Trang chủ Thể loại Ngôn tình Y Võ Song Toàn

Chương 157: Đường thàn số 2

Y Võ Song Toàn Dạ Nhiên 4673 chữ 2024-09-02 01:01

  Vương Đông Tuyết có hơi buồn bực: "Kịch hay gì

  vậy?"

  "Cô xem là biết".

  Tần Lâm kéo Vương Đông Tuyết qua một con ngõ

  nhỏ, ở phía trước không xa có một chiếc xe rác đang

  dừng ở một cái ngõ nhỏ.

  Tài xế xe rác khổ sở nói.

  "Ba cháu gái, bác còn có việc phải đi gấp, các

  cháu tìm đồ nhanh chút được không?"

  Lưu Bình Bình liếc mắt, rút ra hai trăm tệ rồi đưa

  qua.

  "Cho bác, đợi chúng tôi tìm xong, chúng tôi sẽ

  đi!"

  Tài xế vừa thấy có tiền, lập tức cười.

  "Được, vậy nhé, các cháu cứ từ từ tìm".

  Tài xế mỡ xe rác ra, mùi hôi thối nồng nặc lập tức

  tỏa ra, ba người Lưu Bình Bình nhíu mày, buồn nôn

  mà nhìn vào bên trong, cảm thấy hơi không muốn

  tìm.

  "Chị em, tìm đi, quần áo giá hai ba chục nghìn tệ,

  tìm được là về trường có thể giả giàu rồi".

  "Được, làm thôi!"

  Ba người vén tay áo lên, cũng chẳng thèm quan

  tâm đến hình tượng nữa, dù sao lật tung chỗ này

  xong cả người cũng bần thỉu, đến lúc về trường tắm

  gội thay quần áo mới là được, đến lúc đó, bọn họ có

  thể khoe khoang đống quần áo mấy chục nghìn của

  bản thân rồi.

  Quần áo bần bên trong xe rác rất nhiều, nhưng

  động tác cũng ba chị em lại chẳng hề ngại ngần, ai ai

  cũng vô cùng hăng hái, không ngại bần không ngại

  mệt.

  Ba người đã chốt trước rồi, ai tìm được chiếc áo

  khoác thì nó thuộc về người ấy, vậy nên ai cũng cổ

  gắng tìm, muốn mình là người đầu tiên tìm được

  chiếc áo khoác đó.

  "Ối"

  Lưu Bình Bình không đứng vững trong xe rác, nên

  đầu liền cắm vào trong.

  Đầu chúi xuống cắm vào đống rác, khi chui ra thì

  mặt mũi bần thỉu, trông vô cùng kinh tởm.

  Mùi hôi thổi nồng nặc này sặc lên, khiến cô ta

  buồn nôn, có điều vẫn nhắm mắt tiếp tục tìm.

  Vương Đông Tuyết đi đến trước xe rác, có hơi

  buồn bực.

  "Anh Tần, anh muốn tôi xem gì vậy?"

  Nói xong, hai người đi đến trước xe rác, nhìn thấy

  mấy gương mặt nhơ nhuốc bần thỉu ở bên trong, ba

  người toàn thân dơ bần, Vương Đông Tuyết sững sờ,

  há miệng kinh ngạc.

  "Mấy, mấy cậu..."

  Ba người Lưu Bình Bình cũng sững người, không

  ngờ Vương Đông Tuyết lại đến đây!

  "Nhìn gì mà nhìn! Dù sao mày cũng vứt rồi, thì chỗ

  quần áo đó không phải của mày nữa, mày có tư cách

  gì để cười tao?"

  Vương Đông Tuyết vội vã lắc đầu: "Tớ đâu có cười

  cậu đâu..."

  Lưu Bình Bình lạnh lùng hừ một tiếng: "Tao biết

  thừa rồi, mày cũng quay lại nhặt quần áo đúng

  không? Lúc nãy mày chỉ giả vờ trước mặt chúng tao,

  kết quả bây giờ hổi hận rồi, quay lại trộm nhặt quần

  áo chứ gì?"

  "Hừ, tao nhất định đoán đúng rồi, chỗ quần áo

  này vốn không phải bọn mày mua mà là mua hộ người

  khác vậy nên không thể vứt đúng không?"

  "Nói cho mày biết, gið có hối hận thì cũng muộn

  rồi, cái lúc mày vứt đi ý, mấy bộ quần áo đấy không

  thuộc về mày rồi, ai cướp được thì là của người ấy!"

  Nói xong Lưu Bình Bình lại điên cuồng lục lọi, cho

  

chapter content
chapter content
chapter content
chapter content
chapter content

  - ----------------------


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận