lo phát sốt. BoÌ£n hoÌ£ ngày ngày lải nhải trước mặt Phó Tranh, yêu cầu lập tức xuất binh. Phó Tranh coi như nghe không hiểu, hắn nghỉ ngÆ¡i trong lều suốt và một mực án binh bất động.

  Phó Chiêu cuống quýt y hệt hai người kia.

  Lần đầu tiên hắn tự mình làm đaÌ£i sự – nhất là còn làm cùng Mai Như – nên hắn muốn xắn tay áo lên và bắt tay vào việc luôn.

  “Sao thất ca chưa cho boÌ£n đệ đi?” Phó Chiêu nôn nóng hỏi.

  Phó Tranh đứng caÌ£nh bàn, hắn thảnh thÆ¡i tập viết bằng tay trái. Phó Chiêu thấy vậy càng sốt ruột hÆ¡n.

  Phó Tranh biÌ£ thương lâu ngày, hắn rảnh rỗi nên bắt đầu luyện vẽ với tay trái. Nói đến đây, vết thương vai phải hắn quá nặng, dù chữa lành thì cũng khó bình phuÌ£c như trước. Phó Tranh vốn thông thaÌ£o cầm kỳ thi hoÌ£a lẫn sở hữu hoÌ£c thức uyên bác, khắp kinh thành chẳng ai sánh bằng. Nhưng sợ rằng mai sau hắn sẽ mất viÌ£ trí này.

  Khi tay trái viết xong một câu thÆ¡, đôi mắt đen của Phó Tranh nhíu mày đánh giá thật lâu mới chậm chaÌ£p ngước nhìn.

  Phó Chiêu xoắn xít đi lòng vòng trong lều, hắn chất vấn, “Thất ca, bao giờ chúng ta mới khởi hành?”

  “Thập nhất đệ, chờ thêm chút nữa.” Phó Tranh hững hờ trả lời, “Chúng ta càng duy trì sự bình thản, chuyến đi này sẽ càng thuận lợi.”

  Phó Chiêu biết hắn nói đúng. Hiện taÌ£i người cần lo lắng là công chúa Tây Khương chứ không phải boÌ£n hoÌ£, thất ca chỉ nhân tiện chèn ép đối phương về mặt tâm lý thôi. Song tính Phó Chiêu laÌ£i dễ nóng vội.

  Khi nghe lời Phó Tranh chờ thêm vài ngày, Phó Chiêu đâu ngờ sẽ chờ tới lúc đoàn người của đaÌ£i ca Mai Như đến!

  Phó Chiêu thấy Mai Tương liền vội vàng đi báo cho Mai Như, “Tuần Tuần, Tuần Tuần, đaÌ£i ca ngươi tới kìa.”

  Mai Như đang đoÌ£c sách, nàng vừa nghe hắn báo thì mừng rỡ tột độ. Nàng bỏ sách xuống rồi hấp tấp chaÌ£y ra lều, quả nhiên thấy được Mai Tương đứng đằng xa!

  “ĐaÌ£i ca!” Mai Như vừa goÌ£i vừa chaÌ£y.

  Mai Tương nhảy xuống ngựa, hắn chưa chào hỏi Phó Tranh đã ba chân bốn cẳng chaÌ£y về phía Mai Như.

  Từ hồi nghe sứ đoàn biÌ£ tập kích taÌ£i traÌ£m diÌ£ch, Mai Tương sợ tới mức hồn xiêu phách laÌ£c. Hắn suốt ngày bồn chồn, ăn không ngon ngủ không yên, nội tâm tràn ngập nỗi lo về Tuần Tuần. Tuần Tuần là cô em hắn yêu thương nhất, hÆ¡n nữa từ nhỏ nàng đã lớn lên trong sự nâng niu của cha meÌ£. Nếu Tuần Tuần gặp bất trắc thì Mai Tương không biết phải làm sao, càng chẳng biết giải thích thế nào với cha meÌ£.

  Tinh thần biÌ£ tra tấn nên hai má Mai Tương gầy hẳn đi trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, đôi mắt hoa đào xinh đeÌ£p cũng lõm sâu, thành thử trông hắn vô cùng gầy gò.

  Bây giờ hắn đến trước mặt thiếu nữ, nắm vai nàng rồi nhìn kỹ từ trên xuống dưới. Mai Tương thấy muội muội bình yên vô sự mới thở phào nheÌ£ nhõm, trái tim căng thẳng bao ngày qua bình tĩnh laÌ£i.

  Hắn giả bộ choÌ£c trán Mai Như, đồng thời trừng mắt và khẽ quát, “Muội doÌ£a ta sợ chết khiếp, mai mốt không được đi mấy chỗ thế này nữa!”

  Mai Như ôm tay ca ca, nàng cười, “Ca ca tốt à, ta vẫn khỏe maÌ£nh còn gì?”

  “Còn dám cười!” Mai Tương doÌ£a nàng, “Cha meÌ£ mà biết sẽ đau lòng lắm.”

  Mai Tương đau lòng gấp bội khi thấy khuôn mặt như hoa tựa ngoÌ£c nứt nẻ vì gió cát, hắn thật sự chẳng nỡ để nàng chiÌ£u khổ. Hắn hỏi, “Sao Tuần Tuần chaÌ£y thoát được vậy?”

  Mai Như liếc Phó Tranh ở gần đó, nàng đáp, “Ta tình cờ được Yến Vương điện haÌ£ cứu.”

  Nàng chỉ liếc một cái nhưng Phó Tranh đã thong thả nhìn laÌ£i đây. Giây phút bốn mắt giao nhau giữa đám đông, cổ tay từng biÌ£ hắn bóp nhói đau. Hôm ấy Phó Tranh dốc sức siết chặt tay nàng làm Mai Như đau cực kỳ. Vừa đau vừa hoảng khiến mắt nàng bất giác đỏ lên, lúc đó Phó Tranh mới buông ra để cầm tay nàng. Bàn tay hắn rất lớn, nó thừa sức trùm kín tay Mai Như. Hắn kiên quyết nhét thanh chủy thủ vào lòng bàn tay nữ tử.

  “A Như, nếu nàng giận thì cứ chém ta một nhát là được.” Phó Tranh đã nói thế.

  May bên ngoài có người muốn bẩm báo, chứ không Mai Như giở chứng ngang ngược thì khéo thoÌ£c hắn một cú thật.

  Giờ nhớ laÌ£i vẫn khiến nàng giận run, Mai Như laÌ£nh lùng dời mắt.

  Mai Tương không phát hiện màn trao đổi ánh mắt giữa hai người. Hắn ngó nghiêng xung quanh song chẳng thấy bóng dáng hai đaÌ£i nha hoàn của Mai Như, Mai Tương thắc mắc, “Ý Thiền với Tĩnh Cầm đâu?”

  Mai Như kìm nén cảm xúc khi trả lời, “Lúc ấy traÌ£m diÌ£ch hỗn loaÌ£n và cháy khắp nÆ¡i nên biÌ£ laÌ£c nhau.”

  Mai Tương “a” một tiếng nhưng không hỏi tiếp, hắn laÌ£i gần Phó Tranh rồi cung kính chào hỏi và triÌ£nh troÌ£ng cảm Æ¡n.

  Phó Tranh thoáng nhìn bóng hình Mai Như ở phía sau Mai Tương, hắn thản nhiên bảo, “Chuyện nên làm thôi.” Hắn dừng nói giây lát rồi tiếp tuÌ£c, “Bản vương điều các ngươi từ đaÌ£i doanh tới để hộ tống Thập Nhất hoàng tử và Mai tam cô nương đi sứ, các ngươi phải cẩn thận đấy.”

  Mai Tương không muốn Tuần Tuần laÌ£i maÌ£o hiểm nhưng hắn đâu thể cãi lời hoàng thất. Có điều lần này hắn tự mình hộ tống nên an tâm phần nào, chí ít có thể trông chừng Tuần Tuần sát sao. Vì vậy Mai Tương thi lễ cảm Æ¡n Phó Tranh một lần nữa.

  Oo———oOo———oΟ

  Khi nhóm Mai Tương đến, Phó Tranh rốt cuộc cho phép Phó Chiêu cùng Mai Như xuất phát.

  Hai người đưa tin của A Mâu Công chúa chỉ chờ có thế, Phó Chiêu cũng mong ngóng lắm rồi. Tuy nhiên, dù kích động thì thiếu niên vẫn chả quên đống đồ ăn vặt hắn cực khổ mang theo. Hắn nhét toàn bộ vào xe ngựa của Mai Như, vui mừng như đang hiến báu vật, “Tuần Tuần, mứt này ngon nè.”

  Mai Tương nghe vậy liền lẳng lặng cau mày, hắn laÌ£nh nhaÌ£t quan sát.

  Mai Như đang ngồi trong xe, nàng vén mành để cảm Æ¡n Phó Chiêu; khuôn mặt xinh xắn kia hồn nhiên và đầy sức sống. Thập Nhất điện haÌ£ thấy nàng bèn đực mặt ra, sau đấy cười ngây ngô pha chút theÌ£n thùng.

  Mai Tương thầm nghĩ cảnh tượng trên quái quái, hắn nhíu mày dữ hÆ¡n.

  Dù đối phương là hoàng tử nhưng hễ tưởng tượng hắn dòm ngó cô em quý báu thì trái tim Mai Tương laÌ£i bốc hỏa. Hắn khá bực song vì bận tâm thanh danh Tuần Tuần nên buộc phải kiềm chế. Mai Tương tiến lên thi lễ với Phó Chiêu, hắn quay sang Mai Như và nghiêm khắc nhắc, “Tuần Tuần!”

  Mai Như biết ca ca đang nhắc mình giữ quy củ, nàng thè lưỡi rồi vội thả màn xe xuống.

  Phó Chiêu thấy vậy thì không khỏi buồn bực.

  Đáng lẽ hắn có thể đấu võ mồm với Tuần Tuần, hay cùng nhau chÆ¡i đùa và ăn vặt. Giờ thì hay rồi, đaÌ£i ca của Tuần Tuần đến canh chừng, hắn thậm chí chẳng được trò chuyện với nàng.

  Phó Chiêu guÌ£c đầu xuống rồi cưỡi ngựa tới bên Phó Tranh.

  Phó Tranh vừa giao việc cho moÌ£i người xong, thấy thập nhất đệ ủ rũ bèn vỗ tay hắn, “Thập nhất đệ đừng hành động bộp chộp, hãy chăm sóc bản thân thật tốt.”

  Phó Chiêu chán nản gật đầu, hắn mếu máo nhìn ra đằng sau.

  Phó Tranh cũng nhìn theo tầm mắt hắn. Đằng kia, Mai Tương cưỡi ngựa bên caÌ£nh xe Mai Như; trông hắn y hệt viÌ£ thần canh gác, rất có tư thế một người một người trấn thá»§ cá»­a ải không cho vạn người vượt qua. Phó Tranh lặng lẽ dời mắt, hắn thấy thập nhất đệ vẫn rầu rĩ thì thầm than rồi nheÌ£ nhàng khuyên, “Chiêu nhi, đaÌ£t nhiều chiến công một chút thì về sau đệ cũng tự tin hÆ¡n khi xin phuÌ£ hoàng tứ hôn.”

  “Thất ca!” Khuôn mặt tuấn tú của Phó Chiêu đỏ bừng, hắn kêu thất thanh rồi lầm bầm, “Tứ hôn gì chứ?”

  Phó Tranh cười nhaÌ£t, hắn không nhiều lời nữa mà ngắn goÌ£n giuÌ£c, “Mau đi đi.”

  Phó Chiêu vẫn suy ngẫm hai chữ “tứ hôn” của Phó Tranh khi đã đi được một quãng đường dài, nghĩ thôi cũng khiến mặt hắn ửng hồng. Kỳ thật Phó Chiêu biết mình nên thể hiện bản lĩnh. Thất ca nói đúng, phải có bản lĩnh bảo vệ người mình muốn bảo vệ. Song hắn ghét nhất ba mấy cái văn chương nho nhã, nhìn chúng là đau hết cả đầu. Thiếu niên gãi đầu rồi trộm nhìn phía sau.

  ĐaÌ£i ca của Tuần Tuần cưỡi ngựa sát bên, chả hề biếng nhác dù chỉ một khắc. Mai Tương thấy Phó Chiêu nhìn về phía này bèn mỉm cười chào, sau đấy tiếp tuÌ£c nhiệm vuÌ£.

  Phó Chiêu rầu hết sức.

  Hành trình này có Mai Tương nên hắn chả nói được mấy với Mai Như, hai người cũng ít thấy mặt nhau. Ban ngày Mai Như đoÌ£c sách trong xe, ban đêm ngủ sớm, sinh hoaÌ£t vô cùng chuẩn mực. Mai Tương còn đích thân đưa thức ăn vô xe hay phòng nghỉ cho nàng.

  Phó Chiêu đã rầu càng thêm rầu.

  Tuy nhiên nhờ haÌ£n chế tính ham vui mà hắn hoÌ£c được kha khá kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung từ hộ vệ trong đoàn. Trên đường đi boÌ£n hoÌ£ đuÌ£ng trúng phản quân Tây Khương mấy lần, kẻ điÌ£ch không nhiều nhưng vẫn giúp hắn luyện cách đối đầu. Sau khi bắn ra mũi tên giết người, Phó Chiêu bần thần nắm cây cung suốt một khắc. Hắn chỉ hoàn hồn lúc dòng máu ấm bắn lên mặt.

  Trong chớp mắt, chẳng hiểu vì sao Phó Chiêu không cười nổi và cũng chả buồn nói chuyện.

  Oo———oOo———oΟ

  Vài ngày sau, đoàn người đến hành cung nÆ¡i A Mâu Công chúa lánh naÌ£n, bây giờ Mai Như mới được gặp Phó Chiêu.

  Nàng là sứ thần, hắn là hoàng tử, đương nhiên hai người phải cùng đi yết kiến.

  Khoảnh khắc thấy Phó Chiêu, Mai Như hÆ¡i sững sờ. Nàng ngẩn ngÆ¡ nhìn người trước mặt và mau chóng phát hiện điểm khác thường: dáng vẻ trầm mặc nhíu mày mím môi của Phó Chiêu rất giống Phó Tranh. BoÌ£n hoÌ£ cùng một meÌ£ đẻ ra nên đây là điều hiển nhiên, nhưng kiếp trước Mai Như không thấy hai huynh đệ giống nhau lắm. Thuở ấy Phó Tranh laÌ£nh băng, còn Phó Chiêu luôn toát lên vẻ ấm áp. Giờ thì cả hai thật sự tương đồng.

  Mai Như lặng yên nhìn sang chỗ khác.

  Hai người đi yết kiến công chúa, hoÌ£ đứng chờ ngoài điện.

  Bên trong điện tĩnh lặng, Mai Như đang cúi đầu thì bỗng nghe tiếng luÌ£c laÌ£c dồn dập vang lên từ trong điện. Nàng ngẩng đầu để thấy một bóng người nhỏ xinh chaÌ£y ra, người này đúng là A Mâu Công chúa. Mai Như nhăn mặt và thầm nghĩ không phải đấy chứ, laÌ£i muốn diễn trò cũ à?

  Ngay sau đó, cô công chúa chaÌ£y đến trước hai người. Y như rằng, nàng ta ôm chầm lấy Phó Chiêu!

  Cảnh này không hiểu sao làm Mai Như buồn cười.

  Phó Chiêu sửng sốt mất một lúc, hắn chả do dự khi đẩy nàng ta và rống to, “Đây là ai?”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận