Xương Rồng Đốt Rương

Vĩ Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành

Tính ra thì, Mao Ca mở khách sạn ở thành cổ cũng đã được năm, sáu năm rồi. Trước đó, y mở thanh lữ ở Cam Nam, sau lại ngại ở đó mùa đông khắc nghiệt, mùa khách cũng không dài, tích góp dè sẻn cả năm cũng chẳng dôi ra được mấy đồng, trong cơn nóng máu bèn cuốn gói nhổ trại đến thành cổ. Cũng may là cái đất thành cổ này hợp mệnh y, mở khách sạn xong lập tức khách khứa nườm nượp, chỉ mất ba năm đã hòa được vốn, sau đó thì tằng tằng một đường đồ thị đỏ rực phi thẳng tắp lên trên…Đỏ đến tận giờ vẫn náo nhiệt vô cùng, xu thế càng lúc càng buôn may bán đắt. Khách sạn chia làm hai phần trước sau, phía sau là chỗ trọ, phía trước sửa thành quán bar. Quán bar nếu chỉ cung cấp dịch vụ uống rượu thì cũng chẳng khác gì mọi người khác, à nhầm, mọi quán bar khác, bởi vậy, Mao Ca vắt muốn kiệt cả óc, nghĩ cách tạo cho quán bar một dấu ấn đặc sắc – y thường tung ra một chủ đề, ví dụ như kể chuyện ma, chơi trò chơi sát nhân gì đó, mời tất cả khách khứa trong nhà tham gia, cười đùa một trận, chủ khách đều vui.Chủ đề đêm nay là, người bạn thần kỳ của tôi. Tất cả mọi người đều rất sôi nổi, người trước vừa dứt lời người sau đã cất tiếng, nhưng đến giữa chừng thì có người trộm đánh tráo khái niệm, từ “thần kỳ” thành “cực phẩm”, sau đó thì chuyển thành đại hội nôn mửa. Có người kể rằng bạn mình thích bóc da chân, nhưng không được bóc đứt hẳn, mà cũng chỉ bóc mỗi da chân ở cạnh bàn chân, bóc rất nhiều, nhìn lướt qua trông như chân đạp cánh sen vậy.

33.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Ngốc Quá Vợ À

HienPhan2805 | Ngôn tình | Hoàn thành

Cô nói giọng rất lạnh làm Huy hoảng hồn. Anh cứ tưởng cô nghịch ngợm, trẻ con lắm hóa ra cũng có lạnh à. Anh thấy hơi có lỗi nên lúc nói chuyện mặt hơi hơi cúi.Mãi đến lúc sau bố Linh mới nói: "Huy à, con lên nói chuyện với Linh đi."Huy mở cửa bước vào. Căn phòng toàn màu trắng. Trên chiếc giường trắng, Linh đang nằm ngủ yên. Anh ngồi bên cô. Anh thấy cô cũng rất xinh, rất cute, cũng ngố lắm, muốn cắn cho một phát. Nghĩ vậy, Huy đặt môi mình lên môi cô và hơi liếm láp, tham lam cắn nhẹ bờ môi mềm mại ấy.Linh hơi hé mắt rồi cũng tỉnh hẳn. Trước mặt cô là gương mặt khá quen. Cô mở to mắt. Huy bịt chặt tai lại. Anh cứ tưởng cô sẽ hét toáng lên. Nào ngờ, Linh búng nhẹ mũi Huy và cười tươi: "Anh đừng lo! Em không hét đâu. Bỏ tay ra đi. Dù sao sáng nay em va phải anh, giờ coi như hòa nhé" - Linh giơ bàn tay nhỏ xinh ra trước mặt Huy. Huy nhìn Linh mà ngây cả người. Anh thích cái biểu hiện đáng yêu này của cô nhóc. Linh rất khác những đứa con gái anh từng gặp. Không hề la mắng, chửi bới anh là đồ yêu râu xanh, mà lại nói rất nhẹ nhàng. Thấy Huy không trả lời, cô lo lắng hỏi: "Anh ổn không?" "A...anh ổn". Bỗng Huy ôm Linh vào lòng, nói nhỏ: "Anh.Xin.Lỗi.Nhóc.Nhé!"

18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Một Cho Tất Cả

Thằng Nhóc Hư | Ngôn tình | Hoàn thành

Ngày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại học sinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háo hức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áo đồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại 1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì......Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở một quán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn được chuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn một phần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, học tại một trường bình thường, thi vào một trường đại học bình thường, làm một công việc hợp đồng hết sức bình thường và đến khi mẹ cô quá già thì cô sẽ là người thừa kế cái cửa hàng bình thường của mẹ và hai mẹ con sẽ sống một cuộc sống bình thường như thế cho đến khi mẹ già. Chấm hết.....NHƯNG...Mẹ thì muốn cô công chúa nhỏ phải là nhân tài suất chúng....Thôi đành vậy.

12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55

Xuyên Qua Thành Nông Phụ

Nữ Chi Thủy Tinh | Ngôn tình | Hoàn thành

Truyện xuyên không Xuyên Qua Thành Nông Phụ kể về hành trình xuyên không đầy bất ngờ của cô tiểu thư xinh đẹp và thông minh, cô xuyên về thời cổ đại làm thôn nữ, bắt đầu một cuộc sống mới. Nhiêu điều bất ngờ, lý thú về một cuộc sống mới, hứa hẹn sẽ làm độc giả thích thú bởi tài năng diễn đạt, miêu tả và cách xây dựng nhân vật hay ho, tài tình của tác giả.

11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Cực Phẩm Tà Thiếu

Diện Hồng Nhĩ Xích | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cực Phẩm Tà Thiếu full (đã hoàn thành) của tác giả Diện Hồng Nhĩ Xích. Trần Thanh Đế là Tu Chân giả, tu vi của hắn ở Tu Chân giới, chỉ có thể coi là tiêu chuẩn trung đẳng, nhưng danh tiếng của hắn, ở Tu Chân giới lại không người không biết, không người không hiểu. Hắn ở Tu Chân giới, cơ hồ tất cả tu sĩ đều xem hắn trở thành lão tổ tông mà cung phụng. Hết cách rồi, ai bảo lão nhân gia Trần Thanh Đế ngoại trừ tu luyện ra, quả thực là toàn năng yêu nghiệt chứ. Cũng chính bởi vì Trần Thanh Đế say mê ở phía trên luyện đan, luyện khí, lại không có quá chú trọng tu luyện. Cuối cùng, Trần Thanh Đế dùng tu vi Kết Đan hậu kỳ, thành công luyện chế ra một khỏa Tiên đan. Tiên đan là loại vật như thế nào, há là một tiểu tử Kết Đan hậu kỳ nho nhỏ có thể luyện chế ra hay sao? Nhưng mà, Trần Thanh Đế lại thành công, thật sự thành công rồi. Bởi vì Trần Thanh Đế thành công, sự tình thoáng cái trở nên phiền toái. Tiên đan há dễ dàng luyện chế như vậy hay sao? Cho dù ngươi luyện chế thành công, lấy tu vi Kết Đan hậu kỳ nho nhỏ, ở đâu là đối thủ của Đan Kiếp? Thời điểm Tiên đan vừa ra lò, Đan Kiếp lao tới, gần kề chỉ là đạo Đan Kiếp thứ nhất, liền trực tiếp oanh Trần Thanh Đế nát bấy. Đan hủy, thân tuẫn. Một khắc xuyên việt tới địa cầu, một khắc thân bại danh liệt, số phận đổi khác..

346.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Hạ Chí Gặp Em

Khả Anh Đỗ | Bách hợp | Hoàn thành

Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Nhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ. 

0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Đem Tất Cả Cuộc Đời Này Gom Lại, Chỉ Có Anh

Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành

Từ khi sinh ra, nó ở với ông bà ngoại. Nó chẳng biết bố nó là ai, thế nhưng lúc ấy dù cho không có bố nhưng những đứa trẻ con hàng xóm vẫn cho nó chơi cùng. Ông bà ngoại nó vẫn cung kiêng nó trên vai, đi ra cái chợ làng con con, buộc một con cua càng thật to đeo vào dây dứa cho nó dắt đi chơi. Ông bà nó quá nghèo, lại mãi rồi sinh ra được có một mụn con là mẹ nó, Mẹ nó đi làm trên tận Hà Nội, chẳng ai biết mẹ nó làm nghề gì, nhưng vì thế mà ông nó có tiền mua thuốc lào xịn, bà nó có tiền mua thuốc bắc uống đỡ ho, lại xây được hẳn một vách tường nhà cứng cáp che mưa che gió.Tam Đảo mờ sương, Ảo diệu như một chiều mộng đẹp thơ thẩn, từng giàn su su trĩu quả vươn đọt ngọt tay người hái, Xanh mơn mởn một sườn đồi, lại đầy ắp một đĩa su su xào tỏi thơm ngát, trong từng chùm hơi lạnh của mùa đông. Nó, vĩnh viễn cũng không thể quên ngày hôm ấy. Cái ngày mà mẹ nó tóc bị cắt trụi một nửa đầu, trên người đầy thứ mùi hôi thối bị một kẻ được gọi là " vợ lớn" cùng một lũ côn đồ bêu rếu khắp xóm làng. Ngọn khói trên gác bếp nhà ai heo hút rồi. Người ta bảo, mẹ nó là cave. Người ta còn bảo, mẹ nó bị HIV, lây cho chồng của người " vợ lớn " kia, khiến gia đình họ tan cửa nát nhà.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Vợ Yêu Đến Rồi!!!

Lạc Lạc | Ngôn tình | Hoàn thành

Sau khi người phụ nữ ấy đi cô khẽ thở phù, làm sao bây giờ cô lỡ nhận lời rồi có lẽ đã bị số tiền lớn ấy làm mờ mắt mình rồi quả thật nó hơn rất nhiều số tiền hàng tháng cô kiếm được, cô phải làm sao đây..... Cao Mộc Nhi một vị bác sĩ tâm lý trẻ tuổi gần đây cô khá nổi tiếng trên truyền hình và đó là lý do người phụ nữ giàu có quyền lực ấy tìm đến cô, bà ta để lại một tấm thẻ. "Tập Đoàn Dương Thị có tiếng nhất nước""Tiêu rồi, lỡ mà không làm được chắc sẽ chết trong tay họ mất, Mộc Nhi khóc trong bụng mở điện thoại lên gọi cho người bạn của mình. "Sao? Dương Thị? Bà điên à sao để dính tới họ, nghe nói họ có người con trai nhưng bị gay đấy..... mà gia đình họ nói chung là đừng nên dính tới sẽ có án mạng xảy ra nếu bà không làm được đó!!!" "Chết tôi rồi phải làm sao đây?" "Trời ơi bà đúng là bị tiền làm mờ mắt mà" "Không ít đâu một tháng 500 triệu, số tiền mà mơ tớ cũng không thể mơ được nay lại có cơ hội như thế sao không thử"

9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Triêu Lộ Sanh Ca

Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sắc | Hoàn thành

Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ông Chồng Lớn Tuổi

Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành

Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.

10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Giá Trị Khác Loại

Ngân hà rực rỡ chào đón về nhà | Đam mỹ | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Giá Trị Khác Loại của tác giả Ngân hà rực rỡ chào đón về nhà.  Hắn dẫn cậu tới trước bàn ăn, kéo ghế cho cậu ngồi xuống rồi gọi người máy quản gia dọn bữa sáng. Đường Gian nhẹ nhàng thở ra, cậu tuân theo lời hắn ngồi ăn bữa sáng. Đồ ăn sáng khá đơn giản, bánh mì nướng kết hợp với cháo trắng do người máy chế biến, không ngon lắm. Cậu càng ăn càng thấy vô vị. Lê Sầm chậm rãi dùng bữa, sau khi ăn xong bèn dẫn cậu tham quan nhà. Phòng khách, nhà bếp và phòng ăn ở tầng một, lên tầng hai là phòng ngủ chính và thư phòng, ngoài ra còn có… phòng điều giáo.Lê Sầm đẩy của phòng điều giáo, chậm rãi bước vào, đến giữa phòng thì dừng lại, quay đầu cười, nói: “Thất thần cái gì?” Thất thần làm gì? Còn không theo vào? Ngoài cửa, Đường Gian tự cho là hiểu ý hắn, vội vàng nhấc chân bước vào. “Dừng!” Ý cười trên mặt hắn thu lại, “Cậu không thể bước vào. Riêng căn phòng này, cậu không thể đứng thẳng.” “Xin lỗi Lê tiên sinh, em đã nhớ.” Đường Gian ngoan ngoãn quỳ xuống, cúi người, bò vào phòng, bò đến dưới chân hắn. Cửa cảm biến phía sau tự động đóng lại.Lê Sầm sờ đầu cậu, nói: “Ngẩng đầu, nhìn bốn phía.” Cậu nghe lời ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn đạo cụ khắp phòng. Các loại roi, dây thừng, xích, khung tra tấn, giường mổ, thậm chí là lồng sắt với các kích cỡ khác nhau đều có đủ. Cái tủ trong góc phòng còn có một số đạo cụ nhỏ khác nhưng hiện tại cậu không thể nhìn thấy. Ngoài ra, còn những bộ truyện khác rất hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế hay Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm.

7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Đám Cưới Hào Môn

Anh Vũ Tắm Trăng | Ngôn tình | Hoàn thành

Nam nữ trẻ tuổi yêu đương là một chuyện rất bình thường, rất đơn giản, nhất là vào thời đại học không cần tốn nhiều tiền, cũng là lứa tuổi khá đơn thuần. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là bạn không phải “hot boy - hot girl”, người bạn theo đuổi cũng không phải “hot boy - hot girl“. Đơn giản là hai người bị đối phương thu hút, chứ không phải suy đoán thận trọng, tránh như rắn độc hay thú dữ, hai người phải trải qua nhiều kiểu thăm dò, tiếp xúc nhiều phương diện mới có thể tu thành chính quả.

117.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Không Ngọt Bằng Em

Hoang Xuyên Đại | Sủng | Hoàn thành

Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương. Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học. Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?” Lạc Hành sững sờ nhìn hắn. Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa. 

16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng

Song Băng | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thư Ký Là Vợ Tương Lai Của Lục Tổng của tác giả Song Băng. Anh luôn tìm kiếm một người,...Anh cho rằng có thể cả đời này mình sẽ không gặp lại được cô, nhưng rồi cô ấy xuất hiện, cô thư ký tên Ngô Thục Nghi.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ hay Nữ Phụ Không Muốn Nhân Vật Chính Chia Tay.

16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái

Gia Hân | Teen | Hoàn thành

Truyện teen Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái là câu chuyện tình yêu truyện tình yêu, kỳ phùng địch thủ xoay quanh cuộc sống xa hoa của những con người thượng lưu, có cuộc sống sang giàu đủ đầy nhưng lại phải gánh vác tránh nhiệm vô cùng to lớn, đôi khi khiến bản thân cảm thấy ngộp thở vì sức ép. Chỉ cần đi sai một nước cờ, sẽ sụp đổ cả một gia tộc.

15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Sủng Thê

Phức Mai | Ngôn tình | Hoàn thành

Truyện ngôn tình Sủng Thê xoay quanh câu chuyện tình cảm và cuộc đời của người con gái và người con trai đầy hạnh phúc mà cũng thật lắm bi ai. Tình yêu của nàng dành cho hắn dường như không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả hết thành lời, nàng có thể hi sinh tất cả, ngay cả bản thân mình nàng cũng không hề hấn gì, nhưng đổi ngược lại nàng nhận được chỉ là mười phần đắng cay, ba phần hạnh phúc, thật không tương xứng chút nào khi những tình cảm cũng như công sức của nàng bỏ ra cho hắn. Cuộc đời bất công như vậy đấy, những năm tháng êm đềm, hạnh phúc của hai người cũng chỉ ngắn ngủi thôi nhưng nó cũng đủ giúp cho nàng trân quý đến từng phút giây. Con người thật tệ bạc. Lòng người thật khó đoán. Dường như nàng chịu hi sinh tất cả ngay cả bản thân mình nàng cũng không hề bận tâm chút nào, có thể vì thứ tình cảm thiêng liêng này mà tha thứ, bỏ qua hết tất cả những gì mà hắn đã gây ra cho nàng, nhưng rồi nàng làm vậy có đúng hay chăng? Liệu rằng hạnh phúc có thật sự cùng họ đi đến cuối con đường? Mời các bạn cùng đọc và cảm nhận nhé!

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00

Lương Tướng

Lâm Thù Đồ | Ngôn tình | Hoàn thành

Ngước mắt trông xa, chẳng thấy quê nhà. Đội ngũ hộ tống Thù công chúa về đế đô, đã hành quân trong đại mạc Ẩn Vu phía bắc hoang vu không một bóng người độ hơn một tháng. Một con ngựa và hơn mười người, những người đi bộ tuy đều mang mặt nạ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được sự mỏi mệt trong từng bước chân; Người trên lưng ngựa lại càng nhức mỏi, chiếc mũ rộng vành dày cộm che khuất phần lớn khuôn mặt, chỉ thấp thoáng trông thấy vài sợi tóc nhạt màu, từng sợi từng sợi xõa dài trên ngực.Giữa trưa, cơn gió lạnh thấu xương nơi hoang mạc cuốn một lớp cát vàng khắp một vùng trời phát ra tiếng rì rào, trong hoang mạc âm thanh này nghe rõ ràng một cách lạ lùng, khiến người ta nghe xong bỗng thấy sởn tóc gáy. “Tiêu Mị, còn bao xa nữa thì đến biên giới Đoan Nguyệt?” Người dẫn đầu Diệp Thất Liễn phủi phủi cát bụi trên người. Tiêu Mị kéo dây cương của con ngựa màu đỏ thẫm đang không muốn bước về phía trước, ngẩng đầu dõi mắt về phía đông nam xa xa, “Đi qua thâm cốc phía trước kia, chắc là cũng sắp đến rồi đấy.”Người trên lưng ngựa nghe thế bỗng giật nảy mình, giống như nhận được sự cổ vũ ưỡn thẳng sống lưng, gạt mạng che của chiếc mũ rộng vành đưa mắt về phía Tiêu Mị đang nhìn. Vào khoảnh khắc chiếc mạng che rơi xuống, người trong đội ngũ bỗng vang lên tiếng xuýt xoa khe khẽ.

19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01

Tìm Kiếm Nam Chính

Bạch Y Tổng Công | Ngôn tình | Hoàn thành

“Về sau, Lê Phong cùng Mạnh Lộ lên núi dạy học. Công ty Lê thị bị đối thủ cạnh tranh là công ty Phùng thị thu mua, toàn bộ nhân viên trong công ty bị giảm biên chế. Trong đó, có đến 700 người mất đi công việc và ba người vì áp lực cuộc sống quá lớn đã tự sát. Năm ngày sau, Lê Phong chết trong núi sâu do bị rắn độc cắn.Cha của Lê Phong biết tin, cứ như thế mất đi đứa con trai duy nhất liền uất ức đến sinh bệnh, ba năm sau thì qua đời.”Có rất nhiều nam chính anh tuấn, gia thế lại hiển hách nhưng không muốn hưởng thụ lại cao chạy xa bay theo nữ chính. Tổng tài, hãy vì công ty của ngươi. Hoàng tử, hãy vì quốc gia của ngươi. Ma vương, hãy vì ma tử ma tôn của ngươi. Nhìn mở mắt ra nhìn xem, đừng để bị nữ chính tẩy não mà vứt bỏ tất cả a! Hạ Lưu nhịn không được đau đầu.

15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01

Trúc Mã Rồi Sẽ Thành Đôi

Quý Thù Ương | Võng du | Hoàn thành

Kỳ Mộ từ nhỏ đã xinh xắn, ngũ quan thanh tú như cậu bé bước ra từ hoạt hình, đặc biệt là đôi mắt hoa đào mảnh dài, mỗi khi liếc mắt nhìn ai lại hấp dẫn khôn tả.Lục Tuấn Tự và Kỳ Mộ cùng lớn lên từ nhỏ, hiểu rõ đối phương như lòng bàn tay, họ còn hiểu người kia hơn cả bản thân.  Lục Tuấn Tự từng ôm Kỳ Mộ nói một câu “Nếu không phải em, anh tuyệt đối sẽ không thích đàn ông.” Khi còn nhỏ cùng nghịch ngợm phá phách, cùng đi học cùng về nhà, cùng bắt nạt mấy bạn gái, cùng làm bài tập, thậm chí cả lần đầu xem AV, cũng là cùng với người kia.Nhưng rồi thời gian làm hai người bước vào cái ngưỡng trưởng thành, mỗi người đều có những công việc riêng và những mối quan hệ riêng khiến nhiều việc hiểu lầm bắt đầu phát sinh. Đã từng, niềm tin của cậu với anh, dù tình cảm của người khác có thể nào thì cũng không liên quan đến hai người. Anh và cậu cùng đi bên nhau hai mươi năm, cậu vẫn luôn nghĩ rằng, mấy chục năm nữa trong tương lai, hai người vẫn sẽ đứng cạnh nhau.Vì thế cho nên khi Kỳ Mộ nhìn thấy anh ôm ấp một người khác, thì niềm tin rốt cuộc cũng bị lung lay trước tình yêu hơn hai mươi năm của hai người. Rốt cuộc Lục Tuấn Tự nghĩ gì vậy, nếu đã thích người khác, thì tại sao không nói thẳng với cậu, nếu không phải, thì sao lại cứ thân mật với người khác như thế?

6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01

Trúc Mã Trục Mã

Cửu Nguyệt Đích Miên Bị | Đam mỹ | Hoàn thành

Lý Thời chính là bị mắc chứng cuồng giọng nói nặng, thực tế ra hầu hết ai tham gia vào giới võng phối này cũng đều như thế, chỉ cần là một giọng nào đó đúng tông mình thích, cộng với chút xíu những rung động nho nhỏ của dây thanh quản thật tinh tế là đủ để cho họ phát cuồng, cậu cũng không phải là ngoại lệ thậm chí còn có chút đáng sợ hơn. Mặc dù cậu cuồng giọng nói của người ta rất rất nặng và mọi người làm chung một tổ kịch với cậu đều biết, thế nhưng mà cậu thấy rằng mình chỉ mới thích trong lòng thôi nha, cũng chưa từng có phát ngôn nào quá đáng hay cử chỉ quá đà, cuối cùng lại vì một sự tình cờ nho nhỏ mà đem mình vào hang hổ.Ngày hôm ấy là vì bị tiếng chuông điện thoại quái dị của mình kêu tỉnh, cậu mơ mơ màng màng bắt máy, thực chất ra cũng không hề quan tâm đến người ta nói cái gì, nhưng chỉ vì chất giọng của đầu dây bên kia quá ấm áp và thế là bệnh cuồng giọng nói lại nổi lên, vì để thỏa mãn tâm tư chính mình nên cậu liền cố gắng vắt óc nghĩ cách để làm thế nào có thể nghe lại giọng nói ấy một lần nữa. Đến lúc này Lý Thời mới phát hiện ra, thực tế da mặt cậu còn rất dày nữa. Rồi từ đó bắt đầu quá trình theo đuổi tiểu thụ của ngài công quân, mời các bạn hãy cùng đón đọc.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01