Chinh Hoàng | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi tên Hà, hôm nay tròn 1 tháng tôi về nhà họ Giang làm dâu. Cuộc hôn nhân giữa tôi và người chồng hiện tại, là cuộc hôn nhân thương mại. Thậm chí trước ngày cưới, chúng tôi mới chỉ gặp nhau đúng 6 lần... Nhà họ Giang khác hoàn toàn với những gia đình giàu có khác. Họ sống ở ngoại thành, mở công ty kinh doanh đồ gỗ rất phát triển đứng đầu là bố chồng tôi. Bên trong vẻ hào nhoáng, choáng ngợp đó là một gia đình hết sức phức tạp với những bí mật động trời, những thủ đoạn tranh quyền còn khốc liệt hơn cả trong phim..Chồng tôi tên Duy là con cả trong gia đình, mẹ chồng mất sớm. Còn người mẹ hiện tại là mẹ kế, bà ấy cũng có 2 người con trai. Lẽ dĩ nhiên từ trước đến giờ, mấy đời bánh đúc có xương mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng. Chúng tôi đích thị là cái gai trong mắt, là tảng đá cản đường lớn nhất của bà ấy trên con đường đi tới gia sản họ Giang... Bữa cơm nào tôi cũng cảm thấy nặng nề. Từng cử chỉ, lời ăn tiếng nói đều phải hết sức cẩn thận. Tính tôi từ trước đến giờ đã hay bộp chộp, không quen phép tắc mà nay lại được gả vào cái gia đình truyền thống mẫu mực kiểu này, nên cảm giác giống hệt cá nhảy lên bờ khó chịu kinh khủng...
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Mai Thảo Cát Tiên | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên thảo nguyên xanh bao la, xung quanh khói lửa ngun ngút, tiếng trống và tiếng quân lính rào thét vang trời... Trên đỉnh cao nhất có một thân ảnh mảnh mai, tóc đen xõa dài che đi hai bên gương mặt, có hơi rối ren nhưng không thể nào che đi được độ diễm lệ của con người kia. Cô ấy có đôi mắt trong sáng tựa lưu ly, đôi môi đỏ mọng chúm chím.. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy là sự ngoan cường mạnh mẽ thông minh sâu sắc.Nhưng giờ chỉ tràn đầy mờ mịt, tràn đầy sự suy tư khó hiểu.. Nàng vốn đang suy nghĩ, đang muốn tìm ra lý do gì đó.. Nàng mặc kệ xung quanh, mặc kệ sống chết, giống như nơi này có ra sao cũng không còn liên quan đến nàng nữa vậy.. Nàng đang đợi một người, phải hỏi cho rõ một vấn đề. Cuối cùng binh lực phía đối diện cũng đã kéo đến trên tường thành cao ngút. Một vị quân vương đẹp say đắm lòng người đang đứng đó, ánh mắt sâu thẳm khó lường và nhiều tướng sĩ kề cận.Vị quân vương kia đôi mắt hướng thẳng nữ nhân đang bị trói trên cao đôi chân mày hắn nhíu chặt. Nữ nhân đang cúi đầu bỗng ngẩng lên đáp lại ánh mắt đó, đôi mắt không mang theo vẻ sợ hãi gì chỉ lộ ra một ý cười, ý cười lạnh nhạt.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Dưới Ánh Trăng Kéo Dài | Ngôn tình | Hoàn thành
Cửa sắt cũ kỹ cao năm mét chậm rãi đóng lại, triệt để ngăn cách với mọi thứ bên ngoài, dập tắt hi vọng cuối cùng của Bạch Thiến Thiến. Bốn thủ vệ dáng người cường tráng, trong tay cầm trường thương, mặt than chặn bước chân cô, ánh mắt lạnh băng buông xuống, phảng phất như đang cười nhạo cô không biết tự lượng sức. Bạch Thiến Thiến mang theo rương hành lý, thân hình mảnh khảnh cương cứng tại chỗ, khuôn mặt nhỏ tinh xảo giống như góc váy đang tung bay, tái nhợt vô lực. Cô bị lừa.Bị khuê mật ở chung mười năm lừa tới nơi này! Hắc ngục. Cái ngục giam nam tràn ngập bạo lực, phạm tội, dâm loạn bất kham! Bạch Thiến Thiến cười khổ, Lâm Nhã thật sự muốn cô không chết tử tế a. Hít sâu một hơi, cô cúi đầu nhìn hành lý mình mang theo, lúc trước khuê mật tốt của cô – Lâm Nhã ' hảo tâm ' giúp cô tìm việc, nói là đi ngục giam nữ tử làm quản giáo, Bạch Thiến Thiến hiểu rõ, cũng chỉ có thân là thiên kim thị trưởng Lâm Nhã, mới có thể vận dụng quan hệ đem cái công tác quản giáo này an bài trêи người cô.Bạch Thiến Thiến sinh trưởng trong gia đình đơn thân, không có ba, mấy năm nay mẹ vì để cô vào đại học mà lao tâm lao lực, cô đã dự định, sau khi tốt nghiệp liền tìm một công việc tiền lương cao giúp mẹ giảm bớt gánh nặng, cô còn từng cảm kϊƈɦ Lâm Nhã, nghe nói chức vị quản giáo này rất nhiều người tranh nhau vỡ đầu còn không thể vào được. Khi cô nhìn thấy hai chữ hắc ngục to đùng trêи cửa sắt, não tức khắc chết máy!
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Đông Bôn Tây Cố | Ngôn tình | Hoàn thành
Vẻ mặt Trần Mộ Bạch đầy thản nhiên, nhớ lại, “Nghe Trần Tĩnh Khang kể, có người từng khen tôi, thất đức, bỉ ổi, lưu manh, là “tuyệt phẩm” truyền thế, đối với lời bình luận rất đúng trọng tâm như vậy, tôi quyết định sẽ đem những lời này trở thành kim chỉ nam mà nỗ lực thực hiện đến cùng, cả đời không dừng, không ngừng phấn đấu. Cố Cửu Tư trong nháy mắt không còn tức giận nữa, im lặng, im lặng, tiếp tục im lặng. Những lời này… là cô nói, một từ cũng không sai, từ việc này không có thể nhìn ra được Trần Mộ Bạch không chỉ có bộ não siêu khủng mà còn là người thù dai nhớ lâu.Chỉ là cô không nghĩ đến Trần Tĩnh Khang có thể đem y nguyên lời cô, nói lại cho Trần Mộ Bạch. Mặc dù mỗi lần cô khen anh, Trần Tĩnh Khang đều dè dặt túm lấy ống tay áo cô bảo cô nhẹ giọng một chút, thế nhưng dù cho cô chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, tuy hiểu được thế nào là nhẫn nhịn, phải luôn biểu hiện dáng vẻ thành thục chín chắn, thế nhưng suy cho cùng cô vẫn còn ít tuổi, tất nhiên cũng có những lúc không kìm nén được. Mỗi lần không khống chế được như vậy, cô đều nắm chặt tay áo, âm điệu gào lên còn lớn hơn, “Tôi sợ cái gì, cậu đi nói với anh ta, tôi đang muốn nói cho anh ta nghe đấy!”
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Todoh_Yurika | Ngôn tình | Hoàn thành
Trần Kiều Chi. 18 tuổi. Học sinh cuối cấp của một ngôi trường cao trung loại thường, cô không xinh đẹp như những cô gái khác nhưng bù lại Chi rất thông minh, tính tình thì không có gì đặc biệt. Nguyễn Hạ Dực. 18 tuổi. Học giỏi và nhanh nhẹn, nói chung là tài sắc vẹn toàn. Là bạn cùng lớp của Chi. Hai người là thanh mai trúc mã, sinh cùng ngày, cùng giờ nên tính cách y hệt nhau. Ai cũng nói sau này hai người sẽ thành đôi, nhưng cuộc đời mà, đâu thể biết trước được gì...Năm nay tớ và cậu lại cùng lớp nữa rồi. May quá! Chi vừa đi vừa nói, giọng điệu rất ư là vui vẻ. - Ừm. Dực cũng đáp lại cô nhưng câu trả lời rất hờ hững làm cô thoáng ngạc nhiên rồi nhìn theo ánh mắt cậu, ánh mắt ấy đang dõi theo một người con gái khác, dáng người cô ấy nhỏ nhắn, dễ thương lắm cơ! Tới cô nhìn còn thích nữa là. Đúng! Đó là người cậu thầm thích - Mai Lệ Uyên. Ánh mắt Chi thoáng buồn, cô biết chứ! Ở cạnh cậu bấy lâu sao cô không biết được bạn mình thích hay không thích ai chứ? Cái gì về Uyên cậu cũng kể cô nghe, mỗi lần như vậy tim cô lại nhói đau, không rõ lý do phải chăng cô đã thích cậu?Năm nay đã là cuối cấp rồi, nên lịch học dày đặc tới nỗi chẳng kịp thở, cô và cậu cũng cố gắng học. Cậu sẽ thi vào đại học kinh tế, còn cô sẽ vào khoa thiết kế vì cô muốn trở thành một stylist kiêm nhà thiết kế thời trang, còn lý do cậu vào khoa kinh tế thì cô không biết, chẳng lẽ cậu vào vì Uyên cũng vào đó sao? Cũng vào năm nay, cậu nói với cô vào tiệc chia tay cuối năm sẽ bày tỏ với Uyên, cô cũng rất chúc mừng, cớ sao tim vẫn cứ đau thế nhỉ?
0.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Minh Kền | Đô thị | Hoàn thành
Tiếng chuông báo thức vang lên đánh thức Vy. Cô ngồi dậy, việc đầu tiên theo thói quen là chạy ra cửa sổ, mở rèm cửa để ngắm cảnh đông đúc nhộn nhịp và chào đón một ngày mới. "Trời ơi! Quên mất! Phải đi phỏng vấn! Aishh sao cái việc hệ trọng thế này lại quên mất cơ chứ?". Cô chạy vội vào nhà vệ sinh. Sau khi làm VSCN xong, cô khóa cửa cẩn thận rồi chạy một mạch đến bến xe buýt. May thay, khi vừa ra đến nơi thì có 1 cái xe buýt đang đi tới. " Phù! May quá! Cứ tưởng muộn rồi chứ! "Xuống đến nơi, cô chạy thật nhanh vào bên trong 1 tòa nhà lớn, đó chính là tập đoàn Fashion King hùng mạnh. Vào được đây để làm việc không hề đơn giản. Cô biết điều đó nhưng vẫn đến đây để phỏng vấn, gọi là thử vận may ý mà. " Mời cô Ngô Tiểu Vy ạ!- Tiếng của một cô gái vang lên, trên tay cô ta cầm 1 tờ giấy. "." Vâng, tôi tới ngay!" - Vy đáp. Sau cuộc phỏng vấn, cô mệt mỏi bước ra. Quả thật để được làm việc ở đây thì phải thật giỏi, có đầu óc sáng tạo. Cũng may là cô có thể đáp ứng được những yêu cầu đó vì cô có chỉ số IQ rất cao và ngày xưa cô đã từng đi làm ở cửa hàng chuyên thiết kế thời trang để giao cho những công ty, tập đoàn lớn nên cô rất thạo những việc này.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Một Mộng Đầu Bạc (Nhất Mộng Bạch Đầu) | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ) full là tựa truyện hay, mới mẻ và lôi cuốn thuộc thể loại ngôn tình, xuyên không. Truyện kể về cuộc đời của cô nàng tên Lục Chỉ Nguyên – một mỹ nữ xinh đẹp, tài giỏi. Mỹ nữ Lục Chỉ Nguyên từ nhỏ đã được đào tạo trở thành một thục nữ tiêu chuẩn. Trong lúc gia đình hai bên nội ngoại ăn mừng đại công cáo thành thì mới phát giác ra một sự thật đau đớn, cháu gái yêu quý bấy lâu đào tạo bồi dưỡng bề ngoài là thục nữ, thực chất lại là một hồ ly tinh chín đuôi lợi hại. Hồ ly tinh trong lốt thục nữ tình cờ xuyên không, không ngờ nhằm phải ngay một cô gái có số phận vô cùng bi thảm, bị đánh đập, ngược đãi, cường bạo, bị lừa, bị giết.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Bỉ Ngạn Vong Xuyên | Tiên hiệp | Hoàn thành
Nàng là con gái thứ của một ông quan lớn trong triều, địa vị cao quý là vậy, nhưng nàng luôn thuần khiết, tốt bụng, yêu những thứ nhỏ bé và trong sáng. Nàng được học y thuật bởi một sư phụ, vô cùng hảo soái, vô cùng lạnh lùng, vô cùng tài giỏi, cao cao tại thượng. Hắn là sư phụ của cô, bản tính chẳng đâu vào đâu, cứng ngắc. Hắn dạy nàng học y thuật từ những ngày đầu tiên, nàng không hề muốn đi theo y hệt phương trâm trong sách, nàng muốn sáng tạo, muốn phát triển và tìm tòi, nàng vô cùng năng động và lém lỉnh thử hết các loại y dược này đến y dược kia, cho ra loại thuốc tốt hơn. Nhờ hắn, mà nàng trở nên vô cùng giỏi y thuật, nhưng cũng nhờ nàng, mà cuộc đời của hắn có thêm bảy màu của ánh cầu vồng toả sáng. Một người là sư phụ, một người là đồ đệ, bỗng họ có tình cảm nam nữ với đối phương từ bao giờ. Họ yêu nhau rồi, nhưng lại bị cái gọi là rào cản ngăn cách. Phụ thân của nàng không cho nàng yêu và gặp hắn, vì thân phận của hắn chỉ là một thái y trong cung, không có gì lớn. Như hoa bỉ ngạn, có đỏ của máu nhưng cũng có trắng của sự thuần khiết.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Sindy'ss Clover'xx | Teen | Hoàn thành
Câu chuyện xoay quanh về cô nàng có tên là Nguyễn Hoàng Tuyết Nhi (Nó--Sindy) đã được 17 tuổi có xuất thân vô cùng hiển hách, là bảo bối của chủ tịch tập đoàn Royal lớn nhất thế giới chuyên về mọi mặt, đã vậy còn có mẹ là Nữ Hoàng Anh nên mọi người hay gọi cô là Công Chúa, cô yêu thích chủ yếu là đá quý, trang sức. Nhưng tính cách của cô thì lại lạnh lùng và ngang bướng, không thích nói chuyện với người lạ, chỉ thân thiết với người quen. Đẹp không ai sánh bằng, Tóc dài nhuộm màu tím than phần đuôi, khuôn mặt thanh, sang, có đôi mắt nâu buồn cực sâu như thấu tâm can người khác, thân hình chuẩn không cần chỉnh, chiều cao 1m78, da trắng không tì vết, Giỏi mọi loại võ, bắn súng, đánh kiếm,... chủ bang Snow (bang Snow là bang mạnh nhất thế giới ngầm) Điều gì khiến một cô gái xinh đẹp cao quý như vậy chịu mở lời, và hòa nhập với thế giới xung quanh? Đó chính là tình yêu, một tình yêu trẻ con nhưng cũng đủ làm nó bước ra ngoài, tập quen với nhiều thứ chưa từng được làm. Chắc có lẽ trên đời này cũng chỉ có mình hắn đủ bản lĩnh chinh phục một con người như nó mà thôi.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Cheery_kul | Ngôn tình | Hoàn thành
Nothing Gonna Change My Love For You là tên của một bài hát, là một lời tỏ tình dễ thương dành cho một tình yêu cao cả và tươi đẹp. Nó vào trường chưa lâu mà giờ đây hầu như ai cũng biết nó. Đáng lẽ nó không trở thành như bây giờ. chỉ tại cái quá khứ đáng nguyền rủa của nó: sau khi mẹ nó mất lúc nó 5 tuổi thì ba nó cũng hắt hủi nó, nó được ông quản gia chăm lo cho đến tận bây giờ, từ đó nó ghét con trai; Còn lúc đi học thì bạn bè luôn xa lánh nó, gọi nó là một đứa lập dị vì không có cả cha lẫn mẹ, họ không chơi với nó, cô lập nó, đã có lần nó bị mời phụ huynh vì đánh bạn trong lớp... từ đó, nó hình thành nhân cách ấy, mang bộ mặt bất cần ấy cho đến bây giờ.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Khả Anh Đỗ | Bách hợp | Hoàn thành
Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Nhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thẩm Nhạn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thường Nga của tác giả Thẩm Nhạn. Trán bỗng đau nhói như kim châm, Tạ Bất Hối hoàn hồn.Ngước mắt lên, mẹ đang cầm khăn nhúng nước lau cát bụi dính trên vết thương cho nó, trong tiếng quất roi vùn vụt của roi mây và tiếng bạn chơi cùng kêu khóc, cử chỉ của mẹ càng có vẻ dịu dàng hơn.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều hay Xin Lão Tổ Tông Hãy Cố Gắng Làm Người.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tôi Là Lạc Lạc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gả Cho Bác Sĩ Kiều của tác giả Tôi Là Lạc Lạc. Giới thiệu bản thân trên Weibo của cô chỉ ghi vắn tắt: Góa phụCho đến một đêm gió tuyết nọ, bác sĩ Kiều trở lại.Dòng giới thiệu trên Weibo của cô liền đổi thành: Xin tha mạng.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại hay Sau Ly Hôn, Tôi Hô Mưa Gọi Gió.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tư Mã Duệ Nhi | Trọng sinh | Hoàn thành
Phượng Khuynh Ca ngơ ngác nhìn khuôn mặt trong gương, yêu diễm, quyến rũ, thành xuân tươi trẻ làm cho cô ghen tỵ. Hết xoa lại nặn, đến tận khi trên làn da trắng nõn xuất hiện thêm một vết máu mới buông tay. Đây là có chuyện gì. Cô nhớ lúc nãy mình đang ngồi trước máy tính, một bên vừa ăn đồ ăn vặt, một bên xem tiểu thuyết. Đó là một bộ tiểu thuyết vừa mới đăng tải, cô liền khẩn cấp vào xem. Khi đọc đến chương nữ chính Tư Mã Xuyến rốt cuộc giải quyết được nữ phụ Phượng Khuynh Ca. Phượng Khuynh Ca nằm trong vũng máu, nói lời sám hối trước khi chết: Tôi sai lầm rồi, tôi không nên đối nghịch với cô.Khi nhìn thấy lời thoại này, đầu tiên Phượng Khuynh Ca ngẩn người ba giây, sau đó lại chửi ầm lên. CMN! Dựa vào cái gì mà nói cô ấy sai rồi. Cô làm sao có sai. Chẳng lẽ yêu nam chính là sai sao? Mọi người thích tiểu thuyết phần lớn là bởi vì thích nữ chính cùng nam chính, còn cô thích bộ tiểu thuyết này là bởi vì nữ phụ Phượng Khuynh Ca. Một phần do tên hai người giống nhau, một phần là bởi vì cô rất thích tính cách của cô ấy.Nói toạc ra Phượng Khuynh Ca là một người điêu ngoa tùy hứng, lại có một chút xíu bệnh công chúa thôi. Nhưng như vậy thì có làm sao. Ai bảo cô thực thích chứ? Phượng Khuynh Ca cúi đầu nhìn hai chân trống trơn của mình. Bên cạnh cũng thiếu đi hai bình truyền dịch. Cô thật hâm mộ Phượng Khuynh Ca như vậy, có thể có được một thân thể khỏe mạnh, sống tự do tự tại.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Từ khi sinh ra, nó ở với ông bà ngoại. Nó chẳng biết bố nó là ai, thế nhưng lúc ấy dù cho không có bố nhưng những đứa trẻ con hàng xóm vẫn cho nó chơi cùng. Ông bà ngoại nó vẫn cung kiêng nó trên vai, đi ra cái chợ làng con con, buộc một con cua càng thật to đeo vào dây dứa cho nó dắt đi chơi. Ông bà nó quá nghèo, lại mãi rồi sinh ra được có một mụn con là mẹ nó, Mẹ nó đi làm trên tận Hà Nội, chẳng ai biết mẹ nó làm nghề gì, nhưng vì thế mà ông nó có tiền mua thuốc lào xịn, bà nó có tiền mua thuốc bắc uống đỡ ho, lại xây được hẳn một vách tường nhà cứng cáp che mưa che gió.Tam Đảo mờ sương, Ảo diệu như một chiều mộng đẹp thơ thẩn, từng giàn su su trĩu quả vươn đọt ngọt tay người hái, Xanh mơn mởn một sườn đồi, lại đầy ắp một đĩa su su xào tỏi thơm ngát, trong từng chùm hơi lạnh của mùa đông. Nó, vĩnh viễn cũng không thể quên ngày hôm ấy. Cái ngày mà mẹ nó tóc bị cắt trụi một nửa đầu, trên người đầy thứ mùi hôi thối bị một kẻ được gọi là " vợ lớn" cùng một lũ côn đồ bêu rếu khắp xóm làng. Ngọn khói trên gác bếp nhà ai heo hút rồi. Người ta bảo, mẹ nó là cave. Người ta còn bảo, mẹ nó bị HIV, lây cho chồng của người " vợ lớn " kia, khiến gia đình họ tan cửa nát nhà.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Quyền Vô Tri | Khoa huyễn | Hoàn thành
Khuôn mặt tinh xảo của Tống Miễn gần trong gang tấc, tay trái ở dưới thân Bùi Nam Yên làm ra mấy động tác không đứng đắn, bên ngoài thì lại vẫn là dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo kia. Hai mắt Bùi Nam Yên tràn ngập tình dục ướt át, khiến cho tầm nhìn như bao phủ bởi một lớp sương mờ mông lung, chợt nhận ra khóe môi sắc bén bình thường lúc nào cũng thẳng tắp một đường của Tống Miễn gợi lên một độ cong nom trông rất ngả ngớn xấu xa.Giọng nói của hắn hờ hững giống như lúc trả lời câu hỏi trên lớp, không biết có phải là do kì phát tình ngoài ý muốn dẫn đến khoái cảm tình dục ảnh hưởng đến khả năng tư duy phán đoán hay không, Bùi Nam Yên trong khoảng thời gian ngắn đương nhiên không xác định được Tống Miễn nói ra lời như vậy rốt cuộc có phải đang khiến cậu nhục nhã hay không.Không gian kín đáo xa lạ khiến tiếng nước ướt át trở nên lớn hơn, mùi bạc hà lạnh lẽo và mùi bơ thơm ngọt tinh khuyên đan dệt hoà quyện lẫn nhau, tràn đầy căn phòng ấm áp ánh đèn, chiếm lấy hơi thở Bùi Nam Yên, khiến cho hô hấp của cậu trở nên hỗn loạn, nhiệt độ cơ thể cũng theo đó mà tăng cao.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phong Nguyệt Tam Canh | Sắc | Hoàn thành
Vân gia đất Thục, gần hai mươi năm vùng lên đổi mới, dựa vào thủy đạo bên cạnh lăng mộ tổ tiên mà phát triển ngành vận chuyển bằng đường thủy, kết hợp buôn bán dọc theo dòng Trường Giang. Mấy năm chăm chỉ cần mẫn, tiền chất đầy nhà, gia chủ Vân Ngọc Lâu dùng một số tiền không nhỏ quyết định mở rộng địa bàn, xây một sơn trang rộng lớn tại nơi núi cao sông đẹp phong thủy đắc địa, kết thêm bằng hữu, đạt được một đôi cả danh cả lợi.Cuộc sống vợ chồng hòa hợp, sinh được một người con trai đặt tên Vân Dịch, có thể nói vừa ra đời đã là người chiến thắng nhân sinh. Thế nhưng mọi sự trên đời không thể có chuyện hoàn toàn thuận lợi, phu nhân Tô thị từ sau khi sinh thân thể ngày càng suy yếu, Vân Ngọc Lâu mời vô số thầy thuốc, dùng đủ loại thuốc bổ, mà bà vẫn không khá lên, cuối cùng qua đời khi nhi tử mới được mười tuổi.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sắc | Hoàn thành
Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Có điều sau khi lên xe, cậu mới phát hiện bên trong đều là người quen: “Lão đại? Tần Hàn?” Tần Hàn ngồi ghế lái, gật đầu với cậu qua gương chiếu hậu. Bạch Ninh Sinh ngoái đầu, nhìn gương mặt phức tạp của Lạc Quỳ Nguyệt, “Quỳ Nguyệt thật dễ dàng tìm ra.”
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hồ Yêu Linh | Đam mỹ | Hoàn thành
Thời tiết tháng bảy tính khí điêu ngoa, nói trở mặt liền trở mặt, mặt trời vừa mới lộ ra đã nhanh rúc vào mây đen, thế rồi lại ở đó toả nhiệt, trêu ghẹo người ta đến nóng nảy khó chịu. Ở biệt viện Ngô gia chẳng có mấy người, chỉ có bọn ve thích náo nhiệt, còn ngại không khí oi bức chưa đủ phiền, bám dính vào cây biểu diễn, ngày một tăng tần suất. Nhẹ nhàng gõ cửa hai lần, Ngô Cửu khom người đặt mâm cơm trên tay xuống, chỉ keo kiệt mà có một đĩa điểm tâm và một bát cháo hoa. Đây là do Ngô phu nhân cố ý dặn dò xuống dưới, người bệnh bên trong không chịu nổi thức ăn mặn, cơm nước cho thiếu gia không được phép dính dầu mỡ.Cửa phòng cọt kẹt một tiếng mà mở ra, lộ ra một luồng sáng lạnh lẽo u ám, trên đất hiện ra bóng của một người cao gầy, giơ xương. "Tiểu thiếu gia, cơm của ngày hôm nay."Lời còn chưa dứt, người bên trong đã run rẩy ho khan, người nọ ho đến kinh thiên động địa, lại chẳng còn chút sức lực nào, tựa như chỉ cúi xuống sẽ chết. Ngô Cửu biết, giờ thế nào cũng không ngăn thiếu gia ngừng ho được, vậy nên hắn chỉ đứng đó nheo mắt cười mỉm tiêu chuẩn nhìn tiểu thiếu gia bụm mặt ho khan, kiên trì chờ y bình phục lại.
24.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59