Trang chủ Thể loại Ngôn tình Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 808

Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn Ngọc Hoan 9425 chữ 2024-09-02 18:36

  

  Chương 811: Đi qua năm tháng (4)

    

   Anh cười xòa, ánh mắt cứ nhìn tôi chằm

   chằm: “Em có muốn sinh thêm một đứa con nữa không?”

    

   Tôi giật mình ngạc nhiên với câu hỏi của anh

   ấy, tròn mắt há miệng nhìn Phó Thắng Nam cả

   buổi trời: “Chúng ta có thể sinh thêm được không?”

    

   Anh cong môi: “Nếu em muốn thì anh có thể

   dùng tất cả mọi cách để có cho bằng được. Xuân

   Hinh, gặp được em đã là chuyện khó khăn rồi,

   giữa chúng ta không nên có quá nhiều khúc mắc

   khó gỡ, chỉ cần em muốn thì cứ nói cho anh biết,

   anh sẽ cố hết sức hoàn thành nó thật tốt, được không?”

   Tôi gật đầu, lòng thấy cực kì ấm áp.

    

   Tôi lại nhớ tới những lời Phó Bảo Hân nói, nhìn

   anh: “Phó Thắng Nam, cô nói chúng ta có thể thụ

   tỉnh nhân tạo một đứa bé, anh…

    

   Anh khẽ gật đầu, dường như không thấy bất

   ngờ gì nói: “Chờ anh liên lạc với chuyên gia nổi

   tiếng trong nước để làm cố vấn, tiện thể hỏi thăm

   xem thế nào, em cứ giao việc này cho anh!”

   Tôi cứ tưởng anh ấy sẽ không thích, nào ngờ

   anh lại đồng ý dễ dàng thế này, tôi bỗng thấy bất ngờ.

    

   Điện thoại trong túi vang lên, Âu Dương Noãn

   gọi tới. Tôi nghe điện thoại, đầu dây bên kia là

   giọng nói của cô ấy, cảm xúc không ổn định lắm,

   im lặng mãi cô ấy mới lên tiếng: “Xuân Hinh, hôm

   nay tôi quay về thành phố Tân Châu, tôi muốn về

   đây trong im lặng thôi nhưng vẫn gọi điện thoại

   cho cậu. Chiếc vòng đó vẫn còn nằm trên tay tôi,

   tôi cũng rất hối hận vê chuyện đứa bé, tôi cũng

   không biết phải làm gì với cậu, hết lần này tới lần

   khác tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần tôi tự thuyết phục

   rằng tất cả đều tốt lên tôi thì cậu sẽ không trách

   tôi. Nhưng tôi phát hiện ra mình sai rồi, chuyện

   đứa bé đó, không phải cậu không trách tôi mà là

   bản thân tôi không cách nào thuyết phục con tim

   và lương tâm mình. Nghĩ tới nghĩ lui tôi vẫn thấy

   mình có lỗi với cậu, tôi thật lòng xin lỗi cậu, tôi biết

   lời nói này của mình chẳng có ý nghĩa gì nhưng

   không nói thì chắc cả đời này nó sẽ mãi mãi ám

   ảnh tôi. Chuyện Mục Dĩ Thâm, tôi cầu xin cậu, nếu

   có thể cậu hãy nương tay một chút!”

    

   Tôi cầm điện thoại mãi không thể nói nên lời,

   lòng tôi cứ thấy nghèn nghẹn khó chịu thế nào ấy,

   tôi im lặng mất lúc lâu mới hỏi: “Bây giờ cậu đang ở đâu?”

   “Sân bay!”

    

   Tôi nhìn sang Phó Thắng Nam, anh chuyển

   tấm mắt nhìn về phía sân bay.

   Trong điện thoại, tôi nói: “Âu Dương Noãn,

   chuyện quá khứ đã qua hết rôi, sau này chúng ta

   sẽ sống những ngày thật tốt. Tôi biết mình phải

   làm gì trong chuyện Mục Dĩ Thâm, cậu ở sân bay

   chờ một chút, tôi và Phó Thăng Nam ra tiễn cậu”

   Cúp điện thoại, Phó Thắng Nam chạy như bay đến sân bay.

    

   Chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến nơi, Âu

   Dương Noãn kéo hành lý, đeo khẩu trang và nếu

   không phải là những người quen thuộc thì chắc

   đã không tìm thấy cô ấy.

    

   Nhìn thấy Âu Dương Noãn, tôi đi về phía cô ấy,

   ôm cô ấy nói: “Về thành phố Tân Châu phải nhớ

   đến mình nhé, phải sống thật tốt nhé!”

    

   Cô ấy gật đầu, tựa vào hõm vai tôi, ngơ ngác

   nói: “Sao hai người lại tới đây rồi, tới nhanh thế.

   Mình cứ nghĩ mình sẽ gọi cho cậu để chào tạm

   biệt lần cuối thôi là được rồi, không ngờ cậu lại tới đây tiễn!”

    

   Tôi gật đầu cười yếu ớt: “Mình biết, mình và

   Phó Thắng Nam cũng đang ở gân đây nên mới

   tới. Cậu đã có kế hoạch gì cho tương lai chưa?”

    

   Lần đầu tiên biết đến mùi vị của tình yêu đã bị

   tổn thương sâu sắc thế này, tôi nghĩ chắc vết

   thương này sẽ mất rất nhiều thời gian để lành lặn

   lại như lúc ban đầu.

    

   Cô ấy nhún vai, thản nhiên nói: “Cũng có, mình

   muốn đến Lệ Ninh, ông nội đã cho mình rất nhiều

   tiên nên mình muốn tới đó mở một khách sạn

   Mình sẽ đưa ông nội đi theo, làm một cái sân thật

   †o đế ông có thế trông hoa trồng rau, mình sẽ giúp

   ông chăm nó.”

    

   Tôi gật đầu, cảm thấy khá thích cuộc sống cô

   ấy đang hướng tới: “Ừ, nghĩ thôi đã thấy nó rất

   bình yên và đẹp đề. Tới lúc đó mình và Phó Thắng

   Nam có thời gian rảnh sẽ tới đó tìm cậu.

   Nói mấy lời trên trời dưới biển một lát thì tới

   giờ vào trong đăng ký, ôm nhau chào tạm biệt

    

   xong thì tôi chợt hít lấy một hơi thật sâu.

   Cuộc đời luôn có những lúc thăng trầm như thế.

    

   Đến đại học thủ đô thì trời đã muộn nhưng

   cũng may tôi và Phó Thăng Nam đều không có

   việc gì nên đến nơi thì tơi và anh lập tức chạy tới thư viện.

    

   Trong thư viện cũng thưa thớt người nhưng

   sự xuất hiện của tôi và Phó Thăng Nam khá là thu

   hút ánh mät người khác, con người anh thích yên

   tính nên đến thư viện lập tức tìm cho ngồi xuống

    

   Tôi đi tìm sách trong mấy kệ lớn, suy cho

   cùng cũng là lần đầu tiên tới nên không quen lắm,

   tìm mãi van không thấy tài liệu mình cần ở đâu.

    

   Bên cạnh tôi bông xuất hiện một chàng trai

   đâu đó tâm hai mươi tuổi, mặt mũi tuấn tú trăng

   nõn nà, trông cực kì rực rỡ như ánh sáng mặt trời vậy.

    

   Thấy cậu ấy nhìn tôi cười, tôi bèn cười khẽ đáp lại.

    

   “Chị muốn tìm tài liệu gì hả?” Cậu ấy đứng bên cạnh tôi hỏi.

    

   Tôi gật đầu cười nói: “Tôi muốn tìm chút tài

   liệu về ngành luật, nhưng hình như tồi tìm mãi vân

   không thấy đâu ấy. Có lẽ là do tôi vân chưa quen

   với thư viện này.

    

   Cậu ấy cực kì dịu dàng nhịn tôi nói: “Phần lớn

   sách ở đây đều là sách lẻ đọc chơi thôi, phòng

   đọc bên cạnh mới có nhiều sách chuyên ngành

   Em thấy chị không quen với thư viện lãm, nếu chị

   không ngại thì em có thể đưa chị sang đó xem,

   nói không chừng em có thể giúp chị tìm được

   quyển sách chị cần.”

    

   Tôi gật đầu cười đáp: “Thế thì cảm ơn cậu nhiều nhé!”

    

   Đúng như lời cậu ấy nói, phòng đọc sách kế

   bên có quyển sách thích hợp với tôi. Ra khói

   phòng đọc, cậu ấy nhìn tôi hỏi: “Em thấy chị

   không giống người trong trường này lãm, chị là

   người mới hay là đàn anh đàn chị ấy nhỉ?

    

   Tôi cười nói: “Tôi chỉ đến đây đọc sách thôi,

   trông cậu có vẻ còn rất trẻ, đang năm ba hả?”

    

   Cậu ấy gật đầu: ‘Sắp năm tư rồi, đàn chị, em

   có thế xin số điện thoại chị được không? Em có

   cảm giác chị rất giống một người”

    

   Tôi thấy buồn cười: ‘Đây là mánh lới chung

   của con trai các cậu khi cua gái hả?

    

   Cậu ấy lắc đầu: “Không phải, chị giống thật

   đó! Mấy năm trước em có thích một cô nghệ sĩ,

   chị cực kì giống với cô ấy nhưng sau đó hình như

   cô ấy rời khỏi giới rồi. Em thích cô ấy lắm nên lúc

   nấy em thấy chị giống cô ấy lảm, em còn tưởng

   đâu chị là cô ấy cơ.

    

   Phản ứng đầu tiên của tôi chính là cái tên

   Tưởng Vân Nam, tôi nhìn cậu ấy nói: ‘Chắc là tôi

   không cho cậu được rồi!”

   Cậu ấy khó hiểu hỏi lại: “Tại sao thế?”

    

   Tôi giơ tay lên chí Phó Thăng Nam đã tìm tới

   đây, cười bảo: “Bình thường chồng tôi không thích

   †ôi nói chuyện phiếm với người khác, chứ đừng

   nói là cho người ta số điện thoại, thế nên rất tiếc

   là tôi không thể cho cậu được!”

    

   Cậu nhóc đó ngước lên nhìn Phó Thăng Nam

   rồi thất vọng cúi đầu xuống, sau đó gật đầu tiếc

   nuối nói: “Thế thì thôi ạ”

   Nói xong cậu ấy không nấn ná lại lâu mà bỏ đi ngay.

   Tôi nhìn sang Phó Thăng Nam, bước tới nhào

   vào lòng anh cười nói: “Anh Phó Thăng Nam, anh

   có biết lúc nãy em vừa mới làm gì không?

   Anh nhíu mày: ‘Em vừa mới làm gì?”

    

   ‘Có đàn em muốn xin số điện thoại của em!

   Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh cười: ‘Nhưng mà em

   nói với cậu ấy là em đã kết hôn rồi, hơn nữa

   chồng em là người không ai có thể thay thế”

    

   Anh ấy ngước lên nhìn chàng trai đã đi xa, cúi

   xuống nhìn tôi cười nói: ‘Xem ra sau này anh

   không thể thả rông cho em đi lung tung nữa rồi,

   nếu không có ngày em bị người ta câu mất anh

   còn chẳng biết.

Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận