Yêu cậu bạn thân của con trai? Thật sự là không biết nên đối diện với câu chuyện tình cảm điên rồ này như thế nào nữa. Đã từ rất lâu tồi kể từ khi hắn không gần nữ sắc. Hắn dùng thời gian suốt hai mươi năm độ thân của mình để chăm sóc cho con trai, có lẽ vì thế cho nên mới có thể cùng nam nhân ân ân ái ái. Một người tình rộng như biển cả, nhưng không cách nào có thể tìm tới đáy đại dương. Một người, nhìn bề ngoài tưởng chừng rất đơn giản, nhưng kì thật ẩn sâu trong lớp mặt nạ đó lại chính là một bí mật to lớn nhất từ trước đến giờ.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Có người từng nói, đôi khi đau đớn tột độ đổi lấy hạnh phúc vô tận. Nhiều lúc cố gắng chịu đựng đau đớn nhưng đổi lại lại được hạnh phúc bất tận, đây cũng là một thứ rất đáng đánh đổi. Dẫu biết một khi lao đầu vào tình yêu thì sẽ không có lối thoát, nhưng vì quá yêu mà lại không tiếc thống khổ mà bước vào.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Hàn Tử Ngự | Sắc | Hoàn thành
Lăng Phàm từ nhỏ đến lớn, từ thuở mới sinh đến thiếu niên hiện tại có tính tình ôn hòa, thậm chí cao hơn nữa là người hướng nội, có xu hướng giống người tự kỷ. Cuộc sống của cậu tựa như trang giấy trắng, ngoài mục đọc sách và công việc thì không còn gì viết trên đó. Mãi đến khi ba năm trước, cũng là thời điểm cậu vừa hoàn thành khóa học năm nhất tại trường đại học, cậu bắt đầu gặp một ít ác mộng, nói nôm na thì chính là mộng xuân. Trong mộng ngập tràn những âm thanh tình sắc, âm thanh không ngừng truyền đến khiến cậu khó chịu, mỗi lần tỉnh dậy thì cơ thể cậu đều gặp phải phản ứng sinh lý nhưng vô luận thế nào đều không thể đạt đến cao trào.Khổ não một phen, đi tìm bác sĩ thì ngoài lời khuyên thư giãn tâm tình ra, thì không còn điều gì. Vào một đêm nọ của một năm về trước, cậu vô tình truy cập vào một trang web SM. Những hình ảnh, video, tiểu thuyết đều khiến cậu rung động không thôi, như bị trúng tà mà nhấp chuột, dường như nhìn thấy căn nguyên vấn đề, rồi tất cả thỏa mãn cậu.Lúc đầu cậu cho rằng bản thân mình là biến thái thì liền rất hoảng sợ, thiếu ngủ trầm trọng, đêm nào cũng lo lo nghĩ nghĩ cho đến khi được một vài người trên diễn đàn có cùng sở thích khuyên nhủ, cậu mới dần chấp nhận sự thật này. Lời các bạn theo dõi tác phẩm Ái Thượng Điều Giáo Sư!
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Hải Nha Lai Ngật Cao | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Biết Thầy Yêu Em Nhất của tác giả Hải Nha Lai Ngật Cao. Tiếng bút rột rẹt trên trang vở, cùng với tiếng loạt xoạt lật những trang sách, nghe thật êm tai.Ánh mắt Đường Sâm lấp lánh, say mê nhìn Sở Nhuệ đang đứng lớp mà không hề chớp lấy một cái.Gương mặt cậu non nớt như đứa trẻ, biểu hiện khao khát tựa miếng bọt biển đang điên cuồng hút cạn nước, vừa tha thiết lại nóng rực.Sở Nhuệ khẽ dựa vào bục giảng, anh mặc chiếc áo khoác sẫm màu bên ngoài và sơ mi bên trong, tay áo được xắn lên khuỷu, 3 chiếc nút trên ngực lỏng lẽo không được cài, lộ ra hai đòn xương quai xanh như ẩn như hiện, nổi bật làn da mịn màng thanh khiết, toàn thân tỏa ra cảm giác vừa cấm vừa dục. Cravat nới buông thả ở cổ, vạt áo thì hơi nhét vào lưng quần, trông ngang ngạnh lại tùy hứng. Ngọn tóc phủ qua tai được ánh đèn sáng chóa chiếu rọi càng tôn thêm vẻ mềm mượt, từng làn tóc rối hơi xõa xuống trước trán, che đi một phần đôi mắt sáng như sao, Sở Nhuệ dùng ngón tay khẽ vén mái tóc hơi rối lên đỉnh đầu, khiến người ta nhìn vào chỉ muốn vuốt vuốt thật lâu.Bạn cũng có thể đọc thêm truyện đam mỹ khác như: Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn hay Tu Tiên Không Bằng Yêu Đương
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Ám Hắc Tiểu Nhật Ký | Sắc | Hoàn thành
Đọc truyện Hậu Cung Của Đại Thúc Công của tác giả Ám Hắc Tiểu Nhật Ký. Lý Dật là dạng người rất phổ thông, ở một khu nhà bình thường trong thành phố, làm giảng viên tại một đại học bình thường. Nhìn chung thì những giảng viên trẻ tuổi lần đầu được thăng chức đều là phó giáo sư, nhưng mà Lý Dật hiện tại cũng đã 45 tuổi rồi, lại còn giống những giảng viên ba mươi mấy tuổi, chỉ là một phó giáo sư nhỏ nhoi.Sự bình thường của Lý Dật còn thể hiện ở bộ dạng của anh, dáng vẻ vô cùng bình phàm không đến mức xấu, nhưng cũng không khiến người khác ấn tượng sâu sắc. Tính tình lại không sắc bén, vẻ mặt ôn hòa, rất ra dáng một người đàn ông hiền lành, nói năng hay làm việc đều hòa nhã vâng dạ. Điểm mạnh của anh chính là chiều cao 1 mét 8 cùng với khung xương lớn, khi mặc âu phục vào thì trông có vẻ cao ráo, rắn rỏi. Nhưng sau khi cởi đồ thì cũng không có nhiều cơ bắp, ngược lại bởi vì tuổi tác mà cơ thể có dấu hiệu lão hóa. Hiện tại tóc mai hai bên thái dương đã chỗ đen chỗ trắng, tin rằng không được mười năm thì toàn bộ đầu tóc đều là hoa râm.Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tính Sư hay Thử Ghẹo Lần Nữa Xem.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Lam Vũ và Lam Thiên là hai anh em, nhưng số phận lại cực kì khác nhau, một là trời cao, một lại là vực thẳm. Lam Thiên không biết mẹ mình là ai, trông như thế nào, cũng không được hưởng tình yêu thương của cha như bao người khác mà lớn lên. Cuộc đời này đối với cậu mà nói thật quá là bất hạnh. Trái ngược với Lam Thiên, Lam Vũ lại kế thừa tất cả những ưu điểm của cả cha và mẹ, cho nên được cưng chiều hết mực. Mỗi lần nhìn Lam Vũ được sống như một vị vua, Lam Thiên cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thèm khát. Ngay từ khi sinh ra, số phận vốn dĩ đã bất công với cậu mất rồi.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Sau khi Thương Trần Triều nghe Phong Thích giải thích xong, trái lại càng thêm nghi ngờ, nhưng thấy đối phương không có ý muốn nói sâu hơn nên coi như thôi, dù sao chuyện này cũng là việc riêng tư của hoàng thất Phong Lâm quốc cũng không thể lên án Phong Thích không muốn nói rõ.Hai người bước đầu đạt thành nhận thức chung, rất nhanh liền kết thúc cuộc nói chuyện. Thời điểm bọn họ đi vào căn phòng cách vách, Dung Khanh đang vô tâm vô phế ăn điểm tâm. Hắn từ nhỏ lớn lên ở tuyết sơn, tâm tư đơn thuần, sau đó lại cùng Thương Trần Triều kết cổ tình, mà Triều ca ca lại toàn tâm toàn ý yêu hắn, cũng bởi không phải suy nghĩ nhiều cho nên tin tưởng hết lòng. Bởi vậy, đối với việc Thương Trần Triều không cho hắn ở lại trong phòng, Dung Khanh căn bản không nghĩ nhiều. Ngược lại là Phong Tịch Kiều, biểu tình có chút cô đơn nhưng cực lực che dấu. Hắn năm nay đã hai mươi tám tuổi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ chỉ sống được hai năm nữa, ở thời điểm nhạy cảm này, hắn đối với bất cứ hành vi nào của Phong Thích cũng đều đặc biệt lưu tâm.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Bên vệ đường ngay cạnh cổng, chiếc xe hơi sáng loáng đắt tiền đã mở sẵn cửa. Tuấn Anh cúi gập, đợi cho hai người vừa ngồi vào sau ghế lái đã ổn định, bản thân mới đúng lễ nghĩa mà ngồi vào vô lăng. Chiếc xe chuyển động, mùi nước hoa nhàn nhạt mà thơm tới day dứt khiến cậu cũng phải lén hít một vài ngụm. Người đằng sau đó, một người phụ nữ với những nếp váy màu xanh da trời được may đo tỉ mỉ ôm lấy người, cùng với nét sáng trên đôi mắt kia, không ai có thể nghĩ rằng, bà đã trên 60 tuổi. Người đứng đầu gia tộc họ Phạm – bà Mỹ Kim. Bên cạnh là người quản gia trạc tuổi bà, ông Phó.Bác ruột của Tuấn Anh, ông Lý, tính tới cũng đã có gần 20 năm lái xe cho gia đình họ Phạm, hiện vừa vặn đã già nghỉ hưu, dốc sức nói với ông Phó tiến cử đứa cháu trai này vào làm. Nói, vì sao gọi là tiến cử. Nghe có vẻ không bình thường, chẳng qua chỉ là một chân lái xe, với giới siêu giàu có như nhà họ Phạm đây, tiện tay ra đường cũng nhặt được năm bảy người, thế nhưng nhà giàu có bí mật của nhà giàu, có mặt tốt cũng có mặt xấu. Mà xấu xa hay thối nát gì, cũng chỉ có những người gần gặn mới có thể nắm rõ được. Đại khái ra, thì phải có sự tin tưởng tuyệt đối.Tuấn Anh cậu cũng coi như có phúc phần mới được vào tới đây, lương cao, lại có khu nhà ở dành riêng cho người làm. Chỉ có điều cậu đã làm quá hai tháng, thế nhưng cũng là lần đầu tiên gặp được người đứng đầu của cả gia tộc thế này, không khỏi có chút run.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Nhất Oa Đôn Bất Hạ | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Từ Từ, Tôi Mới Là Công! của tác giả Nhất Oa Đôn Bất Hạ. Mãi cho đến khi anh gặp một diễn viên mới vào nghề, một chàng "sinh viên" tên Lâm Miểu nhìn ngây ngô, đơn thuần như chưa có kinh nghiệm thực tiễn.Triển Thiệu tự nhiên không thể ngờ có một ngày, mình lại là người lép vế dưới thân một tay mới.Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm truyện Đàn Ông Đích Thực Không Giả Gay hay Bàn Tròn Trí Mạng.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Tưởng thâu tựu thâu | Sắc | Hoàn thành
Dung nhan tựa tranh vẽ, mặt như quan ngọc, thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử Khánh Tường thân vương Thịnh Tường Trinh, tay cầm trường tiên, hé ra tuấn mỹ tuyệt luân khuôn mặt giờ phút này như phủ đầy sương lạnh, lạnh lùng nhìn chăm chú vào đám nô tài đang quỳ dưới đất.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Hảo Ngạ Nga | Sắc | Hoàn thành
Truyện Xin Đừng Ăn Em là câu chuyện thuộc thể loại tiểu thuyết nhiều tình tiết đáng yêu, ngọt ngào của tình yêu đam mỹ, công sủng thụ.Truyện kể về em thụ vốn có dòng máu chuột tinh, dáng vẻ cùng sinh hoạt hệt như con người chỉ thêm nét dễ thương của loài gặm nhấm. Ngày nọ, mới chuyển tới, em hí hửng làm bánh quy mang sang mời hàng xóm là anh, để tăng thêm tình anh em. Ai dè, anh công lại thuộc họ xà, nụ cười thân thiện trong mắt em chính là rắn độc đang nhe nanh, em theo bản năng sinh tồn liền bỏ chạy trốn và sợ chết, từ đây bất cứ lúc nào cứ nhìn thấy anh là em nép xa như tránh bả chuột.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Không Lương Đích Thành | Sắc | Hoàn thành
Tư Đồ Lân Thiên cắn táo, nhìn di động, mẹ lại lải nhải bên tai nhắc hắn nhanh tìm đối tượng mang về ra mắt bà, nói đến lỗ tai hắn mọc kén, hiện tại đã là trạng thái nghe cho có lệ tai này ra tai kia rồi. Hôm nay nếu không phải cha hắn đi kiểm tra sức khỏe, làm con không thể không có chữ hiếu, hắn đã không đến. "Con đến cùng có nghe hay không a?" Nói nửa ngày cũng không thấy con trai có phản ứng gì, Trương Xảo Nhi ở trên đùi hắn vỗ một cái."Nha, mẹ, con đang nghe, con đang nghe, một thời gian nữa con sẽ tìm cho mẹ!" Xoa địa phương bị mẹ đánh, Tư Đồ Lân Thiên lấy lòng cười, tay thuận thế ném hạt táo vào thùng rác. Trương Xảo Nhi trừng mắt nhìn con mình, nói: "Mẹ cũng không phải người cứng nhắc, nữ không được, con đem nam về cho mẹ cũng được, lại nói, mẹ cũng không cần con giống như Tiểu Tô tìm được một người còn có thể sinh hài tử, nhưng hiện tại con đã trưởng thành, một người cũng chưa từng mang về, con có phải không được hay không a?"
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
WY Tử Mạch | Sắc | Hoàn thành
Đến khi cao trào, Yến Giác cuộn tròn người lại rút vào ngực đối phương, lông mi ướt nước, răng thì cắn chặt xuống bả vai của người đàn ông, cơ thể căng ra. Giây sau đó, một lượng lớn tinh dịch ấm áp phun thẳng vào vách thịt đang co rút không ngừng khiến y chẳng kịp phòng bị gì mà lớn tiếng kêu to. Bắn xong hết, Yến Giác tựa vào lòng người đàn ông chầm chậm thở đều, côn th*t ấm áp ẩm ướt còn chôn trong cơ thể lại không thành thật dựng lên, cứng ngắt chọc vào vách thịt mẫn cảm. Ngựa giống. Yến Giác khinh thường nhướng mắt, vô tình nâng mông đứng lên. Tinh dịch màu trắng ngà uốn lượn chảy vệt dài ra từ kẽ mông, y tùy ý lấy ga giường lau chùi vài cái, cúi đầu mở miệng nói: “Ngày mai tôi sẽ dọn ra ngoài.”Vừa dứt lời, không khí ái muội ngay tức khắc lạnh xuống, căn phòng lâm vào sự trầm mặc quái dị, tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ được tiếng hít thở của nhau. Người đàn ông chống tay nâng cơ thể lên, dựa vào đầu giường, chậm rãi dùng bật lửa châm thuốc, sau đó rít một hơi dài rồi phả ra, khói trắng che khuất nửa mặt chỉ lộ đường cong kiên nghị của cằm hắn khiến người ta có cảm giác không thể nắm bắt được. Ngay khi Yến Giác nghĩ yêu cầu của y sẽ bị hắn cự tuyệt thì âm thanh trầm khàn của người đàn ông chậm rãi vang lên: “Được.” Yến Giác sửng sốt: “Anh nói cái gì?” Hắn lặp lại: “Tôi nói là tôi đồng ý việc cậu dọn ra ngoài.”Phản ứng này hoàn toàn khác trong dự đoán của Yến Giác, y đột nhiên bực bội, vô thức cắn chặt răng, lạnh lùng nói: “Anh có phải còn chưa rõ ý của tôi không, tôi muốn dọn ra ngoài, tách biệt hoàn toàn với thế giới của anh, từ nay về sau không còn bất kì liên hệ gì cả.”
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:24
Lạp Diện Yếu Gia Hương Thái | Sắc | Hoàn thành
Thẩm Thời Trạm dùng sức ưỡn eo một cái, đứng bất động trong nơi mới vừa điên cuồng ra vào của Lạc Mân. Hắn đứng trên mặt đất, hai chân Lạc Mân mở lớn bị hắn áp ở bên giường, lúc này hắn khom lưng ôm nửa người mềm nhũn của Lạc Mân lên, bản thân cũng rướn người lên cọ cọ chóp mũi hai người với nhau, thấp giọng dụ dỗ: “Mân Mân ngoan, anh dạy em thế nào… hửm? Em nói đi, anh vui sẽ tạm tha cho em.” Trong lúc nói chuyện, tính khí nóng rực kia được bao bọc bởi nội bích mềm mềm như có như không cọ xát, thân thể trắng nõn của Lạc Mân run không ra hình thù gì, khóe mắt sớm hồng hồng vì bị bắt nạt, hai mắt phủ một tầng nước mắt, nghe xong lời xấu hổ này gần như muốn khóc lên.Thẩm Thời Trạm uy hiếp tăng thêm chút sức lực ma sát thịt mềm, Lạc Mân nghĩ tới điều gì đó hai cánh tay tinh tế không chống đỡ giường nữa mà ôm lấy cổ Thẩm Thời Trạm, hạ quyết tâm, lại gần ghé vào tai hắn nhẹ giọng nói: “Ông xã… yêu thương Lạc Mân… Mân Mân… muốn ông xã làm Mân Mân đến khóc…” Thẩm Thời Trạm nghe xong toàn thân căng thẳng, máu trong người chảy loạn. Không đợi Lạc Mân nói xong, đã không thể nhịn được nữa, hôn lên bên cổ Lạc Mân, hạ thân nhanh chóng đâm chọc.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Truyện Sủng Vật Tự Dưỡng Pháp là một tựa truyện hay thuộc thể loại đam mỹ, Hiện đại, sủng vật, ngược, cao H, SM. Truyện kể rằng cả thế giới trông cậu giống như đều bị bóp méo đi kể từ ngày cậu bị bán đứng. Trong mắt của cậu chỉ thấy còn lại một ác ma mang khuôn mặt thiên sứ, dù là yêu hay hận cũng chỉ xoay quanh một người. Mọi chuyện chỉ là trò đùa dai dẳng của thiên sức hay là bỡn cợt của ma quỷ? Nhưng dù có như vậy thì mãi mãi vẫn không thể sửa lại được sự mỉa mai của vận mệnh được nữa rồi…
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Vô Diện Nhân | Sắc | Hoàn thành
Thánh thượng di giá về lại hoàng cung. Một lần nữa, cả Mộ Dung hầu phủ nhốn nháo đưa tiễn ra tận cổng. Mộ Dung Hầu gia mặt mày tối sầm nhìn Mộ Dung Hi, nhưng Mộ Dung Hi chẳng có tâm tư nào nhìn lại. Ánh mắt hắn đang di chuyển theo mỗi bước chân của Khương Lãng. Tuy rằng hắn và Khương Lãng đã có ước định, hắn vẫn sợ rằng khoảng thời gian không có y sẽ rất khó trải qua. Hắn đã khốn khổ trải qua một lần, nên không muốn nếm trải lần nữa.“Hoàng thượng…” Mộ Dung Hi gọi theo đầy luyến tiếc khi Khương Lãng sắp bước vào ngự xa. Cả Mộ Dung hầu phủ kinh hãi sợ rằng hắn phạm thượng. Khương Lãng quay lại, mỉm cười, tua rua trên mũ chậm rãi đung đưa.Đột ngột, có hai thích khách từ nóc nhà nhảy xuống. Bồi Diệc hô to: “Hộ giá! Hộ giá mau!”Một thích khách bị đám thị vệ cản lại, nhưng thích khách còn lại đường kiếm nhanh nhạy hơn, tách ly khỏi thị vệ lao về phía Khương Lãng. Mộ Dung hầu gia rút kiếm xông tới, đánh bật thích khách ra. Khương Lãng không mảy may chớp mắt trước tình cảnh nguy hiểm. Y vẫn rất bình thản đứng nhìn. Thích khách đuối sức trước võ nghệ cao cường của Mộ Dung hầu gia, liền phóng ba mũi phi tiêu về phía ông. Ông vội tránh né. Thích khách chớp ngay thời cơ phóng thêm ba mũi khác về phía Khương Lãng.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Hỉ Hoan Cật Nhĩ Hạ Đích Diện | Sắc | Hoàn thành
Nguyễn Tân bị Tôn Nguyên Huy ôm vào trong ngực, vừa đi vừa nghe đối phương thao thao bất tuyệt. Say sưa một chút, đã nghe qua người hút thuốc tắm rửa, thậm chí ôm ảnh chụp mẹ khóc đều có đều nghe thấy(câu này mình cũng không hiểu), nhưng chưa thấy qua trực tiếp mang theo người tham quan phòng trẻ con. Nguyễn Tân mắt trợn trắng, hai đùi trắng nõn bị làm run lên, mềm như bông nằm trên người Tôn Nguyên Huy. Huyệt khẩu chưa khép lại theo động tác lên cầu thang đè ép ma sát, đồ vật không ngừng nhỏ xuống phía dưới. Từ bắp đùi lướt qua, nháy mắt Nguyễn Tân cũng run lên theo, dưới chân vướng một cái, cả người ngã xuống.Hai chân thon dài giao điệp trên cầu thang, âm thanh Tôn Nguyên Huy đột nhiên im bặt, đang bối rối chuẩn bị nâng người lại nhìn đến Nguyễn Tân giãy giụa muốn đứng dậy hai chân mở ra, khí quan chính giữa hiển nhiên không thuộc về nam nhân mở ra một miệng nhỏ phấn nộn, lúc đóng lúc mở, run rẩy hộc ra một cổ chất lỏng trắng đục. Nguyễn Tân lên tiếng, thân hình trần trụi dựa vào trên người Tôn Nguyên Huy, hô hấp phập phồng. Chờ y hoãn khí, giữa hai chân người phía sau lại dựng lên lều trại. Nguyễn Tân quay đầu lại, như vô tội nhìn hắn một cái, Tôn Nguyên Huy lập tức buông người ra, hoảng không nhìn đường chạy ra phòng tắm.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Quan Sơn Tĩnh | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gặp Gỡ của tác giả Quan Sơn Tĩnh. Sau khi nhóc tội nghiệp và kẻ mù lòa lấy được giấy chứng nhận và rời khỏi khu đăng ký kết hôn, nhóc tội nghiệp vẫn cứ cảm thấy mọi chuyện không thật cho lắm, tận đến khi rời khỏi trung tâm thông tin ghép đôi.Kẻ mù lòa dẫn nhóc tội nghiệp đến cửa rồi ngừng lại. Chỉ chốc lát sau có một chiếc xe đi đến, một người đi xuống xe cúi đầu với hai người: "Cậu chủ, mợ chủ, bà chủ dặn tôi đến đón hai người."Nhóc tội nghiệp nghe thấy xưng hô thì lắc đầu nguây nguẩy. Kẻ mù lòa không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cánh tay lắc lư khiến anh cúi đầu nhìn sang người đứng bên phải mình."Sao thế?"Nhóc tội nghiệp trong nháy mắt đỏ mặt, cúi đầu khẽ nói: "Tôi không phải... mợ chủ..."Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Diễn Viên Lấn Sân hoặc Tiểu Hoa Yêu.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Trịnh Lĩnh có một vị hàng xóm, thoạt nhìn không nhiều tuổi lắm, một lần đi chung thang máy mới ngại ngùng bắt chuyện. Vị hàng xóm này tên là Hoa Thất, vừa tốt nghiệp đại học, hàng ngày không đi làm, chỉ ở nhà vẽ truyện tranh, thu nhập tàm tạm cũng đủ sống. Trịnh Lĩnh cảm thấy cậu nhóc này trông thật nhỏ nhắn, chẳng khác nào học sinh trung học. Lịch sự tiếp chuyện đôi câu rồi im lặng.Trịnh Lĩnh làm ở công ty xây dựng, hôm nào cũng đi sớm về khuya, hai người hiếm khi chạm mặt. Ngày nọ Trịnh Lĩnh hoàn thành công trình nên về nhà sớm hơn thường lệ. Vừa bước tới cửa, mùi thịt thơm xông vào mũi khiến váng đầu hoa mắt, không khỏi thở dài một tiếng: “Thơm vậy ta! ” Đúng lúc hàng xóm nhỏ ra ngoài đổ rác, hai người bối rối nhìn nhau.Hàng xóm nhỏ cứ định nói nhưng lại thôi, sau cùng vẫn lên tiếng: “Tôi hầm thịt bò. ”“Hầm rất nhiều. ”“Một mình không ăn hết. ”“Mà ăn không hết thì phải đổ đi, cực kì lãng phí. ”“Nè! ”“Hở? ” Trịnh Lĩnh có chút mơ màng.“Anh có muốn qua nhà tôi ăn chung không! “Thế là Trịnh Lĩnh sang nhà hàng xóm nhỏ để xơi thịt, cầm theo chai rượu vang, cùng hàng xóm nhỏ bắt đầu kết nối giao tình…Mời các bạn cùng đón đọc truyện đam mĩ ngọt sủng đáng yêu này!
5.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:32
Nhất Trần Khả Nhiễm Ian | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Bình Thường của tác giả Nhất Trần Khả Nhiễm Ian. Ánh nắng ấm áp chiếu lên mặt Trầm Tương, có chút nóng rực chói mắt, nước mắt sinh lý vô thức lăn trong hốc mắt, cậu dùng chăn bông che mặt lại không muốn mở mắt, có ý định rụt người vào trong chăn lần nữa, thế nhưng người đàn ông không theo ý nguyện của cậu vén rèm cửa ra.“Tương Tương em mau dậy đi, mặt trời chiếu tới mông rồi.” Người đàn ông làm bộ muốn vỗ mông cậu.Trầm Tương vẫn không nhúc nhích, cho đến khi có một đôi tay ấm áp xoa nắn cặp mông của mình, cậu mới đẩy đối phương ra rồi từ từ xoay người ngồi dậy.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Kế Hoạch Nuôi Thả Nhãi Con hay Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:33