Kathyand | Đam mỹ | Hoàn thành
Vào đông, lạc tuyết. Trên đường lạnh, trên núi lạnh hơn. Nhưng mà trên núi đã có tiếng đàn, phượng cầu hoàng. Đánh đàn chính là một thư sinh thanh y, quần áo đơn bạc, thân mình càng đơn bạc. Tuyết mịn bay tán loạn, dừng ở trên người hắn, trên tay, dần dần hóa thành nước, lại kết thành băng.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Thu Thiên Tại Thời | Sủng | Hoàn thành
Lâm Duyệt Hoa gọi Trác Hướng Minh trở về, mở đường xong, cuối cùng cũng tiến vào ý chính: "Con cũng không nhỏ, không phải mẹ quản con, nhưng con cũng không thể thật sự sống hết đời với công việc?"Từ đi học đến tốt nghiệp rồi tới đi làm, đã qua bao nhiêu năm, mẹ hắn xác thực không nhúng tay vào cuộc sống của hắn, Trác Hướng Minh im lặng một chút, rồi nói: "Ngài thật sự sốt ruột khi thấy con kết hôn muộn, hay là chỉ muốn con kết hôn với con của nhà họ Đồng ngay bây giờ?"Hai mẹ con từ trước đến giờ không thích vòng vo quanh co, Lâm Duyệt Hoa không kéo dài: "Cần kết hôn với con của Đồng gia, thuận tiện sốt ruột cho người cô đơn là con. Con cưới Đồng Yến, mẹ bớt lo được hai chuyện."Ba Trác Hướng Minh là Trác Chính Đức say mê nghệ thuật, vốn tâm tư không ở trên phương diện làm ăn, nhưng đời ông chỉ có một alpha, cũng chỉ có một người con trai là ông, cuối cùng miễn cưỡng tiếp nhận gia nghiệp, năm hai mươi lăm tuổi sau khi cưới Lâm Duyệt Hoa, mãi cho tới bây giờ, đều do Lâm Duyệt Hoa làm đương gia, ông đã sớm gác tay không quản.Trác gia chủ yếu làm công nghiệp, còn Trác Hướng Minh cảm thấy hứng thú với chứng khoán, sau khi tốt nghiệp có sự nghiệp của mình, cho nên nghiêm túc mà nói, đối với tình huống trong nhà hắn không thể biết rõ hơn nhóm nghiên cứu viên tạp chí tài chính.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Tử Tại Bỉ Trắc | Đam mỹ | Hoàn thành
Sầm Lý tựa bên giường, nắm lấy bàn tay khô ráp nhăn nheo, chậm rãi ngoảnh đầu nhìn chiếc đồng hồ kia ––– chỉ còn chiếc đồng hồ lạnh lẽo cùng cậu đối mặt. Cậu không muốn nhớ lại, chỉ lấy khăn ướt, cẩn thận lau vài lần, khẽ nói: “Ngày mai con trở thành bác sĩ chính thức rồi.” Trong phòng không một tiếng động, câu lại như chờ đợi lời đáp lại, dừng một hồi, lại nói tiếp: “Sẽ tốt cả thôi, đúng không?” Ánh tà dương biến mất, trong phòng không bật đèn, chỉ còn chiếc đồng hồ lớn cùng con lắc đung đưa qua lại.Trước đây Sầm Lý luôn hoài nghi thời gian của mình có phải so với người khác chậm hơn hay không. Bởi vì đồng hồ của bà nội nặng nề quá. Nặng nề gánh vác tháng năm của cậu, cậu lo lắng chiếc đồng hồ này có ngày sẽ sụp đổ. Nhưng người đầu tiên sụp đổ là bà nội, cậu nghĩ, không biết khi nào tới lượt mình.Nhiệt độ lạnh lẽo ngoài cửa sổ lặng lẽ len vào, Sầm Lý rùng mình, đi lại đóng cửa sổ. Lá rụng lơ đãng trong màn đêm, Sầm Lý liếc mắt, cuối thu rồi. Sầm Lý rất sợ lạnh, sáng sớm hôm sau, cậu mặc áo lông cao cổ, bên ngoài khoác thêm áo khoác mới dám ra khỏi nhà. Sầm Lý làm việc ở bệnh viện hạng nhất thành phố. Suốt khoảng thời gian học đại học cậu đều muốn bằng mọi giá phải giành học bổng, đi làm kiếm tiền chữa bệnh cho bà nội. Sầm Lý có thói quen độc lai độc vãng, mỗi ngày làm thêm đến kiệt sức không muốn nói chuyện, vì vậy giao tiếp với người khác chỉ có lịch sự chứ không gần gũi.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Minh Minh | Cung đấu | Hoàn thành
Chuyện cũ ở hậu cung là tiểu thuyết Cung đấu- Điền văn kể về câu chuyện quá khứ của những con người bắt đầu từ khi chỉ mới gặp mặt lần đầu tiên ở chốn hậu cung. Tuy ở hai gia tộc khác nhau nhưng duyên trời đã định là thế. Bao hận thù, hiểu lầm và yêu thương sẽ diễn ra, bên cạnh những mưu mô nguy hiểm của bao nữ nhân mặt mày như hoa như ngọc mà tâm kế sâu như biển ở cung cấm.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Nhu Nạo Khinh Mạn | Đô thị | Hoàn thành
Tô Ngưng Mi cảm thấy chính bản thân mình thật xúi quẩy. Chỉ là ngày hôm qua nàng nhịn một ngày một đêm để đọc xong một bộ truyện tên là [ Tận thế lạt văn nữ chủ tu chân ký]; lại nhịn không được châm chọc cái vật hi sinh trùng tên trùng họ với nàng một chút thôi mà. Mà thật, đọc truyện thì cũng được phép bình phẩm chứ đúng không? Không thích ai thì nói thôi. Vậy mà không ngờ bản thân lại đụng phải chuyện cực kì cẩu huyết là xuyên không.
24.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Tả Ninh | Ngôn tình | Hoàn thành
Hoàng cung Đa Lị, mỗi buổi sáng, Cố Mạt Lị đều rời giường trước sáu giờ, bắt đầu một ngày bận rộn. Cùng làm việc với cô là một cô gái, cô ấy là bạn cùng phòng với cô, cô ấy tên là Mai Địch cũng giống như cô đều là người hầu của hoàng cung Đa Lị. Mai Địch và Cố Mạt Lị là hai nữ người hầu duy nhất của hoàng thất, Cố Mạt Lị đến từ Đài Loan, Mai Địch đến từ Thượng Hải. Hai người đang chú tâm vào công việc nên không phát hiện, có một người đi tới, lúc này anh lặng lẽ đứng sau lưng bọn họ, hai tay ôm ngực, quan sát bọn họ, cho đến khi có một bàn tay vỗ lên mông của Mai Địch. Khắc sâu vào tầm mắt của Mai Địch, là một gương mặt cực kỳ đẹp trai, cười rất tà tứ (cười không đúng đắn). Gương mặt như thế này, trong cung tổng cộng có hai người, hai người có dáng dấp giống nhau như đúc, ngay cả chiều cao, thể trọng cơ hồ không kém nhau bao nhiêu. "Tứ điện hạ, anh. . . . . ." Bởi vì trong hai người bọn họ, chỉ có tứ vương tử, mới có thể thấy cô, là sờ mông của cô. Kiệt Tư La ranh mãnh nhìn Mai Địch, vừa nói vừa ngắt mông của cô, "Để cho ta sờ đi, ta còn sờ chưa đủ!"
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Lạc Lạc | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong một khu vườn của gia đình nhà Dương Thế Minh, trong khi hai vợ chồng còn trong bếp nấu nướng thì ngoài vườn hai đứa trẻ đáng yêu đang rượt đuổi nhau. Tiếng cười đùa giòn tan của chúng, cậu nhóc lanh lợi này là Dương Thế Bảo ba mẹ hay gọi là Tiểu Bảo còn cô bé có nụ cười tỏa nắng này là Tống Nguyệt Hàn là cô con gái bé bỏng của Tống Xuân Lăng và Tô Nhan.Tiểu Bảo năm nay đã được mười tuổi ba mẹ của cậu rất muốn sinh thêm cho cậu một người em nhưng có lẽ số phận nên mãi vẫn chưa thể sinh được. Tiểu Bảo thường ngày loay hoay ở nhà chơi với ba mẹ đến trường vẫn có nhiều bạn bè nhưng cậu lại cảm thấy tủi thân vì không có em như những bạn khác.Từ khi Nguyệt Hàn được sinh ra cậu mừng đến nỗi suýt nhảy bổ vào người của cô bé rồi, cứ thế Nguyệt Hàn lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba mẹ và có cả Tiểu Bảo nữa. Nguyệt Hàn có hai má phúng phính đáng yêu, môi đo đỏ như quả chery nhìn mà muốn cắn thừa hưởng nét đẹp của ba lẫn mẹ cứ như một thiên thần nhỏ vậy.
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bạo Táo Đích Bàng Giải | Ngôn tình | Hoàn thành
Mộc Tiểu Nhã sắp chết. Chính xác mà nói thì bắt đầu từ 10 ngày trước, cô có thể cảm giác được bản thân cách ngày mình chết càng lúc càng gần. Mười ngày trước, cô về nước thăm người thân, mới ra sân bay thì ngất ở ven đường. Vì cô bất ngờ ngất mà tạo ra một sự hỗn loạn không nhỏ, cũng may sân bay tiến hành cấp cứu kịp thời, nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện.Vào thời điểm khi tỉnh lại, người nhà đều đứng xung quanh cô, không cần hỏi nhiều, chỉ nhìn vào hai mắt sưng đỏ của cha mẹ, Mộc Tiểu Nhã đã biết bản thân mình lần này sợ là bệnh không nhẹ, bằng không người luôn luôn ổn trọng như cha mẹ sẽ không thất thố như thế. Cô nghĩ thầm, muốn hỏi một chút, nhưng há miệng ra, sức lực lại chẳng có. Sau đó cô lại rơi vào hôn mê, cả người cứ tỉnh rồi lại ngủ, cứ liên tục như vậy, thân thể càng ngày càng suy yếu, mà máy móc chữa bệnh bên giường, cũng càng ngày càng nhiều.Có những lúc rơi vào trạng thái hôn mê sâu, cô đã từng hai lần vào phòng ICU. Cũng chính là đến lúc này, cô mới biết rốt cuộc mình bị làm sao. "Cô Mộc, cô đã mắc phải một căn bệnh di truyền hiếm gặp." Bác sĩ phụ trách vẻ mặt đồng tình nói với Mộc Tiểu Nhã, "Loại bệnh di truyền này là đột phát, xác suất phát bệnh rất thấp, hơn nữa trước khi phát bệnh, thân thể sẽ không có bất kì biểu hiện gì khác thường, nhưng một khi phát bệnh, thân thể sẽ nhanh chóng bị suy kiệt."
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Viên Viên Hựu | Teen | Hoàn thành
Một ngày đẹp trời, tại thành phố S, giữa dòng người đông đúc, một cô gái xinh xắn khoác tay mami và xách theo một chiếc vali cỡ vừa,đang rất háo hức vẫy một chiếc xe taxi đến sân bay. Và đây không ai khác chính là nữ chính của chúng ta Hàn Ngọc Hy. Cô đang rất vui vẻ vì papa và mami của cô đã đồng ý cho cô đi chơi một mình mà không có họ sau một ngày cô nài nỉ sắp gãy lưỡi.Đến sân bay, cô lưu luyến chào pa&ma và lên máy bay. Đúng 9h sáng máy bay hạ cánh xuống thành phố A. Cô sung sướng hét lên ' A A A, thành phố A tôi đến rồi đây'. Rồi cô lên taxi và đến khách sạn Thiên Minh, nơi mà cô đã đặt phòng trước. Đến đây cô lấy phòng và nghỉ ngơi định sẽ đi tham quan vào lúc 3h chiều. Nghĩ rồi cô nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ.Trời chạng vạng tối, cô mở mắt và bật dậy y như cái lò xo. Xem đồng hồ '' trời ơi 6.30 rồi sao không ai gọi mình dậy cơ chứ. À mà khoan ba mẹ có ở đây đâu mình đi chơi mà =.=. Ai ui mình đãng trí quá đi à. Aida mới 20 cái xuân xanh mà đã như này rồi. Hiuhiu, y như Linh Linh nói, không sai xíu nào. Thôi ăn xong đi ngắm cảnh đêm cũng được ''.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Enrique Barrios | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Truyện Ami, Cậu Bé Của Các Vì Sao là một tác phẩm nổi tiếng thuộc thể loại tiểu thuyết, viễn tưởng, một câu chuyện được viết dành cho trẻ con. Thật không phải dễ dàng để viết một quyển sách khi bạn không phải là một nhà văn, thậm chí còn khó khăn hơn nếu bạn vẫn còn là một đứa trẻ. Truyện kể về một cậu bé tên là Ami, bạn ấy giải thích rằng trong thế giới tiên tiến như của bạn ấy, “người lớn” hay “người trưởng thành” có nghĩa là “người mà bị mất liên lạc với cuộc sống kỳ diệu”, thế nên những người trưởng thành thì chỉ mười lăm tuổi và trẻ con thì đến cả trăm tuổi. Bạn ấy cũng cảnh báo rằng ở nơi đây người lớn đã không mấy quan tâm thông tin trong sách bởi vì họ dễ tin vào những điều kinh khủng, ngay cả khi điều đó sai, hơn là họ tin vào điều những kỳ diệu thậm chí khi điều đó là sự thật.Câu chuyện bắt đầu vào một buổi trưa mùa hè trong một tỉnh nhỏ yên tĩnh tại bờ biển California, nơi mà nhân vật “tôi” trong câu chuyện hầu như đi nghỉ mát mỗi năm, và cũng tại nơi đây nhân vật “tôi” gặp gỡ cậu bé Ami, và nghe cậu kể về những câu chuyện vô cùng thú vị. Mời các độc giả cùng theo chân tìm hiểu cuộc hành trình thú vị của cậu bé Ami này nhé!
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Lý Thảo Nhã | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi vẫn cảm thấy vô cùng hoảng loạn, nhưng để chứng tỏ cho Tú Nhi thấy mình không sao, tôi đứng dậy ngay! Trời đất quay cuồng, còn Tú Nhi càng lợi hại hơn. Nó biết thuật phân thân ư, có đến ba Tú Nhi?! Hừ, có lẽ tôi nên lượng sức mình mà uống, sao lại uống nhiều như vậy chứ, xui thật! Nhưng các bạn có biết người hôm nay cùng uống rượu với tôi là ai không? Là mấy bạn nam học học cấp 3 rất nổi tiếng, vì tôi rất vui, hơn nữa sức khoẻ đang rất tốt, nên cứ uống liên tục, say đến bộ dạng như thế này! Nhưng, tôi không bị xui xẻo vô ích.“Này, đi đâu? Tớ gọi taxi giúp cậu!” Chỉ nói là gọi giúp xe thôi? Chắc chắn là tôi tự trả tiền xe, rồi ngày mai, lại còn phải trả thù lao phục vụ cho nó nữa?! Đây là sự thật không thể thay đổi … Không để ý đến tiếng gọi của Tú Nhi, tôi đi về hướng nhà mình. Không bao lâu, tôi dã cách Tú Nhi một đoạn xa, đã hơn 12 giờ đêm rồi. Ôi, nếu không tỉnh rượu ngay, tôi có thể mất mạng. Ông bố tôi chắc là còn ngồi trên ghế nệm đợi, hơn nữa, còn liên tục nhìn đồng hồ treo tường. Quỳ xuống xin tha thứ? Hay là giả vờ xỉu? Uống rượu quá nhiều làm tim ngừng đập? Bố nhìn xác tôi, buồn một chút,sau đó, đem đi chôn. Trời ạ… nghĩ đến những chuyện thê thảm này, tôi rùng mình, nổi da gà.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Thằng Nhóc Hư | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại học sinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háo hức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áo đồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại 1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì......Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở một quán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn được chuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn một phần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, học tại một trường bình thường, thi vào một trường đại học bình thường, làm một công việc hợp đồng hết sức bình thường và đến khi mẹ cô quá già thì cô sẽ là người thừa kế cái cửa hàng bình thường của mẹ và hai mẹ con sẽ sống một cuộc sống bình thường như thế cho đến khi mẹ già. Chấm hết.....NHƯNG...Mẹ thì muốn cô công chúa nhỏ phải là nhân tài suất chúng....Thôi đành vậy.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Phạm Hương Lan | Ngôn tình | Hoàn thành
Đêm đông tĩnh lặng, vạn vật chìm vào trong giấc ngủ, trên con đường vắng vẻ, cô gái bé nhỏ với bộ đồng phục nhà hàng nhanh chóng rảo bước về phía trước. Gió đông thổi từng cơn, lùa vào da thịt khiến cô gái bé nhỏ không khỏi rùng mình, cô đưa tay kéo cổ áo cao lên, quàng lại chiếc khăn trên cổ. Reng... Reng...Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, cô gái có chút hoảng sợ, cô cảnh giác nhìn xung quanh rồi từ từ cầm điện thoại từ trong túi xách ra. Trong bóng đêm yên tĩnh, hàng chữ Honey trên màn hình điện thoại lại càng một rõ rệt hơn. Khẽ nhíu mày, cô chần chừ một chút rồi quyết định không nghe mà ấn tắt. Đầu dây bên kia có vẻ rất kiên trì, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc..... Cô gái nọ có vẻ không còn kiên nhẫn được nữa, liền khó chịu ấn nút nghe.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thất Giao Bạch (七茭白) | Sủng | Hoàn thành
Nhưng năm tháng đã tàn phá tuổi tác và chí khí của hắn mất rồi, tan biến gần như không còn có thể nhìn thấy được nữa. Lục Đức Hải nhìn về hoàng cung ở phía đằng xa, trong lồng ngực bỗng dưng thấy nóng lên, thầm than thở một tiếng thật dài. Hắn nhớ lại năm ấy lúc hắn cứu giúp nạn thiên tai ở Ly Giang. Khi đó hắn vẫn còn trẻ trung khỏe mạnh, trong tay nắm quyền lớn, đó chính là quãng thời gian rạng rỡ nhất trong suốt cả cuộc đời hắn.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Littlebunny | Đam mỹ | Hoàn thành
Thẩm Di Hòa choàng tỉnh giấc, cậu cảm thấy không khỏe chút nào. Đã lâu lắm rồi cậu không nhớ đến Trạch Dương. Trong mơ hắn thấy Trạch Dương nói với hắn: - Em muốn phụ tôi? Em nghĩ em được cái quyền đó? Tôi.... Đáng tiếc cậu không thể nghe hết câu bởi vì ngay khi đó bản thân đã bỏ chạy. Thẩm Di Hòa sợ khi mình ở lại thì sẽ bị Trạch Dương đánh. Y vốn dĩ là một kẻ thích sử dụng nắm đấm hơn nói chuyện bằng lời. Sau đó thì trái với những gì cậu nghĩ, Trạch Dương không tìm cậu gây phiền toái. Mỗi ngày lên trường hắn đều lo lắng. Rồi dần dần cậu nhận ra Trạch Dương không còn đến trường, cũng như không đến nhà trọ tìm cậu. Đến khi Thẩm Di Hòa ra trường cũng không còn gặp lại Trạch Dương. Y hoàn toàn biến mất khỏi quỹ đạo sống của Thẩm Di Hòa.Đã năm năm trôi qua kể từ lần chia tay. Thẩm Di Hòa một hai năm đầu còn nhớ Trạch Dương, nhưng sau đó thì cuộc sống xô đẩy làm mờ đi hình ảnh của anh. Mấy ngày gần đây rõ ràng không có bất cứ điều gì gợi nhớ đến Trạch Dương. Có lẽ một điều không tốt sắp xảy ra? Thẩm Di Hòa chợt rùng mình. Mọi ngày đều có thể tồi tệ chứ hôm nay thì không thể. Công ty này cậu làm chính thức mới có hai tháng mà đã thay chủ. Hôm nay chủ mới sẽ đưa ra quyết định những nhân viên nào được giữ lại. Thẩm Di Hòa chỉ là một người thích sống nhàn hạ, công ty đang rất tốt và cậu không muốn ra đường chút nào.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Dẫn Lộ Tinh | Đô thị | Hoàn thành
Vốn là một fanboy trung thành của Hạ ảnh đế thế nhưng có một ngày tiểu thịt tươi Chúc Lương Cơ lại muốn thoát phấn... Thế là cậu cùng với thần tượng lăn giường. “Tôi ngủ với anh là vì không muốn làm fan của anh nữa, thế mà anh lại muốn nói chuyện yêu đương với tôi.”Hạ Tê Xuyên ra mắt bảy năm, cậu làm fan của đối phương cũng hết bảy năm. Bạn tốt của cậu thật sự không nhìn được nữa, đưa cho cậu một lời khuyên “sâu sắc”: Đàn ông đều là sinh vật có mới nới cũ, mày ngủ với hắn một đêm, ngủ xong là có thể thoát fan. Sau khi ngủ xong, Chúc Lương Cơ phát hiện cậu ít nhiều đã bớt thích hắn, nhưng mà, thái độ của ảnh đế đối với cậu, so với dự đoán ban đầu hoàn · toàn · không · giống · nhau.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết | Đô thị | Hoàn thành
Sau khi Dung Tịch chết không lâu, y được trọng sinh lại trong thân xác của đệ đệ Trần Tam, những nuối tiếc trong quá khứ lần nữa tìm đến y mà giày vò, lần này được sống lại, y thực sự cầu rằng óc thể một lần nữa truy đuổi theo người đó, khiến cho người đó mãi mãi không bao giờ biết đến hai chữ khổ đau. Kiếp trước là mối nợ của kiếp trước, kiếp này là kiếp này, nhưng duyên tình thì lại nối liền giữa hai kiếp, vậy nên dù cho họ có cố gắng trốn tránh thế nào đi chăng nữa thì đều vẫn phải đối mặt với nhau. Tương lai không biết ra sao, cũng chỉ mong nuôi hi vọng vào kiếp này có thể ở bên nhau, nắm tay nhau và gìn giữ cho nhau một từ hạnh phúc thật trọn vẹn.Nếu như có thể hối hận, hẳn là y sẽ đồng ý đánh đổi hết mọi thứ, chỉ cần hắn không cần phải đau khổ như thế, chỉ cần hắn có thể bình thản mà sống, vậy thì công danh sự nghiệp mà y tốn bao nhiêu công sức mới có thể dành được tuột đi mất cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Còn hắn, nếu có thể, hắn thực mong mình sẽ yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên, giúp cho hắn khỏa lấp nỗi ưu tư trong lòng, không cần cứ phải mãi mãi sống trong sầu thương, phiền muộn và nhung nhớ.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mộng Thiên Hàng | Xuyên không | Hoàn thành
Đầu tiên, bổn hệ thống trân trọng giới thiệu, bổn hệ thống tên hoàn chỉnh là Hệ thống vạn nhân mê. Giải thích một chút, vạn nhân mê là gì?Chính là mọi người đều yêu, đều thích, trai hay gái, già hay trẻ, giàu hay nghèo,... người khắp thiên hạ đều thích, dù có là Ma vương hận kí chủ thấu xương, tình địch có bệnh căm ghét kí chủ, bạn tốt lục trà biểu thích đâm sau lưng, phú ông bệnh dại một lời không hợp liền nhốt kí chủ vào phòng nhỏ… Diệp Thiều An: Hả?Hệ thống 001: Kí chủ thân ái, hoan nghênh quang lâm hệ thống vạn nhân mê, mục tiêu của chúng ta là “Vị diện vạn nhân mê, người người đều yêu ta”, ở trong đây, đương nhiên bao gồm một ít nhân vật không tốt đẹp như vậy … Diệp Thiều An: Ha ha. Hệ thống 001: Vì trở thành một vạn nhân mê hợp lệ, kí chủ thân ái cố lên, nhất định phải đem độ thiện cảm xoát đến một trăm nhá.Diệp Thiều An:… Chỉ là việc nhỏ, sao có thể làm phiền bản tọa? Độ kiếp thất bại, Diệp Thiều An đã chuẩn bị cho việc hồn phi phách tán, không ngờ trong giây phút sống còn, bị một sinh vật tên “hệ thống vạn nhân mê” quấn lấy, từ đây, bước trên con đường “Vị diện vạn nhân mê, người người đều yêu ta” không lối về… Đã từng có một đại ma vương biến thái nói: “Ngươi muốn chết như thế nào nhỉ? Ta cứ không cho ngươi chết sảng khoái đấy.” Sau đó, đại ma vương biến thái nói: “Ngươi muốn cho ta chết như thế nào? Ta đều nghe theo ngươi.”
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mộc Dung | Ngôn tình | Hoàn thành
Một câu chuyện tình trớ trêu giữa cô thư ký nhỏ và tổng giám đốc lạnh lùng. Trước kia, cô từng bị một người đàn ông phản bội. Tưởng chừng như sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, thì ông trời lại thật biết cách trêu người. Cô mang trong mình một thân phận mới là một cô thư ký, nhưng cô lại gặp lại tên đàn ông đó ở cương vị là một tổng giám đốc. Không chỉ có vậy, cô còn là thư ký cho anh?! Duyên phận thật sự là một thứ kỳ lạ!
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Phù Phong Lưu Ly | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gả Cho Nhiếp Chính Vương của tác giả Phù Phong Lưu Ly. Cứ ngỡ rằng trở thành đích trưởng tử Hầu phủ Tiết Vân Chu, thân phận cao quý, không lo ăn mặc, sinh hoạt, ai ngờ lại đang bị lưu đày.Gia đình cao sang quyền quý đấy, nhưng mẫu thân bị hư, phụ thân âm hiểm.Tình cảnh nước sôi lửa bỏng thế này, lại còn dính dáng tới hôn sự với Nhiếp chính vương...Một khoảng thời gian sau, lòng Tiết Vân Chu thay đổi, y nheo mắt, kinh hoàng che ngực: Tại sao cử chỉ hành vi của Nhiếp chính vương chỗ nào cũng giống Nhị ca của y vậy!!!Nếu yêu thích Phù Phong Lưu Ly, bạn có thể đọc thêm Quân Lâm Dưới Thành
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00