Bộ truyện này nhẹ nhàng, không quá cao trào, truyện viết riêng cho lứa tuổi thanh thiếu niên, truyện về tình yêu, đam mê và những hoài bão tuổi trẻ. Truyện không thích hợp với người mê gu truyện kịch tính với những tình tiết giật gân. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố nhé! Cậu ấy! Đối với tôi, là người bạn thân nhất! Là tri kỉ, là thần tượng! Là người mà mỗi lần ra album, tôi đều dồn tiền để đặt mua đầu tiên. Mỗi lần đóng quảng cáo, tôi sẽ xem tới thuộc lòng, mỗi lần chụp bìa cho báo, dù là báo lá cải hay lá mơ, dù bán cách nhà chục cây số, tôi cũng phải đi gom cho bằng được!
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Kháo Kháo | Đô thị | Hoàn thành
Cưới trước yêu sau, văn ngọt, tình cảm nhẹ nhàng, cách nhau khoảng 10 năm tuổi. Một vị ảnh đế và tiểu trong suốt tuyến 108 (tiểu tiểu minh tinh, không có nhiều tiếng tăm) là như thế nào có thể đến được với nhau? Hơn nữa không phải vì yêu mà cưới???!!! Lục ảnh đế dính phải scandal, sau đó không hề có dự báo trước mà công bố tình yêu. Người qua đường: minh tinh 108 tuyến này là ai???Top 1 hot search hôm nay: phu phu ảnh đế tại chương trình thực tế ngọt ngào ngược cẩu. Antifan: lại mua hot search, bao luôn nguyên năm hot search. Ảnh đế: Cảm ơn mọi người, chúng tôi kỷ niệm ba năm ngày cưới rồi. Tiểu minh tinh: Không phải nói xong ba năm sẽ ly hôn sao??? Điểm cần lưu ý: có đề cập chút sở thích BDSM NHẸ, chủ yếu là DS, chi phối thuần phục, không miêu tả cụ thể, không cần phải sợ.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Thụy Bất Tỉnh | Đô thị | Hoàn thành
Cái tên Âu này là do chú rùa Đại Hải có kiến thức đặt cho, bởi vì Âu có thể thò tay ra sau ôm lấy đuôi mình và cong người tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ. Gần đây, để thuận tiện cho việc phơi nắng, Âu đã chuyển tới bãi đá ngầm dựa sát biển cạn, còn dắt luôn chú rùa Đại Hải không hề muốn chuyển nhà theo luôn. Rùa biển tiên sinh bị ép phải chuyển nhà thấy rất tổn thương lòng tự trọng, mấy ngày liền không thèm đếm xỉa gì tới hắn, Âu chỉ có thể chơi với cá heo.Cá heo là một người bạn rất tốt, nhanh nhẹn, tính tình hiền lành, hơn nữa sờ cũng rất thoải mái. Nhưng có lẽ do cách nhau vài tuổi, hai bên chỉ có thể giao lưu đơn giản mà không thể nói chuyện tán dóc. Âu như con thoi uốn lượn giữa bầy cá heo, sờ đuôi cá của người ta rồi lắc qua lắc lại. Hắn chơi rất vui vẻ, nhưng chú cá heo bị hắn chộp đuôi thì rất muốn nhảy lên mặt biển vẫy đuôi quăng con ký sinh trùng này bay thật xa. Khó khăn lắm mới làm hắn buông đuôi mình ra, cá heo vừa nhảy lên mặt biển lại bị lôi xuống. Bị người ta ôm quay tận mười mấy vòng, nó chóng mặt tới mức thiếu chút nữa tông trúng con cá heo khác.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hứa Bán Tiên | Đam mỹ | Hoàn thành
Lương Nhung đứng dậy khỏi ghế, nhìn về phía Tống Ninh đang chuẩn bị rời đi. Tống Ninh chính là bác sĩ tâm lý của hắn. Trên tivi đang phát một đoạn trailer giới thiêu về bộ phim mới nhất của hắn. Đó là bộ phim đánh dấu sự trở lại sau ba năm vắng bóng của Lương Nhung. Bên cạnh tivi là tủ kính trưng bày từng cái từng cái cúp ảnh đế hắn đạt được. Năm nay hắn đã qua ba mươi nhưng toàn bộ giới giải trí đều đang tự hỏi liệu hắn có thể bước lên đỉnh cao sự nghiệp thêm lần nữa hay không?Hắn mặc một bộ áo ngủ rộng rãi, tiễn Tống Ninh ra cửa. Trước khi đi, cậu quay lại nói, “Tình huống của anh đã ổn định rồi, sau này không cần định kỳ tái khám nữa, có chuyện gì thì liên lạc với tôi.”
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nặc Danh Thanh Hoa Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngày xửa ngày xưa, tại vùng biển nọ, có một Hải yêu thích ca hát. Nhưng vì hắn ca hát quá nhiều, thôn dân không thể chịu được, vì vậy quyết định dùng độc để hắn không phát ra tiếng được nữa. Đây là một chuyện xưa bi thương. Ca hát muốn mệnh/ tự luyến/ Hải yêu công x nói lời hung ác/ bắt cá không nhiều lắm/ phóng khoáng/ Người thụ. Niên thượng, tuổi chênh lệch lớn, mấy trăm tuổi.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Phong Hoa Tuyết Duyệt | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngày ngả về chiều, những dãy đèn nê-ông đỏ vàng rực rỡ chập chờn sáng lên như hàng mốc biểu trưng cho thành phố. Hoa gạo đỏ thắm rụng dày trên mặt đất, bánh xe kéo nghiến qua thảm hoa đỏ để lại một khoảng sặc sỡ nhàu nhĩ khó coi. Đường Thập Nhất liếc nhìn dưới chân, vừa vặn lọt vào mắt là mớ hoa rụng bị dày xéo đến không còn nhìn ra màu sắc vốn có nữa, hắn nhíu mày, không muốn bước xuống xe.“Tiến lên chút nữa đi, nhanh nhanh lên!” một người đàn ông trung niên đậm người chạy vượt lên xe kéo, ông ta móc khăn tay ra lau mồ hôi trên trán rồi bảo phu xe kéo lên chỗ sạch sẽ hơn đằng trước, đoạn quay lại nói với Đường Thập Nhất, “Thiếu gia, qua bên đó sạch hơn cậu hẵng xuống.”“Khách sạn Ái Quần lớn thế này mà trước cửa cũng không biết quét dọn cho sạch, chẳng bằng đến rạp Bình An xem hát cho xong.” Đường Thập Nhất phủi phủi bộ đồ Tây ca-rô thời thượng trên người. Ngũ quan hắn thâm thúy, vốn nên là một chàng thanh niên sáng sủa tinh anh vậy mà lại tự biến mình thành bộ dạng ăn chơi đàng điếm, đuôi mắt trời sinh hằn một nếp mảnh dài chỉ càng khắc sâu thêm tướng mạo đa tình phong lưu của một cậu ấm nhà giàu.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nguyên Cẩn | Đô thị | Hoàn thành
Gần đây Lục Tự để ý đến một người. Là một… cậu nam sinh nhỏ. Dáng vóc cậu ấy không cao bằng anh, khoảng một mét bảy lăm, vóc người có hơi gầy. Da rất trắng, ở dưới ánh mặt trời trong suốt như là thủy tinh vậy, chạm vào là vỡ. Khuôn mặt cậu nam sinh nhỏ đó rất đẹp. Đường nét nhu hòa, ngũ quan tinh xảo, gương mặt đàn hồi trắng tựa như lòng trắng trứng vậy, trông cùng lắm mới chỉ là một đứa trẻ mới thành niên. Sở dĩ anh để ý đến cậu ấy là vì đã mấy ngày nay hôm nào Lục Tự cũng bắt gặp cậu trên đoạn đường về nhà.Không đến nỗi là một đứa trẻ nghèo đáng thương không có nhà để về đấy chứ? Lục Tự cũng không muốn quản việc không đâu, nói không chừng đứa nhỏ kia là một nhóc rảnh rỗi không có chuyện gì làm mà sống lãng phí thời gian. Vì mỗi ngày cậu ấy cũng mặc một bộ khác nhau, thêm nữa nhìn trông cũng không phải đồ rẻ. Vậy nên tổng kết lại, cậu chàng đó trông giống một cậu thiếu gia hơn. Cũng không biết ngày qua ngày cùng một thời gian cùng một địa điểm, cậu chàng đó đứng ở đấy làm gì.Lục Tự phát huy cái trí tưởng tượng mà thỉnh thoảng lại mất tích không thấy tăm hơi của anh. Giờ đang là dịp nghỉ hè có thể cậu nhóc đang chờ ai đó. Có lẽ là chờ tụi bạn, hoặc là chờ cô bạn gái, cũng có thể là… Mà thôi, mặc kệ đi. Đã nửa tháng trôi qua. Có lẽ là đã hơn, hoặc là cũng chưa đến, hôm nào lúc Lục Tự tan làm về cũng thấy đứa trẻ đó. Ngay dưới gốc cây ngô đồng già ở ngã tư đối diện Đào Cảnh Uyển. Một người không nghịch điện thoại di động cũng không nói năng gì cả.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hà Tằng Hữu Mạnh | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm giờ chiều, mặt trời đang xuống núi, ngoài cửa sổ là một mảnh màu đỏ rực. Trên hành lang kí túc xá không ngừng vang lên tiếng đóng cửa "ruỳnh ruỳnh". Kiều Hạ dậy rất sớm, giữa trưa đã tỉnh lại nhưng không rời giường mà cuộn người trong chăn ấm áp và ôm một con thỏ bông to đùng, cầm điện thoại lướt weibo.Trong thời gian nghỉ đông, cô nhàn rỗi đến nhàm chán nên đã lấy đại một bút danh viết một đoản ngọt văn đăng trên weibo, không dài lắm chỉ tầm 150000 chữ. Viết xong quyển ngọt văn đầu tiên, cô còn kiếm được một ít tiền tiêu vặt. Kiều Hạ cực kì thỏa mãn, nhưng về phía độc giả thì lại không hài lòng. Nguyên nhân là vì cô viết rất rất rất trong sáng.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Mạc Thần Hoan | Đô thị | Hoàn thành
Tôi bắt lấy cánh chim kiên cường, để ngọn lửa và bão lửa thổi bùng thành gió, vượt qua vực sâu nơi Lôi Thần thét gào, kiếm tìm thành trì chan chứa sữa bùi và mật ngọt. Chúa đã lập lời thề với người, rằng bầu trời sẽ là vùng đất hứa của con. Một vụ tai nạn máy bay đã mang đi bao nhiêu tính mạng con người, là đồng đội của ai đó, lại là người thân của ai đó. Mất mát to lớn này, ai có thể gánh vác đây??? Phục Thành là tinh anh trong trong ngành Không quân Trung Quốc, không chỉ thông minh, tuổi còn trẻ mà đã có được chức vị cao -Thiếu tá Không quân trẻ nhất. Anh còn được đặc biệt chiêu mộ tới tổ chức hợp tác đa quốc gia điều tra tai nạn hàng không UAAG (United Aviation Accident Group) làm cố vấn điều tra sự cố máy bay cho các quốc gia trên thế giới. Những lời cầu cứu phát ra từ chiếc hộp đen bị thất lạc, xác máy bay bị tàn phá ánh lên khoảng cách nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Và cả sự thật đến muộn từ bốn năm về trước. Các chuyên gia điều tra sự cố máy bay hàng đầu toàn thế giới đã tụ hội lại như vậy. Chúng tôi phá tan làn sương mù dày đặc, truy tra sự thật để được chao liệng trên bầu trời, ôm lấy tự do. Câu chuyện vừa kịch tính, bất ngờ bởi yếu tố trinh thám, vừa ngọt ngào của đam mỹ. Bạn chần chừ gì mà không đọc ngay nào?
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Cao Đài Thụ Sắc | Đam mỹ | Hoàn thành
Quán trà Ngụy Khải Minh mới mở có chút thú vị. Mạnh Tân Đường cầm một điếu thuốc, đưa tay vờ chỉ vào bảng hiệu treo trên đỉnh đầu. “Cái tên này là cái gì vậy?” Trên bảng hiệu viết hai chữ: Liễu Đường. Kiểu chữ rất cứng, nhìn kĩ có thể tìm thấy chút dấu vết của Mễ Phất trong đấy, có lẽ là moi từ đại gia đương đại nào đó.“Này là cậu không có kiến thức rồi đấy.” Ngụy Khải Minh cười rất đắc ý, mắt cũng híp cả lại, “Người hiện đại đều thích học đòi văn vẻ, thứ mà quán trà tôi bán chính là cảm giác, đặt cái tên càng quái, càng khiến người xem không hiểu, người ta càng cảm thấy chỗ của cậu có văn hóa, có chiều sâu.” Mạnh Tân Đường lắc đầu cười khẽ, làn khói ở đầu ngón tay vẽ ra một vòng cung nhỏ: “Ra là vậy, cậu đặt bừa một cái tên, lừa người.”Hai người lại trêu đùa mấy câu, bước vào quán trà. Mới bước vào cửa liền nghe thấy từng tiếng “ông chủ Ngụy” lanh lảnh.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Liễu Mãn Pha | Đam mỹ | Hoàn thành
Diện tích gần trăm nghìn mét vuông, trăm năm lịch sử, cất giữ hàng ngàn cuốn sách, là thư viện đại học trâu bò nhất ở thành phố A. Nhân khí ngày thường của thư viện đại học A có thể tưởng tượng được, cho dù có hệ thống hẹn trước tương đối hoàn thiện, chỗ ngồi tốt của phòng học và phòng tự học vẫn cung không đủ cầu. Nhất là sảnh chính yên tĩnh cạnh cửa sổ, có ổ cắm, ánh nắng mặt trời không chiếu thẳng xuống, sinh viên giành nhau cũng có thể đuổi kịp với việc lấy số chuyên gia hàng đầu ở bệnh viện lớn.Lại thêm nhà ăn cách khá xa, thức ăn ngoài không vào được, siêu thị lưu trữ ít thực phẩm tiện lợi, thư viện quy định thời gian sinh viên rời ghế không được nhiều hơn ba mươi phút, đủ loại khó khăn chồng chất, thời gian ăn cơm trưa của đại học A nói là Tu La tràng cũng không quá đáng. Chẳng qua! Có khó khăn, sẽ có cơ hội buôn bán!Hôm nay, khi trong tay Lật Đình xách theo hộp giữ nhiệt khổng lồ khoảng ba tầng đi vào khoảng đất trống nhỏ sau khu C tòa nhà phía Tây của thư viện đại học A, những người tị nạn nhận được tin nhắn thông báo đã đứng đầy dưới cây từ lâu… không, các sinh viên, vừa thấy người tới mỗi người như sói ngửi thấy thịt mắt tỏa ra ánh sáng xanh.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hoa Ngộ Nha | Sủng | Hoàn thành
Có một thiếu gia thụ ngoan ngoãn dịu dàng dễ thương, chính xác là một bé ngoan phẩm học kiêm ưu (phẩm chất và học tập đều rất ưu tú), thông thạo đủ thứ cầm kỳ thi họa, bẽn lẽn hiền lành giống như quả bóng nhỏ màu trắng. Nhưng cậu có một bí mật động trời. Cậu thích một tên Ngưu Lang (1). Mà lại còn là chiêu bài của night club.Chiêu bài thường rất đắt giá, nhưng mà tiểu thiếu gia lại không có gì ngoại trừ nhiều tiền. Sau đó liền nhờ bạn gay hỏi thăm xem chiêu bài công thích kiểu người gì, kim chủ phải như thế nào thì mới có thể bao nuôi được hắn. Kết quả công không phải là chiêu bài Ngưu Lang, mà hắn lại là ông chủ của club Ngưu Lang, cho nên thông tin hỏi thăm bị sai lệch…Bạn gay bi thương nói cho cậu biết, chiêu bài công ưa thích mẫu người cuồng dã (điên cuồng hoang dại), càng cuồng dã càng tốt.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chí Vô Ý | Đam mỹ | Hoàn thành
Thật ra, hắn không để lại ấn tượng tốt với tôi lắm, tôi còn nhớ lần đầu tiên gặp hắn, hắn ngồi trong phòng họp, vừa hút thuốc vừa loay hoay với bài interview test. Tôi phải đón xem đoạn phim quãng cáo của công ty sẽ được chiếu trên TV 3h chiều nay. Cái phòng họp rộng thênh thang mà chỉ có 2 người, tôi đứng ngồi không yên, chẳng biết phải làm gì. Tôi cũng là con nghiện thuốc, hắn đang hút là loại thuốc tôi đã từng hút trong suốt 4 năm đại học, mùi vị quen thuộc ấy đang thoang thoảng, khiến tôi không sao ngồi yên. Nhưng quy định của công ty cấm hút thuốc trong giờ làm việc. Và tôi cũng đã từng hứa với các nữ đồng nghiệp không bao giờ để lại mùi vị của thuốc lá, nên tôi phải kiềm chế lại kiềm chế. Hắn đúng là ngốc thật, bài test đơn giản vậy mà ngồi cặm cụi hết 40 phút, hắn đang định đốt điếu thuốc thứ 4, tôi thật sự không thể nào chịu đựng được nữa, tôi chỉ lên cái bảng trên tường: "đây là môi trường văn phòng, vui lòng không hút thuốc.""vậy... vậy... cuối cùng anh cũng nói chuyện với tôi rồi." cái nụ cười đắc chí của hắn, tôi ghét cay ghét đắng hạng người tự tin quá mức như hắn. Từ khi hắn bắt đầu bước vào công ty, tôi đã ghét dáng vẻ tự tin ngạo mạng của hắn. Thậm chí tôi nghe chị Trương bên phòng nhân sự bảo rằng thời gian phỏng vấn cũng do chính hắn yêu cầu, trong lúc phỏng vấn thì huyên thuyên lý luận hết nửa ngày. Theo tôi nghĩ, những tên mới tốt nghiệp đại học như hắn, càng cố thể hiện sự tự tin quá mức càng thể hiện sự thiếu chính chắn.
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chung Dục | Lịch sử | Hoàn thành
Trên con phố sau Khai Phong Phủ có một tiểu viện bỏ hoang, gần đây có người dọn đến, hàng xóm láng giềng tò mò không thôi. Tiểu viện này trước đây không ai ở, vì nó so với những nhà xung quanh nhỉnh hơn đôi chút. Tiểu viện tinh xảo, dù là mua hay thuê thì giá cả cũng không rẻ. Chỉ là người có năng lực mua sẽ không nhìn trúng tiểu viện có hai căn nhà này, ở không đủ, mà người không có năng lực, muốn thuê cũng cảm thấy quá nhỏ, không lời.Vậy nên, tiểu viện này luôn bỏ hoang. Chỉ là, gần đây hàng xóm phát hiện viện nhỏ này có dấu vết người ra vào. Có kẻ tò mò còn cố ý đi tìm người môi giới hỏi người quen, quả nhiên, có người đã thuê tiểu viện này rồi. Tuy người môi giới không nói cụ thể về việc cho thuê, chẳng qua như thế cũng đủ rồi. Chỉ là, bọn họ biết thì biết, lại chưa từng nhìn thấy người bên trong ra ngoài, càng đừng nói đến việc người kia cùng mọi người hàn huyên. Cho nên, người trong tiểu viện có thể là một người thích yên tĩnh, hoặc vốn dĩ là một quái nhân?Tô Ngọc Tuyết ngồi trong tiểu viện lại thoải mái nằm trên chiếc giường thấp dưới gốc cây hoa quế, đang nhắm mắt tận hưởng sự tự tại, yên tĩnh lúc bấy giờ. Cô còn thi thoảng mò mứt ngọt trong khay hoa quả trên bàn nhỏ bên cạnh, bỏ vào trong miệng, vô cùng thỏa mãn.[Túc chủ, cô phải làm nhiệm vụ rồi! Đừng lãng phí thời gian nha!] Giọng hận rèn thép không thành vang bên tai cô, nhưng trừ cô ra, ai cũng không nghe thấy. Tô Ngọc Tuyết hệt như không nghe thấy, vẫn đang tận hưởng thời gian tươi đẹp của mình.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
♡Ŧเểų ๖ۣۜVũ ℳเêų ℳเêų ♡ | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi ăn trưa xong mọi người đi về phía dưới lăng mộ, riêng Tịch Dao đi vòng xuống phía bên trái để chụp ảnh thì cô vô tình nhấn vào 1 cơ quan bí mật, cánh cửa mở ra một căn phòng được trang trí vô cùng đẹp đẽ và bắt mắt theo phong cách Ai Cập cổ đại, bước vào sâu trong căn phòng cô phát hiện được một cỗ quan tài Ai Cập cổ xưa, trên nắp quan tài khắc hình 1 cô gái trẻ, cô đưa tay lau đi những vết bụi trên nắp quan tài thì bỗng nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng phát ra từ mắt của cổ quan tài kia, cô bị ánh sáng đó làm chói mắt nên lấy tay che mắt lại, khi cô mở mắt ra thì thấy mình đang nằm ở một nơi khá là mát mẻ, lại xen kẽ những ánh nắng ấm áp, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì phía sau cô phát ra 1 giọng nói.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lục Lộ Lộc | Sủng | Hoàn thành
Hồ Viễn Hàn cùng Trình Vân Hành là một đôi thanh mai trúc mã không bình thường. Từ nhỏ đến lớn, hai người đều nhìn nhau không thuận mắt, không có việc gì liền đánh nhau. Kết quả có một lần không cẩn thận đánh tới trên giường, lại không cẩn thận đã mang thai, lại không cẩn thận bị phát hiện. Là một thương nhân thành công, Hồ Lương Tùng có một thái độ thập phần cởi mở đối với nhân sinh. Nhưng về vấn đề quan hệ nam nữ lại phi thường bảo thủ, tuyệt không cho phép trong nhà mình xảy ra chuyện chưa lãnh giấy kết hôn mà đã làm cho con gái nhà người ta to bụng. Vì thế, Hồ Viễn Hàn ngày hôm đó liền bị kêu trở về nhà, giờ phút này đang quỳ gối trong chính viện nhà mình mà tỉnh táo lại. Nhân tiện tiếp thu bão táp giáo huấn. "Mày cái đồ hỗn trướng! Làm bậy! Quả thực chính là làm bậy!" Hồ Lương Tùng tức giận đến chỉ nghĩ muốn đạp hắn một phát.Ai ngờ đụng phải người sai khen ngược. Chẳng những không có chạy nhanh nhận sai, ngược lại linh quang chợt loé, kích động cầm tay Trình Vân Hành, lâm thời làm một cái qua loa mà lại thần thánh quyết định. "Vân Vân, con chúng ta tên gọi là Hồ Lai Lai thế nào?" Lúc này Hồ Lương Tùng không hề cùng hắn khách khí nữa, tiện tay nhặt lên một cành cây khô, trực tiếp hướng trên người hắn mà đánh. Một màn này lại vừa lúc bị cách vách Diệp Định Chương đang ngồi uống trà trên ban công nhìn thấy.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Miên Miên Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Hành lang bệnh viện vô cùng hỗn loạn, đặc biệt là y tá tầng 7, ngay cả quyển sách rớt trên mặt đất cũng không có ai để ý, vài người dẫm qua trang giấy chạy xuống dưới tầng, vẻ mặt mỗi người đều khẩn trương. Tiểu Lâm, bệnh nhân phòng 710 đâu? Hàng lang khu nội trú tần 7, một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng từ trong phòng bệnh 710 đi ra, duỗi tay ngăn lại y tá đi qua hỏi. Ở đằng kia a! Bác sĩ Phó anh mau xem, người nằm bò treo trên đèn chùm chính là bệnh nhân phòng 710!
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tuyết Li | Xuyên không | Hoàn thành
Bạch Tuyết Thường mở to mắt và giật giật cơ thể, cũng may không có gãy xương. Cô mở ba lô bên cạnh ra, bên trong cũng không có đồ gì hư hỏng. Dao găm Thụy Sỹ, ống nhòm, túi ngủ, ba bộ quần áo thay đổi, hai cái váy dạ hội dài và một ít đồ cần thiết trong khi du lịch. Cô lấy di động ra phát hiện không có tín hiệu có chút thất vọng. Trước tiên phải đi ra khỏi sơn cốc này mới được. Nếu không trời tối thì sẽ phiền phức.Cô đeo ba lô lên, tìm chỗ bằng phẳng đi. Bạch Tuyết Thường đi bộ một tiếng mới ra tới khe sâu lại bị một khu rừng ngăn lại, đang suy nghĩ không biết có nên tiến vào khu rừng hay không đột nhiên có một bóng đen cao lớn chui ra. Đó là một người đàn ông dùng da thú che phần phía dưới, mái tóc dài rối bời đang bay sau đầu. Trên tay cầm một gậy gỗ nhọn, thân thể tráng kiện, làn da màu đồng, cơ bắp nổi cuồn cuộn. Khuôn mặt kiên nghị được điêu khắc ra giống như người châu Âu, con ngươi màu xanh dương lộ ra biểu cảm lạnh lùng bước đến.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
A Đào Đào | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện A Ly của tác giả A Đào Đào. “Bài Sơn trấn… Cửa nam thôn……”Một mặt Diệp Hàng nhắc lại địa chỉ trong đầu, một mặt đem tốc độ xe xuống đến thấp nhất, ngoài cửa sổ ánh nắng gay gắt chiếu vào, thỉnh thoảng hắn híp mắt nhìn xem ven đường có biển chỉ đường hay không, ban đầu cho rằng chỉ cần trực tiếp tìm địa chỉ trên GPS đi tìm người liền tốt, ai ngờ hướng dẫn chỉ có thể tìm tên trấn, còn cái gì cửa nam thôn lại như thế nào tìm cũng tìm không thấy, ra khỏi Bài Sơn trấn lúc sau trên bản đồ là một vùng trống, hỏi mấy người qua đường cũng là một câu hỏi đã ba người không biết, nếu không phải hắn từ trước đến nay tự giữ bình tĩnh thì thiếu chút nữa bắt đầu hoài nghi sư phó cho sai địa chỉ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Có Chạy Đằng Trời hay Mạt Thế Chi Hắc Tử Và Lương Nhiên của cùng tác giả.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22