Đóm Hóa Lệnh | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Dâu Thế Thân Hoa Phù Dung của tác giả Đóm Hóa Lệnh. Phù Dung vội vã níu lấy tay một gửi bác sĩ mà cầu xin sự giúp đỡ. Hôm nay cô vừa đi học về đã thấy mẹ cô – bà Dung Hoa đã nằm xìu trước cửa. Phù Dung sợ hãi mà đưa mẹ vào bệnh viện, nhưng đến giờ này vẫn chưa có ai đoái hoài gì đến mẹ con cô cả. Người bác sĩ nhìn bộ dáng lam lũ của Phù Dung, bộ quần áo cũ đã ngả màu, gương mặt hốc hác. Ông nhíu mày rồi bước đến bên cạnh giường xem xét bệnh nhân.“Bệnh nhân có bệnh trong người nhiều năm. Tình trạng ngất xìu vì nghỉ ngơi quá ít, tụt huyết áp, máu. Không đủ nuôi dưỡng não bộ. Mau đưa vào phòng phẫu thuật.” Sau một loạt các quy trình kiểm tra, ông quay lại nhìn lướt qua Phù Dung rồi nhìn sang một người y tá ra lệnh. Cô y tá lập tức gật đầu sau đó vội vàng sai người đẩy giường bệnh của bà Dung Hoa vào phòng cấp cứu. Phù Dung mừng rỡ, quẹt đi nước mắt trên mặt chạy theo phía sau mẹ mình.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác và Ngược Em, Yêu Em.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
WingYing | Dị giới | Hoàn thành
Trần triều Chính Hóa năm thứ hai mươi bốn, Chính Hóa đế băng hà. Tiên đế vốn không có con trai, phải để Tiêu Trọng Nhụ cầm đầu các đại thần Nội Các ủng lập con trai của Tĩnh Vương Trần Quảng lên ngôi vua. Tân đế tuổi xấp xỉ mười hai, sau khi lên ngôi liền lập Tiêu Trọng Nhụ làm Thái phó, cưới con gái dòng họ Tiêu gia làm hoàng hậu. Sau khi Tiêu Trọng Nhụ nhậm chức, hắn liền tru di toàn bộ Phó gia, đem tất cả môn sinh dưới trướng Phó gia đều bắt lấy một mẻ, quét sạch hết các thành phần chống đối trong triều. Chỉ sau ba tháng, toàn bộ triều đình trước sau đã thành bình địa của Tiêu gia.Lúc đó, Trần triều cũng chỉ mới được thiết lập hơn sáu mươi năm, vị vua kế nhiệm Thái tổ là Chính Hóa đế ngu ngốc vô đạo, một năm tuyển tú đến ba lần, đem các nam nữ trẻ tuổi trong dân gian bắt hết vào hậu cung mà hành dâm vô độ, trong triều thì sủng hạnh nịnh thần Tiêu Trọng Nhụ. Tiêu Trọng Nhụ một tay thay Tiên đế chấp chưởng triều chính phải đến hơn ba năm. Sau khi Tân đế lên ngôi, nghĩa quân ở nhiều nơi đồng loạt nổi dậy, Tiêu thái phó lấy trọng binh để đàn áp quân phản tặc, thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Trừ kinh thành Ung Kinh ra, dân chúng ở khắp nơi đều lầm than, tiếng khóc thấu tận trời xanh.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Bồng Lai Khách | Ngôn tình | Hoàn thành
Nôn hết tất cả mọi thứ ra, cuối cùng còn chỉ còn chiếc dạ dày trống rỗng, khoang miệng Chân Chu đắng ngắt, ghé vào chiếc giường sắt chật hẹp, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt. Cô xin thề, sau khi về nhà, cả đời này cô cũng không lên tàu thuyền hay ca nô nữa. Thân chiến hạm bị sóng lớn đập lắc lư, một trận đau đầu hoa mắt lại kéo tới, sắc mặt Chân Chú trắng bệch, năm ngón tay nắm chặt tay vịn nơi đầu giường sắt, trợn to mắt, nghiêng ra ngoài nôn ọe mấy lần nữa, cuối cùng cũng chẳng còn vật gì trong bụng."Em gái, em cứ thế mãi không được đâu, để chị đi tìm lão Lý." Người nói chuyện là chị Chương ngồi cùng chuyến tàu tiếp tế với Chân Chu tới đảo đá san hô ở Đại Hải để thăm chồng. Chị Chương 40 tuổi, sau khi lên tàu được sắp xếp ngồi cùng Chân Chu, tính cách chị cởi mở, nhiệt tình lại hay nói chuyện, lúc đầu mới gặp Chân Chu trẻ tuổi xinh đẹp, thoạt nhìn giống như cô gái mới tốt nghiệp đại học, bước chân vào xã hội không lâu, cứ nghĩ cô đi thăm chồng mới cưới đã phải xa nhau.Sau khi biết cô kết hôn đã được 10 năm, hết kinh ngạc rồi, chị Chương liên tục nói chuyện cùng Chân Chu, một câu em gái, hai câu em gái, có lẽ cùng hoàn cảnh với nhau, khi thấy cơ thể Chân Chu không khỏe, chị Chương chăm sóc cô rất nhiều. Chân Chu biết mình bị say tàu, trước khi lên tàu đã võ trang đầy đủ, chuẩn bị hết các loại thuốc chống say tàu nhưng không có tác dụng.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô mặc chiếc váy cưới trong ngày tân hôn của mình. Mà ngày này cũng là ngày đầu thất của chị cô. “Cô vẫn mong được gả cho tôi cơ mà? Vì thế mới không từ mọi thủ đoạn tự tay giết chết chị ruột mình, tâm nguyện của cô đã như vậy, tôi cũng phải cất công chọn ngày lành tháng tốt rước cô về mới phải lễ.” Gã đàn ông nhìn cô mặc váy cưới quỳ trước mộ, khinh thường và lạnh lùng trong đáy mắt.Trong mắt anh, cô chính là một ả tiện nhân bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Cô sảy thai, chất độc ngấm vào khiến cổ họng cô nghẹn cứng, còn bị đứt cả gân tay. Sợ! Không đủ can đảm để yêu nữa, cô chọn cách rời đi. Anh xuất hiện trước mặt cô, Thẩm Y Ngôn, anh yêu em. Anh nhẹ nhàng ấm áp, anh nghĩa vô phản cố, cô dần dần cảm động. Nhưng, khi người chị đã mất bỗng nhiên quay trở lại, anh nên làm gì?
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Hoa Nhật Phi | Ngược | Hoàn thành
Vì một di chiếu của Tiên đế ban xuống, Nhiếp Chính Vương Sở Mộ phải nạp con gái của đối thủ - đích trưởng nữ của Tề Quốc công phủ làm phi. Sau hôn lễ, tình cảm phu thê không mặn nồng, nhìn nhau không vừa mắt, trong lòng Nhiếp Chính Vương còn nhung nhớ tiểu muội từ ngày này qua đêm nọ. Vốn dĩ trước khi xuất chinh cố ý đem nàng vào trong phủ, tính toán sau khi chiến thắng trở về chính thức nạp làm trắc phi.Ai ngờ chiến trường hiểm ác, Nhiếp Chính Vương vô ý trúng phải độc cổ tình. Độc tình này khó lường, biến yêu thành hận, biến hận thành yêu. Sau hồi kinh, Nhiếp Chính Vương không khống chế được mà nảy sinh yêu thích đối với Vương phi, liên tiếp bày tỏ tình cảm với nàng. Đối với người ngày nhớ đêm mong, dù có muốn lại gần cũng lực bất tòng tâm. Kết quả là, Vương phi một phen kinh hoàng, tiểu muội lại rơi vào bi kịch.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
“Cô rốt cuộc muốn gì?” Cố Thiên Tuấn nói bằng giọng say rượu đầy khó chịu, thân hình cao lớn của anh không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể đẩy An Nhiên áp sát vào bức tường bằng đá hoa cương đắt tiền, hai bàn tay lực lưỡng như muốn bóp nát bờ vai gầy của cô. Tại sao người phụ nữ này lại cứng đầu như thế? Anh trước nay chưa từng yêu cô, từ năm đầu tiên kết hôn cho đến tận bây giờ, anh chưa từng chạm vào cô một lần nào, lẽ nào cô vẫn chưa hiểu sao?
108.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ma Ma Ma | Đô thị | Hoàn thành
Park Yuchun bây giờ không thể so với trước kia được, lúc còn trẻ, chưa kết hôn chưa có con cái, nên nếu có thêm chút công việc thì hắn cũng không oán hận gì. Nhưng bây giờ, một đại đội con nhỏ còn chưa tính, ở nhà lại còn có oan gia ngọt ngào không khiến người ta bớt lo kia. Tuổi càng lớn, nên không thể như lúc trẻ mà làm bạt mạng được. Đối với Park Yuchun hiện tại mà nói, cuộc sống chính là con trai cả Inhwan cầm bài thi toán cho hắn ký tên, chính là Eun Sung đòi hắn mua cho nó con búp bê barbie số lượng có hạn, chính là đêm không thể ngủ vì bắt được con bé Eun Chae lại trộm bỏ đồ vật vào miệng… Chính là bảo bối ngọt ngào của hắn bưng bát canh quên bỏ muối cho hắn ăn. Tất cả đều bình yên như vậy, nhưng tất cả cũng chân thật như thế.Lúc còn trẻ, khi nghe Kim Junsu nhà hắn gọi hắn là “chú Park”, Park Yuchun có cảm giác khoảng cách rất lớn, nhiều năm sau đã không còn gọi nữa. Nhưng mấy năm nay, khi yêu yêu, rất ít khi cậu cũng gọi hắn là “chú Park”, không ngờ lúc này lại khơi dậy hoàn toàn dục vọng muốn chinh phục của Park Yuchun.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Huyền Cầm | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên thảm trải sàn, trên ghế sofa, ngay cả trên giường vương vãi đầy quần áo, váy của phụ nữ, đồ lót bị xé tan tành, áo sơ mi của đàn ông, cà vạt, quần dài... Không khí trong phòng tràn ngập hơi thở hoan ái. Trên chiếc giường đôi rất rộng kiểu châu Âu, ga giường và chăn gối vẫn giữ nguyên vẻ hỗn loạn sau trận tình ái kịch liệt. Người đàn ông đang ngủ trong tình trạng khỏa thân kia có gương mặt tuấn tú, cơ thể đầy đặn và săn chắc với lồng ngực cường tráng và làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Sau cơn hoan ái điên cuồng, hắn chìm vào giấc ngủ say. Người đàn ông này, cho dù đang ngủ, vẫn để lộ khí chất hoang dã và ngông cuồng như con báo săn nguy hiểm, khiến người ta không dám lại gần.Một phía khác của chiếc giường là một cô gái với gương mặt thanh tú, mái tóc đen nhánh tán loạn phủ lên tấm lưng gầy trắng nõn, nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, con ngươi đen láy được bao trùm bởi tuyệt vọng, mất mát, hoảng sợ, khuất nhục... "Quách Thanh Tú, cô nghe cho rõ đây, con gái nhà họ Quách các cô sinh ra là để cho tôi chơi." "Quách Thanh Tú, tôi chưa từng yêu cô, càng không yêu chị cô, chỉ chơi đùa thôi, tại sao các cô phải tin là thật nhỉ."
41.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cố Từ Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là khu đường cái không người, dân cư thưa thớt, không có động vật, không có gió, không tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có vài cọng cỏ lạc đà khô cằn cắm rễ trên sa mạc gập ghềnh. Nhiệt độ bên trong xe việt dã tương đối thích hợp, Diêu Bảo Châu một tay giữ tay lái, tay kia mở một lon cà phê. Khoảng cách với điểm đến còn 600 km, đường cái thẳng tắp, dường như nối thẳng lên bầu trời, người lái xe cũng không nhịn được có cảm giác khí phách trước nay chưa từng có.Tốc độ xe gần 180 mã, Diêu Bảo Châu vẫn còn đang tăng tốc, dù sao trong phạm vi tầm mắt ngoài xe của cô bên ngoài không có thứ gì. Nhưng vào lúc này Diêu Bảo Châu lại bỗng nhiên nhìn thấy xa xa xuất hiện một "vật thể không rõ ", Diêu Bảo Châu giảm tốc độ xe, nhìn thấy bên cạnh đường cái có một người đứng đấy, hơn nữa chuyện quỷ dị là bên cạnh người này không có xe.Bên ngoài xe nhiệt độ mặt đất gần 70 độ, không khí vô cùng khô nóng, nếu như không được bổ sung hơi nước, người bình thường ở trong đó mấy giờ cũng sẽ bị chết khát, chưa đến một ngày cái sa mạc này có thể hong ngươi thành một cỗ thây khô. Diêu Bảo Châu thật sự không nghĩ ra tại sao lại có một người cô đơn chiếc bóng xuất hiện trên sa mạc. Xe càng ngày càng gần, người đàn ông kia chậm chạp mệt mỏi vẫy tay về phía Diêu Bảo Châu.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Liễu Mộc Mộc | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô bất lực thở dài dẹp máy laptop qua một bên. Dù gì cũng thân thiết với Lôi Vũ từ nhỏ, gia đình cô và cậu ta cũng là bạn bè thân thiết với nhau nên việc hiểu rõ cậu ấy cô biết hơn cả. Cho nên không giúp không được Diệp Tử Ái ngậm ngùi gật đầu "Đây là lần cuối tớ giúp cậu nhé. Sau này đừng có gọi điện năn nỉ tớ mấy chuyện điên rồ này nữa. Mau nhắn thời gian địa chỉ" "yeah..." Lôi Vũ mừng đến phát điên gầm gú trong điện thoại đến chói tai7h tối bữa tiệc bắt đầu. Diệp Tử Ái vẫn còn loay hoay không biết nên mặc cái gì vì trước giờ cô chỉ có đi học chưa bao giờ cô đến những nơi sa hoa như vậy. Chọn lựa cả buổi, nhìn đống quần áo trong tủ Diệp Tử Ái vò đầu bứt tai liền gọi điện cho Nhã Tịnh cô bạn thân của mình. Sau một bài giảng qua điện thoại cô quyết định ra ngoài mua một bộ váy vì nghe nói bữa tiệc này toàn những người có chức có quyền lại còn giàu có vô độ mà mặc đồ quá đơn giản chắc chắn sẽ bị đuổi ra. Cô như phát điên đã không được lợi gì còn tốn một khoảng tiền cho bộ váy Diệp Tử Ái nghĩ thầm sau vụ này phải bắt tên Lôi Vũ kia đền bù gấp đôi mới đượcChật vật hơn 1 tiếng cuối cùng cô cũng sửa soạn xong. Diệp Tử Ái đã lựa cho mình một bộ váy dài đến đầu gối màu trắng với phần cổ kiểu trễ đầu vai trông rất nhẹ nhàng thanh lịch. Thêm chút make up tông tự nhiên càng làm cho Diệp Tử Ái thêm thuần khiết giống hệt như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích vậy.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phiền Lạc | Xuyên không | Hoàn thành
Thanh Ti, người như tên gọi, xinh đẹp động lòng người lại có một cái nét gì đấy rất thanh nhã, trong trẻo tựa như loài u lan sống trong rừng sâu thăm thẳm. Ông trời đối xử với cậu cũng quá tệ bạc, trong một đêm tất cả mất hết đều không còn lại thứ gì, cha mẹ không, tài sản không, để đến mức độ Thanh Ti bị người ta đen bán vào lầu xanh trở thành tiểu quan bị người ta xem thường. Trận hỏa hoạn cướp đi của cậu mọi thứ ấy, còn khiến cho cậu mãi mãi cũng không thể nói nên lời, đứa trẻ cứ như vậy lặng yên tiến vào kiếp phù du. Yêu một người, rồi lại hận một người. Yêu là vì người ta tốt với mình một chút, sủng ái mình một chút, sau đó liền đem hết lòng hết dạ ra để khiến người ta vui vẻ, nguyện dùng cả đời này phục vụ bên gối hắn, tránh cho hắn những ngày quạnh hưu. Hận là vì người kia đã từng nói lời ngon tiếng ngọt, đã từng cho cậu nếm trải được hạnh phúc của việc được chở che, ấy thế mà chính hắn lại là kẻ dồn cậu đến đường cùng. Hắn khi đó rõ ràng có thể giết cậu, có thể kêu người rút xương lọc da cậu, ấy vậy mà lại chọn cách làm cho Thanh Hi nhục nhã, chỉ là hắn tính nhầm rồi, cậu một bước lại một bước, cơ thể ngã vào trong khoảng không, trước lúc đó còn nở một nụ cười sáng lạn coi như lời tạm biệt cuối cùng, tạm biệt để được giải thoát khỏi những khổ đau khó người chịu thấu này. Cũng chính khi ấy vô tình Thanh Hi rơi vào khoảng không gian hỗn độn, được đưa đến một thế giới khác, gặp gỡ những con người khác. Lần này liệu cậu có dám trao đi sự tin tưởng cùng tình yêu thương của mình lần nữa, để đổi lại một tấm chân tình.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tuyết Linh Chi | Ngôn tình | Hoàn thành
Uất Lam sắc mặt đầy hoảng hốt nằm trên chiếc giường thấp sang trọng đặt trên hành lang dưới ánh nắng mặt trời, ánh nắng giữa trưa hè, thế mà trên nàng còn mặc một bộ váy áo hoa bằng một loại gấm rất dày. Từ ba năm trước, khi nàng và em trai bị rớt xuống hàn đàm, cơ thể liền hình thành một bệnh lạ, sợ lạnh, cơ thể không thể chịu lạnh, không thể chạm vào bất cứ thứ gì lạnh giá, nếu không sẽ đau đớn như bị kim đâm, dao cứa. Cha đã mời vô số danh y cho hai chị em, chỉ tính riêng nhân sâm ngàn năm thôi trong ba năm này ăn cũng phải trên dưới trăm cây rồi …
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Quất Tử | Ngược | Hoàn thành
Yêu là yêu thôi, nhưng tại sao lại cứ phải rơi lệ? Lệ rơi hoài, rơi mãi, lòng người cũng như thế, giống một hố sâu không đáy, giống như trời đất bao la, không ai có thể khám phá ra nó một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất. Tình yêu, đây chính xác là một ẩn số khó có lời giải đáp. Giữa tình yêu và tham vọng, ta nên nghe theo điều gì? Có quyền cao chức trọng là có trong tay tất cả mọi thứ. Nhưng ngoại trừ tình yêu! Người ta có thể làm nên từ hai bàn tay trắng, nhưng mất đi tình, thứ còn lại nhận được chính là sự cô đơn. Mang danh là người đứng đầu, cao cao tại thượng đứng trên vạn người, nhưng thực chất hắn lại vô cùng nhỏ bé, vô cùng cô đơn.Hắn cũng biết yêu, nhưng không biết cách thổ lộ. Hắn có trái tim, nhưng lý trí lại đánh gục hết thảy mọi niềm tin. Hắn muốn tin tưởng vào tình yêu nhưng lại sợ hãi. Hắn buông bỏ, nhưng lại không nỡ cách xa. Hắn khiến y phải đau, hắn khiến y phải khổ sở. Nhìn hai mắt chảy dài hai dòng lệ của y, tim hắn như bị ai đó cào cấu bóp nghẹn. Đau, đau đến tê tâm liệt phế, nhưng hắn lại kiên quyết muốn buông tay. Buông tay? Có phải là hân bị sai lầm hay sao?
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Dịch Tu La | Ngược | Hoàn thành
Anh là người đàn ông mà hắn muốn cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời. Nhưng hiện tại, những lời anh nói lại rất nhẹ nhàng...bình thản...lại là lưỡi dao găm sắc bén cứa nát trái tim cô. Anh mang đến cho hắn nụ cười, rồi lại tàn nhẫn kết thúc bằng những giọt nước mắt... Anh mang đến cho hắn hạnh phúc, rồi lại vô tình giẫm nát nó trong nỗi đau thương... Anh nhẹ nhàng đi vào cuộc sống của hắn như một cơn gió mát, sau cùng lại là cơn bão táp mưa sa cuốn trôi đi tất cả... Anh muốn rời bỏ hắn, người mà có đôi lúc đã khiến cho anh phải rung động.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Nhân vật chính Thi Vô Đoan là một cậu bé với sự nổi tiếng khi sinh ra đã có ba thứ trong người : không sợ, không giận, không vội. Ngay từ nhỏ cậu đã chẳng có khiếm khuyết gì nên mới tạo ra ba đặc trưng như vậy, một cậu bé hoàn hảo. Phải, nó rất hoàn hảo.... Nhất là về độ nghịch như quỷ của nó.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phong Lộng | Ngược | Hoàn thành
Đông Phương là đạo tặc giỏi nhất trên thế giới. Mặc dù hắn tuổi còn rất nhỏ, bất quá kỷ xảo mới chính là vấn đề chính. Buổi tối hôm nay, hắn nhất định phải trộm được viên kim cương quý giá có tên là “Quang Ngọc Chi Lệ”. Vừa rồi lại thêm một trận sóng âm mạnh mẽ xé gió giống như có hàng ngàn cây kim đâm vào thần kinh. Đây là cái quái quỷ gì vậy! Đau đớn càng ngày càng mãnh liệt, làm cho Đông Phương tê liệt mà đứng dậy.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phong Lộng | Ngược | Hoàn thành
Lạc Cách, thân phận một bậc cao quý thăng thiên, đường đường là hài tử chính quy duy nhất của phụ hoàng hắn. Mẫu thân hắn không may qua đời sớm khi hắn còn rất nhỏ, dù vậy vẫn không ảnh hưởng đến địa vị Đại vương tử hắn đang mang, Lạc Cách vẫn là người được phụ hoàng hắn nhất mực sủng ái nhất. Đồng thời bên phía nhà ngoại, hai vị cữu cữu vẫn đang chấp chưởng quân quyền trong triều. Trong có phụ hoàng che chở, ngoài có nhà ngoại bảo hộ. Hắn bản chất thông minh, được nhiều người nể phục kính trọng. Không ít người tin rằng, cái vị Đại vương tử sớm muộn cũng là người thừa kế ngai vị trên cả vạn người kia. Nhưng chính là trong lòng Lạc Cách, mang nỗi hận. Lạc Cách hận Kinh Vân, ngay từ khi y chưa sinh ra, Lạc Cách đã oán hận Kinh Vân cùng cực. Đại vương tử sau khi mẫu thân mất, liền được đem đến cho Lệ phi nuôi dưỡng. Hắn xem Lệ phi như mẫu thân ruột thịt, khi chỉ mới ba tuổi hắn đã biết cách dùng thân phận Đại vương tử bảo hộ Lệ phi chu toàn, trong tiềm thức của hắn thì Lệ phi thuộc về một mình hắn. Nên Kinh Vân đệ đệ khiến người ta chán ghét kia, tuyệt nhiên không phải đệ đệ hắn mà Lệ phi càng không phải của Kinh Vân. Lạc Cách không cần đệ đệ.Lạc Cách hận Kinh Vân.Mời các bạn theo dõi tác phẩm Truy Trục!
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Pé Chồn Present | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh Tú nhìn lên. Từ ngày vào nhà này ở gặp ông ấy, được gọi ba hắn rất hạnh phúc. Cho dù không máu mủ huyết thống nhưng cũng là ba. Và lần đầu có người cho phép hắn đòi hỏi với ba làm Anh Tú vừa khóc vừa cười. Mọi thứ có vẻ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Diệu Hằng được bế ra tận cổng mới đủ bình tĩnh nhìn căn nhà như toà lâu đài có sân to như sân bóng đá. Tuấn Kiệt là con nhà giàu thật rồi, lúc ra còn có người tiễn cậu chủ nữa. Hắn đặt nàng ngồi xuống yên chiếc môtô rồi dịu dàng nói… - Về nhà anh nha! Thế này về nhà không được đâu!
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Điển Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Ở lâu Hoa Xuân Thủy, Phụ Chúc là thanh lâu nổi danh nhất Giang Nam nơi ở của nàng danh kỹ xinh đẹp Mục Hồng Tiêu. Chỉ có sau khi ra một lượng lớn ngân lượng mới có thể nhìn thấy sắc nghệ song toàn Giang Nam danh kỹ trong truyền thuyết.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Noãn Hà | Khoa huyễn | Hoàn thành
“Phương Hách, Phương Hách! Cậu kiên trì một chút nữa, đừng ngủ, đừng ngủ!” Hai tay Hạ Tử Trọng run rẩy dữ dội, băng vải trong tay quấn mấy lần, nhưng vô luận hắn quấn bao nhiêu vòng đi chăng nữa, tựa hồ cũng không có cách nào ngăn nổi dòng máu đỏ sẫm vẫn tuôn ra không ngừng từ ngực Phương Hách. Tại sao? Tại sao? Nếu không phải lúc nãy cậu ấy vì trị liệu cho cái chân gãy của mình mà dùng hết dị năng trị liệu, hiện tại cũng không đến nỗi phải tiêu hao hết tinh thần lực như vậy, ngay cả bản thân cũng không thể tự cứu được…Ba tháng, từ khi người yêu phản bội mình, người vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn cũng chỉ còn một mình Phương Hách. Tay nặng nề rũ xuống trên mặt đất, bị người đuổi giết, bị người phản bội, bị người kết phường cướp mất thứ trọng yếu nhất cũng có thể tạm thời không tính đến, nhưng bây giờ, ngay khi Phương Hách thay hắn đỡ một đòn, bản thân thậm chí ngay cả cầm máu cũng không thể giúp cậu!Vòng tay… Nếu như vòng tay của hắn không bị tên khốn kia cướp mất, trong đó cũng có thể có một ít dược phẩm dùng được! Đáng chết! Bọn họ rõ ràng đã lấy đi thứ duy nhất mà hắn có thể dựa vào, tại sao còn không chịu bỏ qua, nhất định phải đẩy hắn vào chỗ chết mới hả hê?
40.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16