Trang chủ Thể loại Ngôn tình Y Võ Song Toàn

Chương 115: Mờ ám

Y Võ Song Toàn Dạ Nhiên 4644 chữ 2024-09-02 01:01

  Nghe được lời của Vương Nhị, Tần Lâm không nóiđược gì.

  Một thạc sĩ chuyên ngành, trụ cột công ty, vậy mà

  không bằng người có quan hệ?

  “Cô yên tâm, tôi sẽ không bắt nạt cô, mà cũng sẽ

  không giao việc của tôi cho cô làm đâu”.

  Vương Nhị gật đầu: “Không sao, mỗi ngày tôi

  cũng chỉ có photo với chỉnh sửa tài liệu mà thôi. Nếu

  anh cần thì gọi tôi lúc nào cũng được”.

  Tần Lâm chau mày: “Công việc của phòng kiểm

  tra chất lượng đơn giản vậy sao?”

  “Dĩ nhiên là không, phòng kiểm tra chất lượng

  phải kiểm nghiệm thuốc mới, làm thí nghiệm, sau đó

  làm báo cáo, quyết định có thích hợp hay không. Nếu

  không thì nhóm thuốc đó không được phép đưa ra thị

  trường”.

  Nói tới đây, Vương Nhị thở dài.

  “Nhưng công việc ở đây hiện giờ lại không phải

  vậy. Thuốc đưa tới có thích hợp hay không thì phải

  xem họ đưa tới bao nhiêu tiền”

  Tần Lâm lạnh lùng hừ một tiếng: “Xem ra kiểm tra

  chất lượng đúng là một công việc béo bở nhỉ".

  Tập đoàn Hiên Viên có quy mô lớn như vậy nên sẽ

  ủy thác cho rất nhiều nhà máy sản xuất thuốc. Sản

  phẩm của những nhà máy này đương nhiên sẽ có tốt

  có xấu. Chất lượng mà không đủ thì sẽ không được

  cho qua, phải trỡ về sản xuất lại, nếu không đưa ra thị

  trường thì sẽ gây nguy hiểm tính mạng của bệnh

  nhân.

  Nhưng hiện giờ, ở cái phòng ban quan trọng nhất

  công ty này, đến bước cơ bản nhất cũng không làm.

  Thuốc men các nhà máy đem đến có hợp lệ hay

  không cũng chỉ dựa vào một câu nói của họ.

  Cho nên, nhà máy sản xuất thuốc nhất định phải

  đưa tiền thì bọn họ mới đồng ý.

  Nếu không, cho dù thuốc của nhà máy đó có hợp

  lệ thì một câu “chất lượng không tốt" của bọn họ

  cũng sẽ đầy bọn họ về.

  Tần Lâm cười lạnh lùng, chẳng trách vào đây phải

  tốn nhiều tiền như vậy, vì người trong này kẻ nào

  cũng muốn ăn chăn tiền.

  Người làm việc chăm chỉ thì lại không được đãi

  ngộ tốt.

  Một lát sau, có người đưa đến một thùng thuốc.

  “Tần Lâm, giám đốc Cát nói chỗ thuốc này sẽ do

  anh kiểm tra".

  Đây coi như là lợi ích mà Cát Phong đem đến cho

  Tần Lâm. Đám đi cửa sau trong phòng này chỉ có Tần

  Lâm là sang tiền nhanh nhất, cho nên anh ta cũng

  tặng lại cho Tần Lâm chút phúc lợi.

  Vương Nhị nhìn nhà máy này, nhất thời thờ dài.

  Nhà máy thuốc Phúc Long trước đây chuyên môn

  sản xuất thuốc giả, bây giờ tẩy trắng như vậy đều là

  nhờ có các thủ đoạn giấu kín.

  Làm ra những hàng giả, hàng nhái y như thật đề

  lừa bịp người dân.

  Nhà máy thuốc này đáng ra không bao gið được

  tập đoàn Hiên Viên chọn, nhưng cũnng vì Cát Phong

  có quan hệ với nhà máy này, nên mới cho bọn họ mấy

  dự án.

  Giờ còn làm bộ đến kiểm tra?

  Theo Vương Nhị thì thuốc này không cần kiểm tra

  cũng biết không hợp lệ.

  Sau khi nhận lấy thuốc, mấy người trong văn

  phòng đều nhìn anh với vẻ hâm mộ. Người mới này lại

  kiếm được một khoản rồi.

  Tần Lâm mỡ hộp ra, bên trong có mấy mẫu phẩm

  thuốc dạ dày, và một danh thiếp.

  Ai cũng biết danh thiếp này chính là nơi để bọn họ

  hái ra tiền. Liên lạc với người trên danh thiếp thì sẽ

  nhận được tiền trả trước từ năm mươi đến một trăm

  nghìn, miễn là bọn họ làm một báo cáo hợp lệ.

  Đối với cái trò mèo này, Tần Lâm liếc mắt là hiểu

  rõ. Anh cầm danh thiếp lên rồi ném thẳng vào thùng

  rác.

  Nhất thời, đám người trong văn phòng trở nên

  sửng sốt, Tôn Vĩnh Tuyết thì nhỏ giọng nói.

  “Ngưỡi mới, sao anh lại ném danh thiếp đi? Vậy

  anh liên lạc với giám đốc sản phẩm của bọn họ kiểu

  gì?”

  Tần Lâm đáp: “Sao tôi phải liên lạc với họ?”

  Tôn Vĩnh Tuyết ngần ra rồi nhíu mày: “Đồ điên”.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận