Trang chủ Thể loại Ngôn tình Y Võ Song Toàn

Chương 150: Đường Thần số 1

Y Võ Song Toàn Dạ Nhiên 4598 chữ 2024-09-02 01:01

  Tần Lâm cầm điện thoại gọi cho Vương Nhất Thủy

  một cuộc điện thoại.

  Vương Nhất Thủy chính là bố của Vương Tử.

  Trước đây đã từng khám bệnh ở chỗ của Tần Lâm,

  viêm cột sống dính khớp, được Tần Lâm chữa khỏi,

  nên phục anh sát đất.

  Tần Lâm vẫn còn nhớ, hình như ông ta có làm từ

  thiện.

  "Tần đại sư, cậu có gì căn dặn?"

  "Có người tên là Đinh Minh Lượng đang làm phó

  giám đốc ở một công ty từ thiện, ông có quen biết

  không".

  "Hình như có chút ấn tượng, chỉ cần là người làm

  từ thiện, cho dù là công ty nào tôi cũng có tiếng nói,

  ý của Tần đại sư là?"

  "Người này nhân phẩm không tốt, đuổi đi".

  "Được, tôi sẽ hạ lệnh đuồi, hơn nữa sẽ cấm cửa

  trong toàn ngành, sau này ở Hoa Hạ sẽ không có ai

  thu nhận cả”.

  "Ừm".

  Sau khi ngắt điện thoại, Tần Lâm cũng khá hài

  lòng, Đinh Minh Lượng chẳng phải loại người gì tốt

  đẹp, để anh ta làm ở công ty từ thiện, sớm muộn gì

  cũng có tai họa.

  Tần Lâm đưa Diệp Vãn Nhi về nhà rồi cũng tự đi

  về.

  Lúc đang đi qua cầu, nhìn thấy một cô gái đang

  đứng ngây người trên cầu.

  Góc nghiêng của cô gái rất đẹp, buộc tóc đuôi

  ngựa, vô cùng thuần khiết.

  Đương nhiên, mặc dù xinh đẹp, Tần Lâm cũng

  không nhìn nhiều, dù gì thì cũng là đêm muộn, nếu bị

  ngưỡi ta hiểu lầm là kẻ háo sắc thì không được tốt

  cho lắm.

  Xuống cầu chưa được bao xa, có một bé trai ngồi

  

  chồm hồm dưới đất khóc, trông vẫn còn nhỏ, tầm tám

  chín tuổi.

  Tần Lâm tiến đến hỏi: "Cậu bé, cháu sao vậy?"

  Cậu bé chỉ xuống sông rồi nói: "Chú ơi, cặp sách

  của cháu rơi xuống đó rồi..."

  Tần Lâm cười khổ, gặp chuyện này chắc chắn anh

  sẽ giúp.

  "Được, cháu chờ chút, chú sẽ giúp cháu lấy".

  Sau khi cời tất và quần, Tần Lâm nhảy xuống

  dòng sông.

  Lúc này, Vương Đông Tuyết đang đứng trên cầu

  với vẻ mặt buồn rầu, nếu còn không nộp học phí thì

  học kỳ sau cô sẽ bị đuổi học mất.

  Hết cách rồi, nếu chỉ dựa vào tiền học bồng thì

  thực sự không thể chống đỡ chỉ tiêu của kỳ tiếp theo.

  Hơn nữa vì đề giành được học bổng, cô ấy cũng

  không có thời gian đi làm thêm, bây giờ phải làm sao

  đây.

  Đang nghĩ mãi không ra, đột nhiên nhận được

  điện thoại của Vương Giai Minh.

  "Vương Đông Tuyết, trợ cấp của cậu có rồi, kỳ

  sau cậu có thể nộp học phí rồi".

  Vương Đông Tuyết ngây người: "Thật sao? Không

  phải lúc trước không có mình sao?"

  Trợ cấp cho sinh viên khá thiếu hụt, mặc dù nhà

  Vương Đông Tuyết rất nghèo, nhưng cô ấy có học

  bồng nên không được ưu tiên, bây giờ nghe Vương

  Giai Minh lại nói có, đột nhiên vui mừng khôn xiết.

  "Đúng vậy, bây giờ có rồi, có một vị đại gia lại

  quyên góp cho chúng ta thêm hai mươi triệu nữa, học

  phí của cậu đến khi tốt nghiệp đã được trả hết rồi".

  Vương Đông Tuyết cười thành tiếng: "Vậy thì tốt

  quá! Có cơ hội nhất định phải cảm ơn người ta mới

  được..."

  

chapter content
chapter content
chapter content

  

chapter content
chapter content

Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận