Dưới Ánh Trăng Kéo Dài | Ngôn tình | Hoàn thành
Cửa sắt cũ kỹ cao năm mét chậm rãi đóng lại, triệt để ngăn cách với mọi thứ bên ngoài, dập tắt hi vọng cuối cùng của Bạch Thiến Thiến. Bốn thủ vệ dáng người cường tráng, trong tay cầm trường thương, mặt than chặn bước chân cô, ánh mắt lạnh băng buông xuống, phảng phất như đang cười nhạo cô không biết tự lượng sức. Bạch Thiến Thiến mang theo rương hành lý, thân hình mảnh khảnh cương cứng tại chỗ, khuôn mặt nhỏ tinh xảo giống như góc váy đang tung bay, tái nhợt vô lực. Cô bị lừa.Bị khuê mật ở chung mười năm lừa tới nơi này! Hắc ngục. Cái ngục giam nam tràn ngập bạo lực, phạm tội, dâm loạn bất kham! Bạch Thiến Thiến cười khổ, Lâm Nhã thật sự muốn cô không chết tử tế a. Hít sâu một hơi, cô cúi đầu nhìn hành lý mình mang theo, lúc trước khuê mật tốt của cô – Lâm Nhã ' hảo tâm ' giúp cô tìm việc, nói là đi ngục giam nữ tử làm quản giáo, Bạch Thiến Thiến hiểu rõ, cũng chỉ có thân là thiên kim thị trưởng Lâm Nhã, mới có thể vận dụng quan hệ đem cái công tác quản giáo này an bài trêи người cô.Bạch Thiến Thiến sinh trưởng trong gia đình đơn thân, không có ba, mấy năm nay mẹ vì để cô vào đại học mà lao tâm lao lực, cô đã dự định, sau khi tốt nghiệp liền tìm một công việc tiền lương cao giúp mẹ giảm bớt gánh nặng, cô còn từng cảm kϊƈɦ Lâm Nhã, nghe nói chức vị quản giáo này rất nhiều người tranh nhau vỡ đầu còn không thể vào được. Khi cô nhìn thấy hai chữ hắc ngục to đùng trêи cửa sắt, não tức khắc chết máy!
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Vladimir Nabokov | Tiểu thuyết | Hoàn thành
"Lolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi. Lo-lii-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Lii. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita."
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Từ xưa đến nay, mọi người trên thế giới này đều biết gia tộc của hắn và gia tộc của cô cạnh tranh ác liệt. Không chỉ đấu trí, ngược lại còn xảy ra xung đột vũ trang hại không biết bao nhiêu người dân vô tội, khiến cho bách tính kẻ mất nhà người mất mạng. Hai gia tộc kịch liệt đấu tranh, tựa như muốn thông báo cho đôi bên, chỉ có một gia tộc được sống trên thế gian này, còn gia tộc còn lại phải chết. Hai gia tộc một chín một mười ngang tài ngang sức, đấu tranh qua lại cũn không có kết quả đàng phải hoà hoãn lại.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Lee Na | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau 1h đồng hồ đi máy bay đến Hàn, bọn nó lại phải đón tàu ra đảo Jeju. Suốt chặng đường đi nó và hắn chẳng nói với nhau lời nào, đơn giản vì GIẬN. Nó tách khỏi mọi người rồi đi đến cuối đuôi tàu ngắm biển. Nơi đây rất ít người nên nó có thể ở một mình. Nó ngước lên nhìn trời. Sao trời lại âm u giống tâm hồn nó lúc này thế? Trời sắp mưa rồi. Mây đen dày đặc thế kia mà. Nó cũng chẳng có ý định đi vào trong, nó không muốn gặp cái bản mặt khó ưa của hắn. Trong khi đó tại phòng ắn
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Bạn đang đọc truyện Cậy Thế Bắt Nạt Anh của tác giả Thủ Sơ. "Tập đoàn Hồng Diệp" - Diệp Xán ngồi trên ghế phó lái, nói với tài xế.Tài xế đánh vô lăng, chậm rãi rời khỏi sân bay, hỏi:"Đến Hồng Diệp? Văn phòng phía nam của Hồng Diệp đúng không?" Phía nam có thêm một khu văn phòng? Diệp Xán ngạc nhiên, trong lòng hừ lạnh một tiếng. Xem ra Diệp Tự Minh cũng thật có tài, mình mới đi du học mấy năm, anh ta đã mở rộng quy mô tập đoàn không nhỏ. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Muốn Làm Cá Mặn hay Bó Hoa Của Narcissus.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Mạc Mạc Vô Văn | Trọng sinh | Hoàn thành
Một con mèo hoa dầm mưa chạy qua biển quảng cáo lung lay sắp đổ, lao nhanh qua màn mưa chạy ào vào cống thoát nước bên đường. Móng vuốt mềm mại của nó ướt nhẹp, theo bản năng lắc lắc móng vuốt, lỗ tay run một cái, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây đen. Tia chớp phản chiếu trong tròng mắt màu vàng của nó giống như là pha lê phản xạ ánh sáng lung linh, tiếng mưa rơi ồn ào và tiếng sấm lấn át tiếng kêu yếu ớt của nó, không ai đáp lại nó, nó đành phải cúi đầu tiếp tục chạy đi.Nơi này là khu ngoại ô cách xa nơi phồn hoa náo nhiệt, đường nhỏ bị mưa lớn làm ngập đầy bùn, ngay cả đèn đường cũng tắt, tất cả phong cảnh đều bị bao phủ trong bóng đêm u tối, chỉ thỉnh thoảng từ tia chớp xẹt qua xa xa mới có thể nhìn ra người đi đường là một con mèo hoa.Mèo lớn như cảm ứng được cái gì, lại giống như bị cái gì triệu hoán, nó không chút chậm trễ đến nhà máy xử lý rác ở vùng ngoại ô. Đến lúc rạng sáng, cuối cùng nó cũng tìm được chỗ đó. Chính xác là nó tìm được người nó tìm cả đêm. Mưa to giảm bớt mùi tanh tưởi của rác, nước dơ bẩn thỉu chảy đầy đất, mèo lớn phi qua một núi rác nho nhỏ, rốt cuộc ở phía sau mấy đồ dùng điện cũ nát tìm được anh —— Cố Phong, người ở chung với nó ba năm.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mashiro Shiina | Ngôn tình | Hoàn thành
Hắn có một khuôn mặt hoàn mỹ như tượng tạc, sống với khố tài kếch xù nhưng lại là kẻ thiếu thốn tình cảm. Và chính hắn cũng đã thừa nhận rằng bản thân có chút bất đồng về giới tính. Hắn chưa từng yêu ai cho đến khi phát hiện ra bản thân yêu người anh trai đã có bạn gái. Quá đau khổ, hắn tìm đến rượu để quên đi và chẳng may đánh mất lần đầu của mình cho cô.Sự việc xong xuôi, cô sảng khoái trả tiền nhưng đổi lại là hắn ăn đến nghiện, một lần lại muốn một lần. Đến khi hắn không thể rời xa cô được lại phát hiện cô đã có bạn trai. Nằm mơ! cô muốn rời xa hắn? không có cửa đâu!!!
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sắc | Hoàn thành
Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thủ Trưởng Tỉnh Tứ Xuyên | Xuyên không | Hoàn thành
Kim Thái Hanh muốn làm cái gì, tôi đều không muốn phản kháng. Nợ cậu nhiều lắm, nên tôi nhất định sẽ trả, cho dù là… Dùng thân thể… Tay cậu bỗng nhiên dừng ở bên hông của tôi, sau đó càng nắm càng chặt, tựa hồ tại phát tiết. “Phác Trí Mân cậu làm sao lại đê tiện như vậy!” Kim Thái Hanh đột nhiên quát, sau đó buông lỏng tôi ra. Đúng, tôi chính là đê tiện, tôi hiện tại đã đê tiện đến có thể mặc cậu đùa bỡn … Kim Thái Hanh chán ghét liếc tôi một cái, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon bên cạnh. Tôi tự giễu cười, không nhúc nhích. “Quỳ xuống.” Kim Thái Hanh dùng khẩu khí lạnh như băng ra lệnh cho tôi.Tôi sững sờ, cố nén nước mắt, quỳ xuống. Ở trong mắt cậu ấy, tôi chẳng là cái thá gì. Nếu như lúc trước tôi không có làm chuyện như vậy, cậu ấy cũng sẽ không như thế hận tôi… Tôi vẫn nhớ rõ ràng bộ dáng cậu xông vào lúc đó. Đối mặt tôi, cậu hai mắt phức tạp có chút không biết làm sao, cuối cùng, cậu rống lên một tiếng, hướng tôi la lên: “Phác Trí Mân cậu tại sao lại làm như vậy! Cậu nói đi! Cậu nói cho tôi nghe!” Hai mắt của cậu bên trong tất cả đều là nước mắt, tôi cũng muốn khóc, nhưng là lại không thể khóc.“Như những gì cậu nhìn thấy.” Tôi chỉ có thể lạnh lùng đáp lại. Cậu như là thú hoang mất khống chế, đem tôi gắt gao ôm lấy, kêu khóc tôi đang gạt cậu. Tôi cũng rất muốn nói cho cậu a… Thái Hanh… Toàn bộ chuyện này không phải là thật…
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Boldness | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bẫy Mùa Hè của tác giả Boldness. Cô gái nhỏ mang theo mùi thơm ủi nóng cơ thể nóng bỏng của anh qua lớp áo ngủ mỏng manh.Ngoài cửa sổ, sấm chớp đùng đùng, mưa xối xả trút xuống. Trong phòng nóng rực, anh đổ mồ hôi như mưa, ôm chặt cô vào lòng an ủi.Từ góc độ anh không thể nhìn thấy, cô gái nhỏ cười cười, mở to mắt giống như một con hồ ly nhỏ.Nhìn xem, cái bẫy do chính tay cô đào cuối cùng cũng đợi được anh.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Bản Năng Yêu Thích hay Chú Đừng Qua Đây!
25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Du Yến chính là dạng người thích đâm đầu vào chỗ chết. Cũng chính vì thế thời điểm kiếp trước cô đã đưa bản thân đặt chân vào ngõ cụt. Ai cũng bảo cô quá ư nghịch ngợm, thích chuốc họa vào thân, tự hại chính mình... Ờ, cũng có vẻ đúng đấy chứ nhỉ. Mình làm thì mình chịu thôi, sợ gì, khóc lóc gì đâu mà.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Phao Phao Tuyết Nhi | Đam mỹ | Hoàn thành
Công bá đạo đòi chiếm lĩnh thụ làm của riêng, đối với người bên ngoài khi nhìn vào sẽ nghĩ công đối với thụ rất biết quan tâm chăm sóc. Nhưng đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm mà thôi, chỉ có thụ mới hiểu chân chính con người của công đằng sau lớp mặt nạ kia.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
A? Nàng như thế nào mà lại xuyên không rồi? Nàng rõ ràng là ăn ở rất hiền lành a? Oan có đầu, nợ có chủ, nhưng mà cớ sao nàng cũng bị vạ lây như thế này? Ai đó mau tới nói cho nàng biết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra a? Thật là muốn đập đầu vào gối chết quách đi cho rồi! Này, xuyên không thì xuyên không thôi chứ, cớ sao số phận của nàng lại là cực đại bi thảm đến như thế này hả? Nàng là xú nữ? Tại sao nàng lại là xú nữ? Lại còn bị người đời phỉ nhổ đến nỗi mất hết cả mặt mũi nữa, thật là đáng giận!
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Bạch Y Tổng Công | Ngôn tình | Hoàn thành
“Về sau, Lê Phong cùng Mạnh Lộ lên núi dạy học. Công ty Lê thị bị đối thủ cạnh tranh là công ty Phùng thị thu mua, toàn bộ nhân viên trong công ty bị giảm biên chế. Trong đó, có đến 700 người mất đi công việc và ba người vì áp lực cuộc sống quá lớn đã tự sát. Năm ngày sau, Lê Phong chết trong núi sâu do bị rắn độc cắn.Cha của Lê Phong biết tin, cứ như thế mất đi đứa con trai duy nhất liền uất ức đến sinh bệnh, ba năm sau thì qua đời.”Có rất nhiều nam chính anh tuấn, gia thế lại hiển hách nhưng không muốn hưởng thụ lại cao chạy xa bay theo nữ chính. Tổng tài, hãy vì công ty của ngươi. Hoàng tử, hãy vì quốc gia của ngươi. Ma vương, hãy vì ma tử ma tôn của ngươi. Nhìn mở mắt ra nhìn xem, đừng để bị nữ chính tẩy não mà vứt bỏ tất cả a! Hạ Lưu nhịn không được đau đầu.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Quý Thù Ương | Võng du | Hoàn thành
Kỳ Mộ từ nhỏ đã xinh xắn, ngũ quan thanh tú như cậu bé bước ra từ hoạt hình, đặc biệt là đôi mắt hoa đào mảnh dài, mỗi khi liếc mắt nhìn ai lại hấp dẫn khôn tả.Lục Tuấn Tự và Kỳ Mộ cùng lớn lên từ nhỏ, hiểu rõ đối phương như lòng bàn tay, họ còn hiểu người kia hơn cả bản thân. Lục Tuấn Tự từng ôm Kỳ Mộ nói một câu “Nếu không phải em, anh tuyệt đối sẽ không thích đàn ông.” Khi còn nhỏ cùng nghịch ngợm phá phách, cùng đi học cùng về nhà, cùng bắt nạt mấy bạn gái, cùng làm bài tập, thậm chí cả lần đầu xem AV, cũng là cùng với người kia.Nhưng rồi thời gian làm hai người bước vào cái ngưỡng trưởng thành, mỗi người đều có những công việc riêng và những mối quan hệ riêng khiến nhiều việc hiểu lầm bắt đầu phát sinh. Đã từng, niềm tin của cậu với anh, dù tình cảm của người khác có thể nào thì cũng không liên quan đến hai người. Anh và cậu cùng đi bên nhau hai mươi năm, cậu vẫn luôn nghĩ rằng, mấy chục năm nữa trong tương lai, hai người vẫn sẽ đứng cạnh nhau.Vì thế cho nên khi Kỳ Mộ nhìn thấy anh ôm ấp một người khác, thì niềm tin rốt cuộc cũng bị lung lay trước tình yêu hơn hai mươi năm của hai người. Rốt cuộc Lục Tuấn Tự nghĩ gì vậy, nếu đã thích người khác, thì tại sao không nói thẳng với cậu, nếu không phải, thì sao lại cứ thân mật với người khác như thế?
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Giáng Thiên Tuyết | Tiên hiệp | Hoàn thành
Một kiếp đã là dài vô tận, ba kiếp, bao la đến nhường nào? Trái tim, cho dù có đau đớn đến mấy, trước sự thật phũ phàng vẫn luôn là vô lực, khổ sở đến xé lòng. Nàng và hắn trải qua hai kiếp sư đồ luân phiên, mối tương tư tình cảm cũng đã cất giấu trong lòng thật lâu, thật sâu. Trong tim mang theo một sự chấp niệm, cả đời không thể buông bỏ. Kiếp thứ nhất, hắn đau như cắt nhìn nàng rơi vào lưỡi hái của tử thần.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Bại Bắc Thiểu Niên | Đam mỹ | Hoàn thành
Năm ấy, Giang Sam học đại học năm thứ hai, trong nhà đột nhiên gọi điện thoại tới nói cha kiểm tra bị ung thư gan, chuyện này đối với cậu mà nói là hoàn toàn sấm sét giữa trời quang, trong nhà vốn cũng không giàu có, bệnh của cha đem cái gia đình này càng kéo vào vực sâu, nhưng chỉ cần có thể trị liệu, bọn họ không thể từ bỏ, sau đó, các thân thích cũng không tiếp tục nhận điện thoại nhà cậu nữa, sợ là vay tiền. Người thân duy nhất vẫn không xa lánh mà cố gắng giúp đỡ gia đình cậu cũng chỉ có một người cậu tính tình chất phác mà thôi. Nhưng nhiêu đó không đủ để làm thay đổi hoàn cảnh khó khăn trong nhà cậu. Giang Sam bị bức ép đến nghĩ đi bán thận, một lần vô tình, cậu có được một số tiền lớn, điều này mới tháo bỏ được khẩn cấp trong nhà. Mà lai lịch của số tiền này, cậu hiện tại đã không muốn suy nghĩ nhiều.Quen biết với người đó chỉ vì lợi ích đôi bên, cậu làm thế thân còn anh cũng cấp tiền viện phí và trị liệu cho cha cậu, cũng nhờ đó mà nhà cậu thoát khỏi giai đoạn khó khăn nhất đó. Nhưng lại khiến cậu rơi vào hoàn cảnh khó khăn khi rơi vào lưới tình. Lần này gặp lại giữa hai người sớm đã không còn ngăn cách bởi tiền, họ sẽ làm gì?
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Mùa đông là mùa thích hợp nhất để uống canh gà nóng. Lâm Miên dành hơn hai giờ đồng hồ để hầm gà, tới khi nó sôi ùng ục nổi bong bóng lên trên. Trời đã tối rồi, đúng lúc canh gà cũng có thể lấy ra, bên ngoài tuyết rơi đầy trời, trong phòng ấm áp tràn ngập mùi thơm của gà. Cậu thỏa mãn hít sâu rồi thở ra, từng lỗ chân lông trên người của cậu đều rất thư giãn thoải mái.Lâm Miên vừa múc canh gà ra thì nghe thấy ở cửa có tiếng động, cậu đi chân trần ra ngoài xem, quả nhiên thấy Tạ Đình đang cởi giày ở huyền quan. Thanh niên mặc áo len casơmia màu nâu nhạt, áo khoác tùy tiện vắt ở trên khuỷu tay, trên mái tóc dày có dính một vài bông tuyết trắng nhỏ, dường như nhận ra ánh nhìn của Lâm Miên nên hắn ngước cổ lên, lộ ra một gương mặt tuấn lãng thâm thúy.Cho dù có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa thì Lâm Miên vẫn sẽ luôn cảm khái sự thiên vị của tạo vật giả đối với khuôn mặt của Tạ Đình, đây cũng chính là một trong những lý do để cậu cam tâm tình nguyện đi theo hắn suốt hai năm. Cậu đi tới, làm tốt bổn phận của một người vợ mà nhận lấy chiếc áo khoác đang vắt ở khuỷu tay của Tạ Đình, dùng giọng nói mềm mại hỏi: “Bên ngoài lạnh lắm à? Em vừa mới hầm canh gà, múc cho anh một bát nhé?”
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:02
Tô Cẩn Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhưng mà, người ta thường nói oan gia ngõ hẹp, điều này quả không sai. Có điều, khi dùng hai từ "Oan gia" để nói đến cô cùng tên đàn ông họ Lãnh kia lại khiến cho cô vạn phần bất mãn. Ai muốn làm oan gia với anh? Không thèm! Cô mới không thèm! Bây giờ là thời buổi tiên tiến hiện đại, nam nữ được tự do yêu đương, thậm chí còn sống thử. Cô còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống, tại sao lại phải cam chịu trói chân mình về làm vợ hờ của người ta? Cái hôn ước gì đó thật là quá đáng ghét! Đáng ghét giống như cái mặt khiến trai gái đều ghen tị của tên Lãnh Diễm kia! Kết hôn? Cô phản đối! Ai muốn cưới anh ta? Được được được! Lại đây, cô liền bán cho giá rẻ, hoặc là "biếu tặng" luôn cũng được! Cô chăm chỉ tích đức như vậy, về già nhất định sẽ được hưởng hạnh phúc viễn mãn! Nhưng mà, người đàn ông Lãnh Diễm đáng ghét này lại giống như keo dính, dính cô cả đời cũng không chịu buông tha.
26.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:02