Bồ Công Anh Nở Muộn

Lan Rùa | Teen | Hoàn thành

Bộ truyện này nhẹ nhàng, không quá cao trào, truyện viết riêng cho lứa tuổi thanh thiếu niên, truyện về tình yêu, đam mê và những hoài bão tuổi trẻ. Truyện không thích hợp với người mê gu truyện kịch tính với những tình tiết giật gân. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố nhé! Cậu ấy! Đối với tôi, là người bạn thân nhất! Là tri kỉ, là thần tượng! Là người mà mỗi lần ra album, tôi đều dồn tiền để đặt mua đầu tiên. Mỗi lần đóng quảng cáo, tôi sẽ xem tới thuộc lòng, mỗi lần chụp bìa cho báo, dù là báo lá cải hay lá mơ, dù bán cách nhà chục cây số, tôi cũng phải đi gom cho bằng được!

8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Mười Năm Sau Khi Tôi Chết

Sầm Khương | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Mười Năm Sau Khi Tôi Chết của tác giả Sầm Khương. Tôi từng tưởng tượng, khi mạng sống tôi tới tuổi chiều tà thì nên khắc mộ chí thế nào, tro cốt nên rải ra biển lớn hay nên chôn ở vùng núi có hoa hướng dương.Nhưng mà cái chết đến một cách đột ngột không kịp chuẩn bị, thậm chí tôi còn không nhận biết được nguy hiểm đang đến, tiếng va chạm dữ dội của kim loại bỗng vang lên, trời đất quay cuồng.Rất nhanh sau đó, tôi ngã vào vũng máu, đầu vỡ toang, máu me dính đầy mặt.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Kiếm Ủng Minh Nguyệt hay Người Là Sao Sáng Giữa Nhân Gian.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Tức Phụ Ngận Hung Tàn

Lãng Hoa Điểm Điểm | Xuyên không | Hoàn thành

Ý thức Lâm Phàm từ trong bóng đêm dần dần tỉnh lại, hôm nay hắn thật sự không may, phòng có bốn người, một mình hắn ra cây kéo, trở thành người thua trận duy nhất, hắn chỉ có thể nhận mệnh đi mua đồ ăn vặt cho ba người còn lại trong phòng. Nếu ngươi nghĩ tới đây là xong, hắn mua đồ ăn vặt trở về sau đó mọi người ăn uống vui vẻ.Nhưng sự tình không phát triển như vậy, hắn từ siêu thị xách theo một túi đồ ăn vặt rất to đi ra, hắn liền nhìn thấy một đại mĩ nhân rất cao, mặt trái xoan, mắt to, mũi cùng miệng đều nhỏ nhắn, eo nhỏ chân dài…. Đối với một tiểu thanh niên hai mươi tuổi mà nói, đó là hoàn toàn không có sức chống cự.Tâm thần cùng ánh mắt hoàn toàn bị hấp dẫn, “đương” một tiếng Lâm Phàm liền trực tiếp đụng vào cột điện phía trước, trước mắt xuất hiện một đám sao sáng, lúc này Lâm Phàm liến không có phản ửng liền, “ oành” một tiếng, tiếp theo là cái ót của Lâm Phàm liền tiếp xúc thân mật với mặt đất. Nga không phải, không phải là mặt đất toàn bùn cùng ẩm ướt, mà là gạch đá cứng rắn.

17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Tôi Đến Mượn Cái Bật Lửa

Vu Triết | Đam mỹ | Hoàn thành

"Cô trầm mình xuống, nước dần dần vây lấy thắt lưng rồi đến ngực, tới bả vai, cái lạnh thấm dần vào thân thể, sau sự đau nhói là mê man. Lòng sông dưới chân gồ ghề với đám rong bèo rậm rạp dài đến tận thắt lưng, cách một lớp vải quần vừa dày vừa nặng cũng có thể cảm nhận được sự dày đặc và dẻo dai của chúng, cô cảm thấy mỗi cái nhấc chân động tay đều dần dần trở nên nặng nề.Nước tràn vào khoang miệng, vào khoang mũi, lỗ tai, không mảy may thương xót nhanh chóng mang theo sự tuyệt vọng và lạnh lùng ăn mòn nốt hơi thở cuối cùng... Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bắt đầu ra sức giãy dụa, ngửa đầu, liều mạng muốn lui về phía sau, hoặc trồi lên trên... Nhưng cô đã bị giam chặt xuống đáy sông, không thể cử động được thêm chút nào, cánh tay mỗi lần quơ loạn đều giống như chém bừa vào một miếng thạch khổng lồ, chân lại không cách nào thoát ra được, cái đám màu xanh này vốn dĩ chỉ cần bứt nhẹ một nắm cũng có thể đứt mà giờ biến thành dây thừng cực kì bền chắc...

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Tất Cả Đàn Ông Trên Thế Giới Này Đều Giống Người Yêu Cũ Của Tôi

A Từ Cô Nương | Đam mỹ | Hoàn thành

"Gần đây còn mất ngủ không?" "Ừm, thỉnh thoảng. Không phải rất thường xuyên." "Có uống thuốc đúng giờ không?" "Có." "Gần đây còn sản sinh ảo giác không?" Có không nhỉ? Bạch Nhất Trần nhắm mắt ngồi trên ghế sofa bằng vải bố vô cùng mềm mại, hai tay đặt hờ trên đầu gối. Anh có thể cảm nhận được ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ chưa kéo kín rèm đang chiếu rọi trên tay mình, cũng có thể nghe được tiếng sột soạt từ chiếc bút đang cọ quẹt trên giấy trong tay bác sĩ tâm lý.Thanh âm kia chẳng hề ồn ào, lại làm anh bình tĩnh và thả lỏng. Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Không có." ao sẽ là ảo giác chứ? Đó nhất định do Thượng Đế nghe anh cầu xin thần phật phù hộ nên dành cho tín đồ thành kính món quà tặng đẹp đẽ nhất. "Không có là tốt rồi, thứ sáu tuần sau lại tới khám lần nữa đi." Giọng bác sĩ đang viết bệnh án dừng lại. "Bác sĩ Hạ, câu hỏi của ngày hôm nay đều đã hỏi xong hết rồi à?" Bạch Nhất Trần nhẹ giọng mở miệng hỏi. Giọng nói của anh hết sức dễ nghe, tựa giọt sương ngưng đọng buổi sớm mai, trong suốt sáng ngời.

13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Tiểu Đinh Đinh Trên Đại Thảo Nguyên

Cam Thảo Sài Hồ | Sủng | Hoàn thành

Cho dù Đinh Đinh có khóc lóc ồn ào như thế nào đi nữa, ba mẹ vẫn rời đi rồi. Đinh Đinh là một con chuột đồng nho nhỏ, là đứa con duy nhất của chuột ba và chuột mẹ. Chuột ba và chuột mẹ vẫn còn rất trẻ, năm nay là lần đầu tiên sinh con. Những năm gần đây thảo nguyên bị con người từng bước xâm chiếm, thức ăn có thể tìm được thì ngày càng ít đi, vậy nên chuột mẹ chỉ sinh một đứa con.Lúc mới sinh ra Đinh Đinh vừa nhỏ vừa yếu, không lớn hơn hạt đậu phộng được bao nhiêu. Nhưng mà chuột ba và chuột mẹ đều vô cùng quan tâm và chăm sóc con của chúng, theo Đinh Đinh lớn lên từng ngày, thân thể nó cũng càng ngày càng tốt, đôi mắt đen bóng sáng ngời, da lông là màu vàng nhạt xinh đẹp.Chuột ba và chuột mẹ rất rất yêu thương Đinh Đinh, chúng muốn được mãi mãi ở bên cạnh nó. Nhưng mà thân là chuột đồng trách nhiệm lại ngăn cản chúng nó làm như vậy. Mặc dù Đinh Đinh vẫn còn nhỏ, nhưng cũng đã đến tuổi phải rời đi ba mẹ. Chia ly rất là đau khổ, nhưng mà chỉ có như vậy thì Đinh Đinh mới có thể được rèn luyện đầy đủ, trở thành một con chuột đồng khỏe mạnh và gan dạ.

1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Hải Yêu Hắn Ca Hát Muốn Mệnh

Nặc Danh Thanh Hoa Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành

Ngày xửa ngày xưa, tại vùng biển nọ, có một Hải yêu thích ca hát. Nhưng vì hắn ca hát quá nhiều, thôn dân không thể chịu được, vì vậy quyết định dùng độc để hắn không phát ra tiếng được nữa. Đây là một chuyện xưa bi thương. Ca hát muốn mệnh/ tự luyến/ Hải yêu công x nói lời hung ác/ bắt cá không nhiều lắm/ phóng khoáng/ Người thụ. Niên thượng, tuổi chênh lệch lớn, mấy trăm tuổi.

1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Vô Thanh Hí 1938

Phong Hoa Tuyết Duyệt | Đam mỹ | Hoàn thành

Ngày ngả về chiều, những dãy đèn nê-ông đỏ vàng rực rỡ chập chờn sáng lên như hàng mốc biểu trưng cho thành phố. Hoa gạo đỏ thắm rụng dày trên mặt đất, bánh xe kéo nghiến qua thảm hoa đỏ để lại một khoảng sặc sỡ nhàu nhĩ khó coi. Đường Thập Nhất liếc nhìn dưới chân, vừa vặn lọt vào mắt là mớ hoa rụng bị dày xéo đến không còn nhìn ra màu sắc vốn có nữa, hắn nhíu mày, không muốn bước xuống xe.“Tiến lên chút nữa đi, nhanh nhanh lên!” một người đàn ông trung niên đậm người chạy vượt lên xe kéo, ông ta móc khăn tay ra lau mồ hôi trên trán rồi bảo phu xe kéo lên chỗ sạch sẽ hơn đằng trước, đoạn quay lại nói với Đường Thập Nhất, “Thiếu gia, qua bên đó sạch hơn cậu hẵng xuống.”“Khách sạn Ái Quần lớn thế này mà trước cửa cũng không biết quét dọn cho sạch, chẳng bằng đến rạp Bình An xem hát cho xong.” Đường Thập Nhất phủi phủi bộ đồ Tây ca-rô thời thượng trên người. Ngũ quan hắn thâm thúy, vốn nên là một chàng thanh niên sáng sủa tinh anh vậy mà lại tự biến mình thành bộ dạng ăn chơi đàng điếm, đuôi mắt trời sinh hằn một nếp mảnh dài chỉ càng khắc sâu thêm tướng mạo đa tình phong lưu của một cậu ấm nhà giàu.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Có Biển

Sơ Hòa 初禾 | Đam mỹ | Hoàn thành

Viễn Thành là một thị trấn du lịch nho nhỏ trên Tây Bắc, thật giống như tên, xa tít mù tắp, mùa ế thì quạnh quẽ chẳng được mấy mống trên đường, đến khi vào mùa thì xó nào cũng chật ních. Bốn năm trước, một nhà trọ cho giới trẻ du lịch khai trương trong con hẻm nhỏ nhất của trấn, chỉ đủ rộng cho xích lô và mô tô chen vào, thoạt nhìn cứ nghĩ là ngõ cụt, nhưng khu nhà đằng sau cánh cổng sắt lại là cả một chân trời mới.Nhà trọ tên Có Biển, tuy vậy đừng nói là cái Viễn Thành bé bằng lòng bàn tay này, mà tính cả các tỉnh trấn xung quanh Viễn Thành cũng chẳng đào đâu ra biển hết. Ý chủ nhà trọ là, không có biển vẫn có thể tưởng tượng là có biển, giống như người có thể nghèo nhưng không thể không có ước mơ. Nghe thì hơi ngáo, nhưng đám thanh niên vác balo trên vai lại rất thích lời giải thích này, cho nên mặc dù ở tận trong hang cùng ngõ hẻm của Viễn Thành, Có Biển vẫn là nhà nghỉ khó đặt được nhất trong mùa du lịch.Tuy rằng rất có thể mọi người thích chỗ này, chỉ vì anh chủ không những đẹp trai, mà lại còn hào phóng. Tiền thân của Có Biển là một hộ nhà chăn nuôi, sau kết cấu lại thành một toà hai tầng, chứa được gần năm mươi người. Sân vườn rất rộng, dùng để trồng rau củ hoa tươi, cạnh vườn rau là một giàn nho, trên treo dải đèn màu xinh xinh, tối đến bật lên sáng rực rỡ. Hiện tại đang là mùa du lịch, Có Biển đã nhận hơn bốn mươi khách, lầu hai vẫn còn hai phòng trống.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Ngô Đồng

Nguyên Cẩn | Đô thị | Hoàn thành

Gần đây Lục Tự để ý đến một người. Là một… cậu nam sinh nhỏ. Dáng vóc cậu ấy không cao bằng anh, khoảng một mét bảy lăm, vóc người có hơi gầy. Da rất trắng, ở dưới ánh mặt trời trong suốt như là thủy tinh vậy, chạm vào là vỡ. Khuôn mặt cậu nam sinh nhỏ đó rất đẹp. Đường nét nhu hòa, ngũ quan tinh xảo, gương mặt đàn hồi trắng tựa như lòng trắng trứng vậy, trông cùng lắm mới chỉ là một đứa trẻ mới thành niên. Sở dĩ anh để ý đến cậu ấy là vì đã mấy ngày nay hôm nào Lục Tự cũng bắt gặp cậu trên đoạn đường về nhà.Không đến nỗi là một đứa trẻ nghèo đáng thương không có nhà để về đấy chứ? Lục Tự cũng không muốn quản việc không đâu, nói không chừng đứa nhỏ kia là một nhóc rảnh rỗi không có chuyện gì làm mà sống lãng phí thời gian. Vì mỗi ngày cậu ấy cũng mặc một bộ khác nhau, thêm nữa nhìn trông cũng không phải đồ rẻ. Vậy nên tổng kết lại, cậu chàng đó trông giống một cậu thiếu gia hơn. Cũng không biết ngày qua ngày cùng một thời gian cùng một địa điểm, cậu chàng đó đứng ở đấy làm gì.Lục Tự phát huy cái trí tưởng tượng mà thỉnh thoảng lại mất tích không thấy tăm hơi của anh. Giờ đang là dịp nghỉ hè có thể cậu nhóc đang chờ ai đó. Có lẽ là chờ tụi bạn, hoặc là chờ cô bạn gái, cũng có thể là… Mà thôi, mặc kệ đi. Đã nửa tháng trôi qua. Có lẽ là đã hơn, hoặc là cũng chưa đến, hôm nào lúc Lục Tự tan làm về cũng thấy đứa trẻ đó. Ngay dưới gốc cây ngô đồng già ở ngã tư đối diện Đào Cảnh Uyển. Một người không nghịch điện thoại di động cũng không nói năng gì cả.

5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Triệu Công Tử Rất Đáng Ghét!

Your唯 | Sủng | Hoàn thành

Gần đây tôi có một việc phiền lòng, tôi đã yêu một người đàn ông. Tuy rằng tôi cũng là một tên đàn ông, nhưng đây không phải vấn đề chính của việc này. Dẫu sao chuyện tôi yêu đàn ông cả thành phố đều biết, bởi vì bạn trai tôi là Triệu công tử, cháu trai Thị trưởng, là con trai của Triệu tứ gia máu mặt nhất vùng, em trai của vợ Đại soái Hoắc quân phiệt. Mà vấn đề là ở chỗ, người đàn ông mà tôi yêu lại không phải Triệu công tử.Ôi, phụ nữ, tên cưng là lả lơi ong bướm. Ôi, đàn ông, tên của cưng chính là bướm ong lơi lả! Tôi nâng quyển sách, đắm mình vào sầu bi, sự sầu bi vô tận. Cả thế gian giờ đang ca tụng tự do yêu đương, nhưng sẽ chẳng có ai khen tôi “vong ân phụ nghĩa” đâu. Nhưng nếu tình yêu lẫn với quá nhiều ân nghĩa, thì khó có thể đơn thuần được. Mà quan trọng là tôi cũng khó có thể nghĩ đơn thuần được cơ, chứ Triệu công tử thì rất đơn thuần. Lúc tôi tan cửa nát nhà, gã rất đơn thuần chứa chấp tôi để có người đi học cùng gã, học với gã đến mười tám, cùng học trường Tây nhưng tôi ra được trường còn gã thì tạch tốt nghiệp, sau đấy thì gã “ngủ” tôi.

5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Mặc Mạch

Tĩnh Thủy Biên | Sủng | Hoàn thành

Lâm Mộ chàng hảng hai chân ngồi trước kính hóa trang, trên người cậu chỉ mặc mỗi cái váy yếm của Lâm Triều, chị cậu đứng sau lưng vén túi lưới tóc giả, khom lưng cẩn thận đội lên đầu cậu. Lâm Mộ hướng về phía kính ra dấu thủ ngữ:【Nóng quá.】Lâm Triều bĩu môi, đưa tay ra dấu cực nhanh: 【Nóng cũng phải đội, tóc giả không dính chặt vô dễ bị nhìn ra lắm.】Lâm Mộ trợn trắng mắt, nhỏ giọng than thở một câu con gái đúng là phiền toái, bị Lâm Triều cốc đầu một cái.Lâm Triều nheo nheo mắt, mấy ngón tay trắng nõn tựa như lưỡi đao bén ngót chầm chậm ra dấu thủ ngữ 【Chị nhìn thấy em đang nói gì đó, nhóc lừa đảo.】 Mấy khu dân cư lớn bên Quận Đông mỗi tháng đều sẽ tổ chức một lần đại hội giao lưu dành cho các nhóm người đặc biệt. Lâm Triều tham gia được vài lần liền không chịu đi nữa, mới đầu Lâm Mộ cứ tưởng là có người ăn hiếp chị mình, sau mới biết là do cô nàng này mấy tuần trước tự một mình lén nhận công việc hướng dẫn chơi cờ, đúng lúc trùng với giờ đại hội giao lưu bên đây.

16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Trấn Nhỏ

Dã Thỏ Địch Khả – DNAX | Dị năng | Hoàn thành

Hắn từ trong mộng tỉnh lại, khí trời sáng sủa, một ngày tốt lành. Điều đầu tiên nhảy vào tâm trí là cơn đói. Hắn nghĩ, hắn nên dậy ăn gì đó. Sinh hoạt phải có quy luật, nếu không mọi thứ sẽ hỗn loạn. Lịch trình thường giống nhau. Sáu giờ rời giường. Tắm rửa. Ăn sáng. Bảy rưỡi ra ngoài dắt chó đi dạo. Hắn có một con chó Malinois chỉ mới một tuổi, lúc nào cũng bay nhảy khắp nơi. Tám rưỡi về đến nhà. Chín giờ bắt đầu công việc. Hắn có một công việc rất được người yêu thích, thợ mộc thủ công.Bên cạnh phòng ngủ của hắn là một phòng làm việc với nhiều loại dụng cụ - máy đục, máy bào, dao cắt, máy cắt, máy mài. Trên kệ có vô số tác phẩm và bán thành phẩm, chủ yếu là cơ thể con người và thỉnh thoảng cũng có động vật. Có lúc hắn sẽ đưa một ít tác phẩm trong đó biếu tặng khu viện dưỡng lão và trung tâm phúc lợi hoặc cho hàng xóm mới tới. Mọi người đều rất yêu thích hắn, hắn cũng rất yêu thích bọn họ. Khi đi dạo ngày hôm nay, hắn bỗng nhiên giật cả mình, tâm trí hắn lóe lên, hắn có một ý tưởng tuyệt vời.Sau khi trở về nhà, hắn rơi vào trầm tư, không ngừng hưng phấn về sự sáng tạo sắp bắt đầu, đồng thời làm nên công tác chuẩn bị. Tiếp hắn từng bước trải qua một ngày, đọc báo, cho chó ăn, giặt quần áo, cắt cỏ, cùng trò chuyện với những người hàng xóm cũng đang tưới nước và làm cỏ trong sân. Chín giờ tối, cún con trèo lên giường hắn.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Xúc Xắc

Đông Phương Vân Sơ | Đam mỹ | Hoàn thành

Lục Phong Hành ngồi ở trong thư phòng, cúi người cặm cụi viết một bức thư. Là một bức di chúc. Ông đã sống trên đời này được sáu mươi lăm năm rồi. Năm mười tuổi đi theo người cầm đầu đời trước lăn lộn khắp các con phố, mười hai tuổi thì gặp được người vợ yêu quý của mình, ba mươi tuổi thì trở thành một lão đại tiếng tăm lừng lẫy lúc bấy giờ, ba mươi sáu tuổi vui mừng chào đón đứa con trai yêu quý Lục Ninh Chu chào đời, bốn mươi tuổi mất vợ, hơn sáu mươi tuổi thì...Hơn sáu mươi tuổi thì phát hiện bản thân mắc ung thư phổi giai đoạn cuối, cũng là thời kỳ mấu chốt nhất trong quá trình tẩy trắng sự nghiệp. Tâm trạng của ông vô cùng bình tĩnh, cảm thấy ông trời vẫn rất thiên vị cho ông ta. Muốn ông ta mang theo gậy gộc cướp địa bàn, làm một vài công việc vì người ta mà bán mạng để kiếm sống nhân lúc bản thân còn trẻ.Khi gặp được mẹ của Lục Ninh Chu, bản thân ông ta lúc đó vẫn còn là một kẻ thô lỗ, thấy con gái nhà người ta có tri thức lại hiểu lễ nghĩa thì lập tức nhìn chằm chằm không rời, ngay cả rắm cũng không dám thả ra, ngược lại chỉ bày ra một bộ dạng ngơ ngẩn như kẻ ngốc khiến cho người ta phải bật cười. Nhưng mà không biết tại sao người đó lại bỏ qua một đám thanh niên tri thức du học nước ngoài về, những công tử giàu có đã làm tất cả mọi thứ nhằm bắt được trái tim mỹ nhân kia, thậm chí không tiếc cả việc chống lại gia tộc cũng muốn được đi theo ông.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Yêu Qua Mạng

Lưu Thủy Thủy | Đam mỹ | Hoàn thành

Đại học C là trường âm nhạc số một số hai toàn quốc, không biết bao nhiêu người cố gắng cũng không thể có được một suất. Thi đại học chỉ chênh lệch một điểm thôi là bạn đã lỡ cơ hội học tập tại đại học C rồi. Chu Chu đứng trước cánh cửa trang nghiêm tráng lệ của đại học C, nhịn không được nhỏ giọng nói thầm một câu, “Thật tốt”. Bên cạnh không ít đàn anh, đàn chị đón tiếp sinh viên mới, giơ cao tấm biển Hội học sinh, lớn tiếng gọi Chu Chu, “Em trai, có cần giúp đỡ gì không? Biết khoa em đi hướng nào chưa? Bọn anh có thể đưa em tới ký túc xá, có cơ hội nhớ đến thăm Hội học sinh của bọn anh nhé.” Đàn anh đại học C nhiệt tình khó từ chối, nhanh chóng đến trước mặt Chu Chu, sau đó giành lấy hành lý từ tay Chu Chu, mạnh mẽ đưa cậu vào trong.Bị kéo cho lảo đảo, Chu Chu ôm lấy cái túi lắc đầu, “Em không phải là học sinh của trường các anh.” Âm thanh phát ra to lạ thường, dường như không thể nghe được âm lượng của chính mình. Vị đàn anh ban nãy giành túi hành lý bị dọa lùi về sau một bước, ngại ngùng gãi gãi đầu, “Hả? Không phải…không phải là học sinh trường anh sao.” Mang theo hành lý, rõ ràng là tới báo danh, nhưng không phải là trường C. Đàn anh nhìn về phía đối diện, là Học viện dành cho người câm điếc. Là trường học duy nhất bên cạnh trường C. Quả nhiên, đàn em đó cầm theo hành lý, đi về phía cổng đối diện.

3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Dài Lâu

Tĩnh Thủy Biên | Đam mỹ | Hoàn thành

Giang Thâm húp một thìa cháo, hàm hồ nói câu “Không đâu”, Đàm Linh Linh quay đầu cầm hộp Bách Tước Linh mình thường dùng, mở nắp quẹt một ít bóp mặt cho con trai. Hai người chỉnh đốn xong thì chuẩn bị ra ngoài, Đàm Linh Linh mang rất nhiều đồ ăn, Giang Thâm đi theo xách giúp một nửa, trong trấn có tuyến xe vào trong thành, ba khối tiền một người, tính toán tiền vốn, bớt đi đồ cần tặng thì vẫn có lời. Đàm Linh Linh dặn dò con trai đừng ngủ gà ngủ gật trên xe nếu không sẽ đè nát măng, xuống xe thì mua một bao kẹo sữa Thỏ Trắng nhét vào túi áo bông của Giang Thâm.“Lát nữa mà chán quá thì cứ ngậm ăn.” Đàm Linh Linh đi tới con phố trước mặt, phía Bắc xa xa chính là cung văn hóa lớn nhất thành phố, “Đi vào chớ có chạy lung tung, hiểu chưa?” Đầu lưỡi Giang Thâm cuốn lấy viên kẹo, nở nụ cười tươi, “Hiểu rồi ạ.”Cung văn hóa thành phố thật sự rất náo nhiệt, đối với một Giang Thâm từ nhỏ đến lớn chỉ có thể chạy trong bùn lầy lần đầu tiên vào xem thì cảm thấy rất mới lạ, Đàm Linh Linh không biết có bản lĩnh gì mà có thể đưa đồ ăn cho những giáo viên cố định trong đây, chạy một vòng từ trên xuống dưới, mắt Giang Thâm cũng choáng luôn rồi.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Xa Gần Gang Tấc

Xuân Nhật Phụ Huyên | Đam mỹ | Hoàn thành

Nhạc Minh Tâm bắt đầu đi làm ba năm, luôn làm ở ban sơ trung, mấy tháng trước, trường học để cậu nhận dạy lớp một. Tiết thể dục của lớp một, thật giống như một đám gà con được thả ra, Nhạc Minh Tâm sứt đầu mẻ trán hơn một tháng, mới miễn cưỡng rèn được chút nề nếp. Chờ đến khi thật sự đàn áp được đàn tiểu ác ma này, mới phát hiện là trong số các bạn nhỏ này cũng có bạn nhỏ rất đáng yêu.Ngày đó cậu tan làm, phát hiện có một cô bé ngồi lẻ loi trên bậc thang ở cổng trường, cô bé để mái bằng, tóc tết hai bên, ôm đầu gối nhìn ra ngoài cổng trường, chẳng ai đến đón cả. Nhạc Minh Tâm nhận ra cô bé chính là học sinh ở một trong các lớp cậu dạy, tên là Khang Tiểu Cần, cậu đi tới rồi ngồi xuống hỏi: “Sao con còn chưa về?”Khang Tiểu Cần nhìn thấy Nhạc Minh Tâm thì như thấy cứu tinh, môi liền mím lại, hai mắt ngập nước lại rưng rưng không rơi nước mắt, thật sự rất đáng thương. “Thầy Nhạc, không ai đón con cả ….” Khang Tiểu Cần nức nở nói. Nhạc Minh Tâm bị cô bé dọa sợ, vội vàng an ủi: “Ba mẹ con đâu, số điện thoại bao nhiêu, để thầy gọi thử xem.” Nhân viên bảo vệ nhô đầu ra từ trong phòng trực nói: “Thầy Nhạc, tôi đã gọi qua rồi nhưng điện thoại của ba cô bé vẫn tắt máy.” “Vậy còn mẹ con đâu?” Nhạc Minh Tâm hỏi. Khang Tiểu Cần cúi đầu không nói lời nào, Nhạc Minh Tâm cũng không biết phải làm sao bây giờ, ngồi xổm vậy rất mỏi nên cậu đứng dậy, ai ngờ Khang Tiểu Cần nghĩ là cậu phải đi, sợ tới mức ôm lấy chân cậu: “Thầy Nhạc, thầy dẫn con về nhà đi ạ.”

6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

UAAG - Đội Điều Tra Tai Nạn Hàng Không

Mạc Thần Hoan | Đô thị | Hoàn thành

Tôi bắt lấy cánh chim kiên cường, để ngọn lửa và bão lửa thổi bùng thành gió, vượt qua vực sâu nơi Lôi Thần thét gào, kiếm tìm thành trì chan chứa sữa bùi và mật ngọt. Chúa đã lập lời thề với người, rằng bầu trời sẽ là vùng đất hứa của con. Một vụ tai nạn máy bay đã mang đi bao nhiêu tính mạng con người, là đồng đội của ai đó, lại là người thân của ai đó. Mất mát to lớn này, ai có thể gánh vác đây??? Phục Thành là tinh anh trong trong ngành Không quân Trung Quốc, không chỉ thông minh, tuổi còn trẻ mà đã có được chức vị cao -Thiếu tá Không quân trẻ nhất. Anh còn được đặc biệt chiêu mộ tới tổ chức hợp tác đa quốc gia điều tra tai nạn hàng không UAAG (United Aviation Accident Group) làm cố vấn điều tra sự cố máy bay cho các quốc gia trên thế giới. Những lời cầu cứu phát ra từ chiếc hộp đen bị thất lạc, xác máy bay bị tàn phá ánh lên khoảng cách nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Và cả sự thật đến muộn từ bốn năm về trước. Các chuyên gia điều tra sự cố máy bay hàng đầu toàn thế giới đã tụ hội lại như vậy. Chúng tôi phá tan làn sương mù dày đặc, truy tra sự thật để được chao liệng trên bầu trời, ôm lấy tự do. Câu chuyện vừa kịch tính, bất ngờ bởi yếu tố trinh thám, vừa ngọt ngào của đam mỹ. Bạn chần chừ gì mà không đọc ngay nào? 

19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Tiếng Tỳ Bà Kinh Động Lướt Qua Căn Phòng

Cao Đài Thụ Sắc | Đam mỹ | Hoàn thành

Quán trà Ngụy Khải Minh mới mở có chút thú vị. Mạnh Tân Đường cầm một điếu thuốc, đưa tay vờ chỉ vào bảng hiệu treo trên đỉnh đầu. “Cái tên này là cái gì vậy?” Trên bảng hiệu viết hai chữ: Liễu Đường. Kiểu chữ rất cứng, nhìn kĩ có thể tìm thấy chút dấu vết của Mễ Phất trong đấy, có lẽ là moi từ đại gia đương đại nào đó.“Này là cậu không có kiến thức rồi đấy.” Ngụy Khải Minh cười rất đắc ý, mắt cũng híp cả lại, “Người hiện đại đều thích học đòi văn vẻ, thứ mà quán trà tôi bán chính là cảm giác, đặt cái tên càng quái, càng khiến người xem không hiểu, người ta càng cảm thấy chỗ của cậu có văn hóa, có chiều sâu.” Mạnh Tân Đường lắc đầu cười khẽ, làn khói ở đầu ngón tay vẽ ra một vòng cung nhỏ: “Ra là vậy, cậu đặt bừa một cái tên, lừa người.”Hai người lại trêu đùa mấy câu, bước vào quán trà. Mới bước vào cửa liền nghe thấy từng tiếng “ông chủ Ngụy” lanh lảnh.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Chứng Vọng Tưởng Được Thầm Yêu

Thiên Hạ Thiên | Sủng | Hoàn thành

Kết thúc khoá học ngày hôm nay, Hà Tất chạy đến WC cạnh ban công trong ký túc xá, anh nghẹn tiểu đến mức vừa bước đến gần cửa phòng, không hỏi mà đã lập tức đẩy cửa vào, vừa đưa tay chạm lên chốt cửa thì đã có một bàn tay ở bên trong giữ chốt cửa lại, giống như là đang vô cùng hoảng sợ. "Đậu Nha, cậu nhanh nhanh một chút cho tôi, bí đến nơi rồi!" Lúc vào cửa anh cũng không nhìn thấy Đậu Dương, Hà Tất liền nghĩ trong này là cậu ấy.Không ngờ bên trong phát ra thanh âm của một người khiến cho Hà Tất cảm thấy đau trứng, "Là tôi." Hà Tất không phải thanh khống, nhưng thanh âm này thật sự hay đến làm người ta đố kỵ, Đây chính là thanh âm được gọi là từ tính mà các nữ sinh hay nhắc đến, nếu không phải còn suy xét đến chủ nhân của thanh âm đó, Hà Tất không ngại nói thêm mấy câu nữa với cậu ta. "Vậy cậu cứ từ từ mà dùng." Hà Tất nhanh chóng quyết định xoay người bỏ đi.

7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21