Trang chủ > Thể loại > Sắc > Triêu Lộ Sanh Ca
Triêu Lộ Sanh Ca Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 Tác giả
4.60 Vạn chữ Lượt xem 27 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.

Bình luận
Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.
Chương mới :   Chương 23: Ngoại truyện 03: Đồng phục play Thời gian cập nhật : 2024-09-02 17:58

Cùng thể loại
  • Yêu Thương - Vi Duyến Giao Cảnh Thụy Nam Đường

    Tác giả : Vi Duyến Giao Cảnh Thụy Nam Đường

    Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu. Thứ gì là của mình, tột cùng vẫn là của mình, thứ gì chẳng phải của mình, cưỡng cầu vô ích. Trong một gia đình nọ có hai anh em và một ông bố. Cuộc sống sẽ cứ bình lặng như vậy nếu như không có sự xuất hiện của người thứ tư, đảo lộn hết thảy cuộc sống của mọi người. Điều quan trọng hơn nữa chính là, người thứ tư này cũng chính là giống đực, thành ra một nhà đã đông đàn ông nay lại càng đông hơn.

  • Ăn Trộm

    Tác giả : Lục Địa Hành Chu

    Bạn đang đọc truyện Ăn Trộm của tác giả Lục Địa Hành Chu. Cậu lặng lẽ đến gần bàn của Trình Nhạn, theo trí nhớ tìm một nghìn tệ tiền mặt mà đối phương tuỳ tiện ném trên bàn, là tiền mà mẹ Trình lì xì cho hắn, để dưới gối cầu bình an. Nhưng Trình Nhạn cảm thấy cản trở giấc ngủ, thò tay xuống gối ném lên mặt bàn.Hứa Trì nhớ thương số tiền kia cả một nửa buổi tối, rốt cuộc mất ngủ đến bốn giờ, cán cân thiện ác hoàn toàn nghiêng về phần ác. Cậu lợi dụng ánh sáng bên ngoài nhanh chóng lấy đi phong bao đỏ, lại vô lực thả xuống, run rẩy cầm lấy một ngàn tệ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trương Dương Bất Hạ hay Toàn Thế Giới Anh Yêu Em Nhất.

  • Đào Mềm

    Tác giả : Ốc Thượng Ô

    Bạn đang đọc truyện Đào Mềm của tác giả Ốc Thượng Ô. Hàn Mạc bị lừa. Hắn bị tên ăn chơi sa đọa Dương Tư lừa tới xem vài món đồ chơi với anh ta. Món đồ chơi không phải là loại như Transfomers đựng trong hộp gì đó, mà là một đám người đẹp trần truồng bị trói trong hộp pha lê đang được bày bán trên đài. Đại sảnh ánh đèn lóa mắt, để cho khách hàng có thể đánh giá kĩ càng món đồ chơi mà họ ưa thích. Hàn Mạc không có hứng thú, Dương Tư lại rất thích: "Đều đã được dạy dỗ rất tốt, thích ai thì chỉ cần trả tiền là được, không phải là đỡ tiêu tốn hơn so với việc cậu bỏ ra tâm tư dỗ dành một người nào khác sao?" Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ nhiều truyện đam mỹ khác như: Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con hay Tôi Xuyên Thư Thành Thị Vệ Thân Cận Của Nhân Vật Phản Diện.

  • Yêu Quá Khó Khăn

    Tác giả : Glum

    Lam Vũ và Lam Thiên là hai anh em, nhưng số phận lại cực kì khác nhau, một là trời cao, một lại là vực thẳm. Lam Thiên không biết mẹ mình là ai, trông như thế nào, cũng không được hưởng tình yêu thương của cha như bao người khác mà lớn lên. Cuộc đời này đối với cậu mà nói thật quá là bất hạnh. Trái ngược với Lam Thiên, Lam Vũ lại kế thừa tất cả những ưu điểm của cả cha và mẹ, cho nên được cưng chiều hết mực. Mỗi lần nhìn Lam Vũ được sống như một vị vua, Lam Thiên cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thèm khát. Ngay từ khi sinh ra, số phận vốn dĩ đã bất công với cậu mất rồi.

  • Yêu Thương (Đông Ái)

    Tác giả : Vi Duyến Giao Cảnh Thụy Nam Đường

    Truyện Yêu Thương (Đông Ái) là tựa truyện thuộc thể loại sắc đam mỹ, hiện đại, ngược. Câu chuyện kể về bị thiếu niên xui xẻo, từ nhỏ đến lớn đều phải sống ở cô nhi viện, thể trạng yếu kém, sống có chút khép kín, ánh mặt trời duy nhất đến thắp sáng sinh mệnh cậu nhỏ này duy nhất chính là bác trai mỗi tháng đều sẽ mang theo đồ chơi cùng đồ ăn vặt tới thăm cậu, nhưng mà một ngày nọ cậu nhỏ đứng ở cửa cô nhi viện chờ đợi, đợi mãi vẫn không thấy bác trai tốt bụng ngày trước mới hứa hẹn đem quà mừng sinh nhật cậu đến.