Trang chủ Thể loại Ngôn tình Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 17: Tôi không đau

Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế S-Oc 5504 chữ 2024-09-02 18:09

  Chương 17: Tôi không đau Bắt gặp ánh mắt của cô, Hoắc Minh

   Dương lạnh lùng nói nhấn mạnh rõ ràng từng chữ.

   “Sao lại trở về đây?”

   Nghe thấy giọng nói của anh, cô mới thu

   hồi ánh mắt, nhận ra mình đã nhìn chăm chú

   vào anh rất lâu, cô vẫn rất tự nhiên hỏi vặn lại.

   “Tôi là vợ của anh, nơi này là nhà của tôi,

   tại sao tôi không thể trở về?”

   Chính bản thân cô cũng khâm phục mình

   có thể nói ra lời này một cách tự nhiên như

   vậy, hoàn toàn không thấy hổ thẹn, không

   biết xấu hổ.

   Cô không quan tâm đến ánh mắt không

   hiểu là có ý gì của Hoäc Minh Dương, cô đi

   vào thư phòng, lấy một ít sách và thêm cả

   bàn cờ đặt ở trên mặt đất.

   Dựa vào sức lực của cô và chị Tiết, muốn

   đẩy được Hoắc Minh Dương cùng với xe lăn

   di chuyển lên trên thì có hơi lao lực, tốn sức,

   với lại tay phải của cô bây giờ vẫn còn đang

   tê, không thể mạo hiểm được.

   Hoäc Minh Dương nhìn lướt qua những

   thứ đang đặt ở trên mặt đất thì liền đã hiểu

   được ý của cô. Xe lăn có thể từ trên bàn cờ di

   chuyển lên trên, dưới bàn cờ có kê một

   chồng sách dày, làm như vậy để giảm bớt lực

   đè lên trên bàn cờ, tránh cho bàn cờ gãy.

   Sau khi Hoắc Minh Dương được đẩy lên

   trên, thì không có liếc mắt nhìn Diệp Tĩnh Gia

   nữa, tự đẩy xe lăn tiến vào thư phòng.

   Diệp Tĩnh Gia đứng ở đầu cầu thang,

   trong lòng có chút thấp thỏm, lo lắng không

   yên, vừa rồi cô nói lời đó, có phải là đã nói sai

   rồi?

   Chị Tiết đứng ở bên cạnh mỉm cười nhìn

   Diệp Tĩnh Gia: “Thiếu phu nhân, cô trở về thật

   là đúng lúc, kịp thời, nếu không có cô thì cậu

   chủ đã bị ngã xuống rồi”. Ngừng một chút,

   cô ấy lẩm bẩm tự hỏi với vẻ nghi hoặc, khó

   hiểu.

   “Sao đang yên đang lành lại thiếu chút

   nữa thì bị ngã từ trên tâng xuống nhỉ?”

   “Là do chú chó ở trong nhà, ban nãy

   không biết có chuyện gì mà chú chó lại đột

   nhiên chạy xuống tầng, liền đụng vào xe lăn

   của Minh Dương”.

   “Chị Tiết, người trong nhà đâu hết rồi?”

   Diệp Tĩnh Gia nhìn quanh khắp bốn phía, xác

   định trong nhà chỉ có chị Tiết thì nghi hoặc

   hỏi một câu.

   “Buổi tối hôm nay tập đoàn Hoắc Thiên

   có yến hội, người làm việc ở bên đó không

   đủ, trong lúc nhất thời không tìm được người

   nên bà chủ đã điều người trong nhà qua đó”.

   Lúc này cũng đã sắp đến giờ ăn tối rồi,

   Diệp Tĩnh Gia hỏi chị Tiết: “Vậy bữa tối hôm

   nay chỉ có tôi cùng ăn với Minh Dương có

   đúng không?”

  

   “Vâng, tôi đang ninh canh cho cậu chủ.

   Thiếu phu nhân, sau khi cô đi, lượng cơm

   của cậu chủ lại ít đi rồi, vì vậy tôi liền nghĩ

   ninh chút canh để bồi bổ cho thân thể của

   cậu chủ”.

   Từ trong miệng của chị Tiết, cô biết được

   mấy ngày nay Hoắc Minh Dương lại không

   thường xuyên ăn cơm tử tế, cho nên muốn

   xuống bếp nấu chút gì đó cho anh ăn.

   Bởi vì tay vẫn còn rất đau, cầm đồ vật

   đều tốn sức, lúc nấu ăn lại không thể chỉ

   dùng có mỗi một tay, không còn cách nào

   khác, cô chỉ đành làm một đĩa cà tím xào

   thịt, hơn nữa còn bị cháy một chút.

   Lúc bưng cơm và thức ăn lên còn phải

   làm phiền chị Tiết giúp đỡ, cô chỉ dùng tay

   trái bưng một bát cơm, sau khi đặt cơm và

   thức ăn ở trên bàn, Diệp Tĩnh Gia nhìn về phía

   Hoắc Minh Dương.

   “Ăn cơm thôi”.

   Đợi đến lúc anh tự đẩy xe lăn di chuyển

   đến gần cô, thì cô liền rút khăn giấy ra lau tay

   cho anh, động tác vẫn rất quen thuộc như cũ,

   giống như là mấy ngày nay cô vẫn luôn ở

   trong nhà chăm sóc anh, chưa từng rời đi.

   “Hôm nay canh mà chị Tiết nấu rất thơm,

   tôi vừa rồi đã nếm thử một ngụm. Nghe chị

   Tiết nói canh được ninh những hơn bốn tiếng

   đồng hồ, cho nên nồi canh hôm nay chúng ta

   phải uống cho bằng hết đó”. Diệp Tĩnh Gia

   nói liên miên, trong đáy mắt cũng là chứa

   đầy nụ cười.

   Cô không có thận trọng như lúc chăm

   sóc anh vào mấy ngày hôm trước, nói

   chuyện cũng rất cẩn thận, dè dặt.

   Hoắc Minh Dương nhìn cô cầm thìa, vẫn

   luôn là dùng tay trái, *ấn đường của anh khẽ

   nhíu lại một cái rất nhẹ, gần như là không thể

   phát hiện ra được.

   *Ấn đường: Vùng nằm giữa hai đầu lông

   mày.

   “Tay của cô…”

   “Không sao, chỉ bị tê thôi, không có bị

   rách da, cũng không đau”. Cô nói với vẻ

   không để ý. Thực ra bản thân cô biết tình

   trạng tay của cô, không phải chỉ có bị tê, tuy

   không nặng đến mức như bị gãy xương, chảy

   máu, nhưng tay đã bị bầm tím lên rồi.

   Thu hồi ánh mắt từ trên người của cô,

   Hoắc Minh Dương chậm rãi mở đôi môi

   mỏng, nói.

   “Sau khi tôi ký xong thỏa thuận ly hôn sẽ

   bảo luật sư đưa tới cho cô. Cô ăn cơm xong

   thì trở về đi”.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận