Thập Nhị | Trọng sinh | Hoàn thành
Vào năm 3013, khi mà con người đã phát triển tới một trình độ vượt bậc, phụ nữ đã gần như không còn tồn tại nữa. Đối mặt với vấn đề sinh sản, con người đã tìm ra cách giúp đàn ông có thể mang thai được thông qua thuốc tiêm thay đổi thể chất. Hứa Duệ là một cậu ấm của Hứa gia, từ nhỏ đến lớn chưa hề chịu chút ủy khuất nào. Cứ tưởng cuộc sống của y sẽ cứ mãi bình yên như thế nào ngờ cha y lại mang về một đứa con riêng. Khi y bị đứa con riêng ấy đánh trọng thương, gã phụ thân ấy đã tự ý cho y tiêm thuốc, hủy đi cơ hội trở thành gia chủ của y. Đó chính là lúc linh hồn Đàm Tiểu Nhạc do phẫu thuật thất bại nên xuyên vào.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Thập Lục Nguyệt Tây Qua | Ngôn tình | Hoàn thành
Một khi thực sự đã yêu, sẽ chẳng có ai có thể dùng lý trí để suy nghĩ. Người biết yêu là người mù quáng tin tưởng vào sự lựa chọn của con tim, luôn khát khao tìm được cho mình một mái ấm hoàn chỉnh, một gia đình hạnh phúc viên mãn, cũng chính là tìm cho mình một bờ vai ấm áp để dựa vào mỗi khi cảm thấy yếu đuối. Đó chính là ranh giới vô hạn của tình yêu.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:13
Minh Tiêu Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Tấn Công Ngược Thành Phi là tựa truyện thuộc thể loại xuyên không. Là tác phẩm mang nội dung trùng sinh trạch đấu thanh mai trúc mã cung đình Hầu tước. Nói về chàng cưỡi ngựa tre đến, quanh giường ngỡ mơ xanh. Đánh lỡ nhân duyên này, còn có tiếp nữa không?
5.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Nữ Vương Không Ở Nhà | Ngôn tình | Hoàn thành
Sống trên đời đã chín kiếp người, hắn lúc nào cũng ra tay tàn độc với nàng, khiến nàng lúc nào cũng sợ hắn sẽ lặp lại hành động kinh hoàng đó một lần nữa.
36.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Khai Hoa Bất Kết Quả | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong Đại Diễn triều có một bông hoa đẹp nhất chính là Xương Hoa công chúa, nàng là người đẹp mềm mại như cánh hoa, xuất chúng, tính tình hiền lành, tốt bụng, không phân biệt kẻ hầu người hạ hay quan nhân phú quý, ai ai cũng yêu mến nàng, chỉ nhìn nàng ngay từ đầu là đã muốn thân. Hắn là đại tướng quân có tướng mạo vô cùng khôi ngô tuấn tú, tính thật thà mà lỗ mãng, không coi ai ra gì, lòng nham hiểm độc, gương mặt lạnh lùng khiến trẻ con nhìn cái biểu hiện mặt không cười không khóc của hắn thôi cũng phải hoảng sợ mà khóc toáng lên. Bất ngờ hơn nữa, Hoàng đế bắt nàng gả cho hắn, khiến ai ai cũng luyến tiếc, thật đúng là giao hoa đẹp cho nhầm tay người xấu mà. Người người truyền miệng nhau hắn không xứng với nàng, thương hoa tiếc ngọc lắm. Nhưng đâu ai ngờ được, lấy nàng về rồi hắn tu dưỡng đạo đức, trở thành con người kiệt xuất, chièu chuộng nàng hơn cả chiều bản thân, sủng nàng lên tận trời khiến ai cũng phải ghen tỵ. Họ lại nói, giờ mới biết gả cho hắn nàng đúng là có số hưởng.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Lệ Tiêu | Cung đấu | Hoàn thành
Tháng sáu, tiết trời nóng bức. Ánh mặt trời chói chang phản chiếu vào mái ngói lưu ly trên đỉnh cung điện, phát ra những luồng sáng lóng lánh đến chói mắt. Một khắc trước, Dục Tú Cung đã bắt đầu duyệt tuyển, Hạ Vân Tự từ Thượng Phục Cục đến đây, đi tiếp hơn ba mươi trượng nữa mới đến cổng cung Dục Tú. Tỳ nữ bên cạnh hơi sốt ruột, không ngừng thúc giục: “Nương tử, mau lên, e là trễ rồi đó.” Hạ Vân Tự lại không vội, chân vẫn ung dung không có vẻ gì là tăng tốc. Hôm nay trời nóng quá, dù đi chậm rãi thế này, lại có gió nhẹ phất phơ mà vẫn lấm tấm mồ hôi, nếu đi nhanh hơn thì xong hết ba mươi trượng chắc người đã mồ hôi mô kê đầm đìa, phấn son cũng nhòe ra hết, làm sao mà trúng tuyển.Một lát sau, đoàn người đến trước cổng Dục Tú Cung. Cánh cổng màu đỏ thẫm đóng kín. Ngoài cổng có một cô nương xinh xắn đang nói gì đó với hoạn quan gác cổng. Nàng ta đã sốt ruột đến nỗi mặt đỏ bừng nhưng vẫn không dám lớn tiếng, cố trấn tĩnh và khép nép cầu xin: “Công công, tôi xin ngài… Tôi thật sự không cố ý đến muộn, ngài cho tôi vào đi. Bất luận có trúng tuyển hay không tôi cũng tặng ngài năm trăm lượng bạc.”Hoạn quan kia vui vẻ lắng nghe, không hề chế giễu nàng ta mà chỉ vào cánh cổng sau lưng mình, bảo: “Nương tử à, cô đừng làm khó tôi nữa. Trong cung có quy định ngày đại tuyển, cánh cổng Dục Tú Cung một khi đã đóng lại thì phải đợi kết thúc mới được mở ra. Tôi mà cho cô vào, chưa lấy được năm trăm lượng bạc đó thì đã bị loạn côn đánh chết.” Trong lúc nói chuyện, hắn liếc thấy cách đó không xa có mấy người đang đi về phía này bèn nghĩ thầm trong bụng năm nay sao lại có nhiều người đến muộn thế. Nhưng khi nhìn rõ thì hắn bỗng giật mình.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Cáp Khiếm Huynh | Đô thị | Hoàn thành
Rạng sáng lúc sáu giờ rưỡi, kết thúc bức manga cuối cùng, Giang Phi vội vàng đưa cho bên biên tập. Cứ như vậy, thức một tuần lễ vì cái nhiệm vụ vẽ phác thảo này, cuối cùng cũng đuổi kịp thời hạn trước bảy giờ hôm nay nộp bản thảo theo đúng giao hẹn. Sảng khoái đi tắm rửa, Giang Phi khoác áo tắm đi tới phòng ngủ, ngã vật xuống giường, ý thức chỉ còn kém một khắc nữa là đi vào mộng đẹp thì tiếng chuông cửa kéo cậu trở lại.Giang Phi không thể không bò dậy, đi dép vào, ngáp không ngớt đi tới phòng khách. “Ai vậy?” Giang Phi uể oải nói. ‘Giang Phi là tớ…” Ngoài cửa truyền tới thanh âm hưng phấn của người anh em tốt của Giang Phi – Quý Hằng. Giang Phi lim dim kéo cửa nhà trọ, vừa định than phiền, Quý Hằng đã ôm lấy cậu, hưng phấn vỗ lên lưng Giang Phi mấy cái, Giang Phi cảm thấy phần eo già yếu của mình vì mệt mỏi nhiều ngày sắp bị gãy tới nơi rồi. Giang Phi đẩy Quý Hằng ra, mặt đầy mỏi mệt nói: “Tớ thức một đêm, hiện tại đứng cũng có thể ngủ, cậu…”
48.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta nói, điếm vô tình đào vô nghĩa. Có lẽ cũng đúng thật. Một loại vốn sòng phẳng, công khai quan hệ, một loại là che giấu, vụng trộm. Dù cho ai phải chọn một trong hai cũng sẽ chọn cái đầu mà thôi. Dù là một phụ nữ chung chăn gối thì sao, còn tốt hơn loại ngoại tình lăng loàn... không cần cũng chả sao!
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Dainanson | Đô thị | Hoàn thành
Lý Vân Thiên đi ở lối đi bộ. Hắn vừa bị tổng giám đốc mắng một trận, trong lòng khó chịu, quyết định nghỉ luôn buổi chiều. “Kháo, không phải chỉ là không cẩn thận đụng ngươi một cái thôi sao? Lại mắng ta?” Người mắng Lý Vân Thiên chính là tổng giám đốc công ty bọn hắn, Tư Đồ Trường Phong, 28 tuổi, cả ngày mặc âu phục, biểu tình lãnh lạnh nhạt đạm, một mỹ nam hệ cấm dục. Lý Vân Thiên là tài xế của Tư Đồ Trường Phong, kỳ thực Lý Vân Thiên từ lâu đã có dâm ý với tổng giám đốc hắn, khi lần đầu tiên hắn gặp tổng giám đốc, đã muốn xé rách y phục của Tư Đồ Trường Phong, xông vào hậu huyệt y, biến biểu tình lạnh như băng hòa tan thành lửa nóng, nhìn y phát ra âm thanh dâm đãng.“Một ngày nào đó lão tử sẽ thao ngươi đến độ gào khóc xin tha, cho phía sau ngươi ngậm gậy xoa bóp đi làm, xem ngươi làm được gì!” Lý Vân Thiên về đến nhà, hắn mở hòm thư, định lấy báo. Đột nhiên hắn phát hiện còn có một phong thư. “Thời đại này còn có kẻ nào quê mùa đi gửi thư cho ta?” Hắn lẩm bẩm cầm thư đi vào cửa. Mở phong bì, bên trong rơi ra một cái vòng tay, vòng tay màu đen, hình dạng vô cùng dương cương đại khí, Lý Vân Thiên vừa nhìn đã thích, hắn đưa tay định nhặt, bỗng dưng trên tay đau buốt, một giọt máu rơi xuống vòng tay.Vòng tay phát ra bạch quang, Lý Vân Thiên thấy hoa mắt, liền lâm vào hôn mê. Thì ra, chiếc vòng này là phần thưởng Ủy viên ngoại tinh hội phân phát ngẫu nhiên, xác suất căn bản là một hệ ngân hà mới có một người trúng thưởng. Mà chức năng của vòng tay, chính là thôi miên, nó có thể dựa theo ý tưởng của chủ nhân mà thôi miên kẻ khác, không giới hạn số người bị thôi miên! “Lần này phát tài!” Lý Vân Thiên vừa tỉnh dậy liền hưng phấn. “Tổng giám đốc a tổng giám đốc, lần này ngươi chạy không thoát a!”
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Diệu Diệu | Võng du | Hoàn thành
Lâm Di vốn là một gã sinh viên đại học bình thường, nhưng anh đang dựa vào sự kiên trì, bền bỉ, nỗ lực tìm đường chết cũng tự chuốc họa vào thân thành công, cuối cùng trải qua cuộc sống không bình thường... "Anh trai anh trai có rảnh chứ, xin dẫn đi". Lâm Di vừa mới hỏi một câu trên kênh bang hội, ngay lập tức khung chat bị một loạt tin nhắn quét qua."Đi, đi vào phó bản(1) với anh!" "Em rảnh!" "Anh dẫn em đi!" Lâm Di nhếch miệng, nhìn những thằng đàn ông ngu ngốc, e sợ đi sau giành lên trước nịnh hót "Nữ thần" anh đang sở hữu này, vui vẻ mở cờ trong bụng vì báo được thù. Chuyện là như thế này, có thể nói khi Lâm Di vừa mới lên đại học là người cực kì đơn giản, không hút thuốc lá không uống rượu, không chơi game cũng không tự an ủi. Bạn thân ở kí túc xá cảm thấy Lâm Di không có khí phách của một thằng đàn ông, quyết định huấn luyện anh thật tốt một lần.Nhưng... Rót rượu cho anh, anh uống một hớp thì lông mày căng chặt, cho anh điếu thuốc, anh hút một hơi ho khan sặc sụa, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là kéo anh đến chơi game online. Lâm Di lại cảm thấy rất thích thú với võng du, chơi một khoảng thời gian còn có vợ trong game. Đáng tiếc tiệc vui chóng tàn, sau khi chủ động tấn công cao phú soái rồi thì vợ của Lâm Di trong game bỏ anh.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Pưn Pưn Chan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chú Ơi! Lên Giường Nào của tác giả Pưn Pưn Chan. Tôi... Trót yêu thầm bạn thân của bố. Bố tôi hơn mẹ tôi hai tuổi, tôi nghe ông bà kể lại, bố tôi gặp gỡ và thương mẹ tôi từ nhỏ nên hai người cưới nhau rất sớm.Ngày tôi cất tiếng khóc đầu tiên chào đời mẹ tôi chỉ mới mười tám tuổi.Bố tôi có một người anh em thân thiết, tuy không phải là ruột thịt nhưng đó là anh em vào sinh ra tử với bố tôi.Chú ấy đã ngoài ba mươi rồi mà vẫn chưa cưới vợ, chú thường xuyên sang nhà tôi chơi. Tôi thích chú từ hồi tôi còn bé tí, thích nhiều đến mức mà ở trường có bao nhiêu người theo đuổi tôi cũng từ chối hết, vì trái tim nhỏ bé của tôi đã dành cho một mình chú rồi.Tuy chú đã lớn tuổi nhưng chú còn trẻ và phong độ lắm! Ở chú toát lên một vẻ đẹp chững chạc khiến cho tôi si mê.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bựa Nhân Sát Vách của cùng tác giả.
41.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Đóm Hóa Lệnh | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Dâu Thế Thân Hoa Phù Dung của tác giả Đóm Hóa Lệnh. Phù Dung vội vã níu lấy tay một gửi bác sĩ mà cầu xin sự giúp đỡ. Hôm nay cô vừa đi học về đã thấy mẹ cô – bà Dung Hoa đã nằm xìu trước cửa. Phù Dung sợ hãi mà đưa mẹ vào bệnh viện, nhưng đến giờ này vẫn chưa có ai đoái hoài gì đến mẹ con cô cả. Người bác sĩ nhìn bộ dáng lam lũ của Phù Dung, bộ quần áo cũ đã ngả màu, gương mặt hốc hác. Ông nhíu mày rồi bước đến bên cạnh giường xem xét bệnh nhân.“Bệnh nhân có bệnh trong người nhiều năm. Tình trạng ngất xìu vì nghỉ ngơi quá ít, tụt huyết áp, máu. Không đủ nuôi dưỡng não bộ. Mau đưa vào phòng phẫu thuật.” Sau một loạt các quy trình kiểm tra, ông quay lại nhìn lướt qua Phù Dung rồi nhìn sang một người y tá ra lệnh. Cô y tá lập tức gật đầu sau đó vội vàng sai người đẩy giường bệnh của bà Dung Hoa vào phòng cấp cứu. Phù Dung mừng rỡ, quẹt đi nước mắt trên mặt chạy theo phía sau mẹ mình.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác và Ngược Em, Yêu Em.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
WingYing | Dị giới | Hoàn thành
Trần triều Chính Hóa năm thứ hai mươi bốn, Chính Hóa đế băng hà. Tiên đế vốn không có con trai, phải để Tiêu Trọng Nhụ cầm đầu các đại thần Nội Các ủng lập con trai của Tĩnh Vương Trần Quảng lên ngôi vua. Tân đế tuổi xấp xỉ mười hai, sau khi lên ngôi liền lập Tiêu Trọng Nhụ làm Thái phó, cưới con gái dòng họ Tiêu gia làm hoàng hậu. Sau khi Tiêu Trọng Nhụ nhậm chức, hắn liền tru di toàn bộ Phó gia, đem tất cả môn sinh dưới trướng Phó gia đều bắt lấy một mẻ, quét sạch hết các thành phần chống đối trong triều. Chỉ sau ba tháng, toàn bộ triều đình trước sau đã thành bình địa của Tiêu gia.Lúc đó, Trần triều cũng chỉ mới được thiết lập hơn sáu mươi năm, vị vua kế nhiệm Thái tổ là Chính Hóa đế ngu ngốc vô đạo, một năm tuyển tú đến ba lần, đem các nam nữ trẻ tuổi trong dân gian bắt hết vào hậu cung mà hành dâm vô độ, trong triều thì sủng hạnh nịnh thần Tiêu Trọng Nhụ. Tiêu Trọng Nhụ một tay thay Tiên đế chấp chưởng triều chính phải đến hơn ba năm. Sau khi Tân đế lên ngôi, nghĩa quân ở nhiều nơi đồng loạt nổi dậy, Tiêu thái phó lấy trọng binh để đàn áp quân phản tặc, thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Trừ kinh thành Ung Kinh ra, dân chúng ở khắp nơi đều lầm than, tiếng khóc thấu tận trời xanh.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Bồng Lai Khách | Ngôn tình | Hoàn thành
Nôn hết tất cả mọi thứ ra, cuối cùng còn chỉ còn chiếc dạ dày trống rỗng, khoang miệng Chân Chu đắng ngắt, ghé vào chiếc giường sắt chật hẹp, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt. Cô xin thề, sau khi về nhà, cả đời này cô cũng không lên tàu thuyền hay ca nô nữa. Thân chiến hạm bị sóng lớn đập lắc lư, một trận đau đầu hoa mắt lại kéo tới, sắc mặt Chân Chú trắng bệch, năm ngón tay nắm chặt tay vịn nơi đầu giường sắt, trợn to mắt, nghiêng ra ngoài nôn ọe mấy lần nữa, cuối cùng cũng chẳng còn vật gì trong bụng."Em gái, em cứ thế mãi không được đâu, để chị đi tìm lão Lý." Người nói chuyện là chị Chương ngồi cùng chuyến tàu tiếp tế với Chân Chu tới đảo đá san hô ở Đại Hải để thăm chồng. Chị Chương 40 tuổi, sau khi lên tàu được sắp xếp ngồi cùng Chân Chu, tính cách chị cởi mở, nhiệt tình lại hay nói chuyện, lúc đầu mới gặp Chân Chu trẻ tuổi xinh đẹp, thoạt nhìn giống như cô gái mới tốt nghiệp đại học, bước chân vào xã hội không lâu, cứ nghĩ cô đi thăm chồng mới cưới đã phải xa nhau.Sau khi biết cô kết hôn đã được 10 năm, hết kinh ngạc rồi, chị Chương liên tục nói chuyện cùng Chân Chu, một câu em gái, hai câu em gái, có lẽ cùng hoàn cảnh với nhau, khi thấy cơ thể Chân Chu không khỏe, chị Chương chăm sóc cô rất nhiều. Chân Chu biết mình bị say tàu, trước khi lên tàu đã võ trang đầy đủ, chuẩn bị hết các loại thuốc chống say tàu nhưng không có tác dụng.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô mặc chiếc váy cưới trong ngày tân hôn của mình. Mà ngày này cũng là ngày đầu thất của chị cô. “Cô vẫn mong được gả cho tôi cơ mà? Vì thế mới không từ mọi thủ đoạn tự tay giết chết chị ruột mình, tâm nguyện của cô đã như vậy, tôi cũng phải cất công chọn ngày lành tháng tốt rước cô về mới phải lễ.” Gã đàn ông nhìn cô mặc váy cưới quỳ trước mộ, khinh thường và lạnh lùng trong đáy mắt.Trong mắt anh, cô chính là một ả tiện nhân bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Cô sảy thai, chất độc ngấm vào khiến cổ họng cô nghẹn cứng, còn bị đứt cả gân tay. Sợ! Không đủ can đảm để yêu nữa, cô chọn cách rời đi. Anh xuất hiện trước mặt cô, Thẩm Y Ngôn, anh yêu em. Anh nhẹ nhàng ấm áp, anh nghĩa vô phản cố, cô dần dần cảm động. Nhưng, khi người chị đã mất bỗng nhiên quay trở lại, anh nên làm gì?
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Hoa Nhật Phi | Ngược | Hoàn thành
Vì một di chiếu của Tiên đế ban xuống, Nhiếp Chính Vương Sở Mộ phải nạp con gái của đối thủ - đích trưởng nữ của Tề Quốc công phủ làm phi. Sau hôn lễ, tình cảm phu thê không mặn nồng, nhìn nhau không vừa mắt, trong lòng Nhiếp Chính Vương còn nhung nhớ tiểu muội từ ngày này qua đêm nọ. Vốn dĩ trước khi xuất chinh cố ý đem nàng vào trong phủ, tính toán sau khi chiến thắng trở về chính thức nạp làm trắc phi.Ai ngờ chiến trường hiểm ác, Nhiếp Chính Vương vô ý trúng phải độc cổ tình. Độc tình này khó lường, biến yêu thành hận, biến hận thành yêu. Sau hồi kinh, Nhiếp Chính Vương không khống chế được mà nảy sinh yêu thích đối với Vương phi, liên tiếp bày tỏ tình cảm với nàng. Đối với người ngày nhớ đêm mong, dù có muốn lại gần cũng lực bất tòng tâm. Kết quả là, Vương phi một phen kinh hoàng, tiểu muội lại rơi vào bi kịch.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
“Cô rốt cuộc muốn gì?” Cố Thiên Tuấn nói bằng giọng say rượu đầy khó chịu, thân hình cao lớn của anh không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể đẩy An Nhiên áp sát vào bức tường bằng đá hoa cương đắt tiền, hai bàn tay lực lưỡng như muốn bóp nát bờ vai gầy của cô. Tại sao người phụ nữ này lại cứng đầu như thế? Anh trước nay chưa từng yêu cô, từ năm đầu tiên kết hôn cho đến tận bây giờ, anh chưa từng chạm vào cô một lần nào, lẽ nào cô vẫn chưa hiểu sao?
108.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ma Ma Ma | Đô thị | Hoàn thành
Park Yuchun bây giờ không thể so với trước kia được, lúc còn trẻ, chưa kết hôn chưa có con cái, nên nếu có thêm chút công việc thì hắn cũng không oán hận gì. Nhưng bây giờ, một đại đội con nhỏ còn chưa tính, ở nhà lại còn có oan gia ngọt ngào không khiến người ta bớt lo kia. Tuổi càng lớn, nên không thể như lúc trẻ mà làm bạt mạng được. Đối với Park Yuchun hiện tại mà nói, cuộc sống chính là con trai cả Inhwan cầm bài thi toán cho hắn ký tên, chính là Eun Sung đòi hắn mua cho nó con búp bê barbie số lượng có hạn, chính là đêm không thể ngủ vì bắt được con bé Eun Chae lại trộm bỏ đồ vật vào miệng… Chính là bảo bối ngọt ngào của hắn bưng bát canh quên bỏ muối cho hắn ăn. Tất cả đều bình yên như vậy, nhưng tất cả cũng chân thật như thế.Lúc còn trẻ, khi nghe Kim Junsu nhà hắn gọi hắn là “chú Park”, Park Yuchun có cảm giác khoảng cách rất lớn, nhiều năm sau đã không còn gọi nữa. Nhưng mấy năm nay, khi yêu yêu, rất ít khi cậu cũng gọi hắn là “chú Park”, không ngờ lúc này lại khơi dậy hoàn toàn dục vọng muốn chinh phục của Park Yuchun.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Huyền Cầm | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên thảm trải sàn, trên ghế sofa, ngay cả trên giường vương vãi đầy quần áo, váy của phụ nữ, đồ lót bị xé tan tành, áo sơ mi của đàn ông, cà vạt, quần dài... Không khí trong phòng tràn ngập hơi thở hoan ái. Trên chiếc giường đôi rất rộng kiểu châu Âu, ga giường và chăn gối vẫn giữ nguyên vẻ hỗn loạn sau trận tình ái kịch liệt. Người đàn ông đang ngủ trong tình trạng khỏa thân kia có gương mặt tuấn tú, cơ thể đầy đặn và săn chắc với lồng ngực cường tráng và làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Sau cơn hoan ái điên cuồng, hắn chìm vào giấc ngủ say. Người đàn ông này, cho dù đang ngủ, vẫn để lộ khí chất hoang dã và ngông cuồng như con báo săn nguy hiểm, khiến người ta không dám lại gần.Một phía khác của chiếc giường là một cô gái với gương mặt thanh tú, mái tóc đen nhánh tán loạn phủ lên tấm lưng gầy trắng nõn, nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, con ngươi đen láy được bao trùm bởi tuyệt vọng, mất mát, hoảng sợ, khuất nhục... "Quách Thanh Tú, cô nghe cho rõ đây, con gái nhà họ Quách các cô sinh ra là để cho tôi chơi." "Quách Thanh Tú, tôi chưa từng yêu cô, càng không yêu chị cô, chỉ chơi đùa thôi, tại sao các cô phải tin là thật nhỉ."
41.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cố Từ Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là khu đường cái không người, dân cư thưa thớt, không có động vật, không có gió, không tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có vài cọng cỏ lạc đà khô cằn cắm rễ trên sa mạc gập ghềnh. Nhiệt độ bên trong xe việt dã tương đối thích hợp, Diêu Bảo Châu một tay giữ tay lái, tay kia mở một lon cà phê. Khoảng cách với điểm đến còn 600 km, đường cái thẳng tắp, dường như nối thẳng lên bầu trời, người lái xe cũng không nhịn được có cảm giác khí phách trước nay chưa từng có.Tốc độ xe gần 180 mã, Diêu Bảo Châu vẫn còn đang tăng tốc, dù sao trong phạm vi tầm mắt ngoài xe của cô bên ngoài không có thứ gì. Nhưng vào lúc này Diêu Bảo Châu lại bỗng nhiên nhìn thấy xa xa xuất hiện một "vật thể không rõ ", Diêu Bảo Châu giảm tốc độ xe, nhìn thấy bên cạnh đường cái có một người đứng đấy, hơn nữa chuyện quỷ dị là bên cạnh người này không có xe.Bên ngoài xe nhiệt độ mặt đất gần 70 độ, không khí vô cùng khô nóng, nếu như không được bổ sung hơi nước, người bình thường ở trong đó mấy giờ cũng sẽ bị chết khát, chưa đến một ngày cái sa mạc này có thể hong ngươi thành một cỗ thây khô. Diêu Bảo Châu thật sự không nghĩ ra tại sao lại có một người cô đơn chiếc bóng xuất hiện trên sa mạc. Xe càng ngày càng gần, người đàn ông kia chậm chạp mệt mỏi vẫy tay về phía Diêu Bảo Châu.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15