Ý thức Lâm Phàm từ trong bóng đêm dần dần tỉnh lại, hôm nay hắn thật sự không may, phòng có bốn người, một mình hắn ra cây kéo, trở thành người thua trận duy nhất, hắn chỉ có thể nhận mệnh đi mua đồ ăn vặt cho ba người còn lại trong phòng. Nếu ngươi nghĩ tới đây là xong, hắn mua đồ ăn vặt trở về sau đó mọi người ăn uống vui vẻ.Nhưng sự tình không phát triển như vậy, hắn từ siêu thị xách theo một túi đồ ăn vặt rất to đi ra, hắn liền nhìn thấy một đại mĩ nhân rất cao, mặt trái xoan, mắt to, mũi cùng miệng đều nhỏ nhắn, eo nhỏ chân dài…. Đối với một tiểu thanh niên hai mươi tuổi mà nói, đó là hoàn toàn không có sức chống cự.Tâm thần cùng ánh mắt hoàn toàn bị hấp dẫn, “đương” một tiếng Lâm Phàm liền trực tiếp đụng vào cột điện phía trước, trước mắt xuất hiện một đám sao sáng, lúc này Lâm Phàm liến không có phản ửng liền, “ oành” một tiếng, tiếp theo là cái ót của Lâm Phàm liền tiếp xúc thân mật với mặt đất. Nga không phải, không phải là mặt đất toàn bùn cùng ẩm ướt, mà là gạch đá cứng rắn.
-
Độc Sủng Yêu Tinh
Một tình yêu đích thực là mối tình không phân biệt trước hay sau, đúng hay sai. Nó là sự cảm nhận nhịp đập của trái tim mỗi người, từ sự rung động mãnh liệt và sâu sắc đó, chúng ta sẽ hiểu, ta cần gì. Con người cần thời gian để khôn lớn, để thấu hiểu. Cây xanh cần nguồn nước để tưới tiêu. Và tình yêu cần sự bù đắp cùng trân trọng lẫn nhau. Yêu là gì? Yêu là thứ cảm xúc vừa chân thật hiện ra trước mắt, lại vừa mông lung không chân thực. Tình yêu, tại sao lại có thể thiêng liêng đến thế?
-
Tái Sinh Chi Từ
Từ Cửu Chiếu nguyên là ngự diêu sư (thợ làm gốm trong cung) của ngự diêu xưởng có kỹ thuật chế tạo gốm sứ vô cùng tinh xảo, đẹp đẽ. Bởi vì có tay nghề xuất chúng, Từ Cửu Chiếu được đốc đào quan kiêm đại thái giám – Đào Kim coi trọng, hơn nữa sư phụ truyền nghề ở bên cạnh nói tốt thêm mấy câu mới được đi theo mấy người không hề quen biết ly khai Cảnh Đức Trấn, tới Hà Nam mở lò nung.
-
Yến Hoài Tích
Ở thời hiện đại, hắn là một người tài giỏi, được nhiều người trọng dụng. Mới nhỏ tuổi đã leo lên cái ghế phó thị trưởng. Nhưng chưa hưởng phúc được bao lâu thì lại xuyên không về quá khứ, trở thành Lý Hoài Hi –là nhị thiếu gia của Lý gia. Ở nơi cổ đại này, hắn nhận ra chủ trước Lý Hoài Hi gặp rất nhiều chuyện đau thương. Mọi người trong nhà đều rất ghét bỏ, mẹ cũng đã qua đời từ mười năm trước. Chỉ có vài người làm trong gia đình là quan tâm tới hắn. Thật là một chàng trai tội nghiệp.
-
Bách Thảo Chiết
Truyện về em là đệ nhất huấn luyện sư SM, vì một lần đuổi theo trai nên trúng đạn mà chết. Sau khi chết xuyên không thành thất hoàng tử, không như những bậc tiền bối xuyên không khác em không hứng thú với cương vị này, cũng không thích quyền bá thiên hạ. Em chỉ hứng thú huấn luyện SM.
-
Dị Thế Thú Duyên
Tiếu Dương đã biết bản thân mình đã bị một chú chó nguyền rủa mình tới cái nơi kì lạ này toàn là rừng rậm nhìn phía trước xem có một động vật toàn thân sặc sỡ với những hình hoa văn vòng tròn dài có vẻ giống một con mèo mà nghênh ngang dùng hai cái chân sau đi lang thang khắp nơi, đó là một con thỏ to lớn một thước còn lộ ra hai cái răng cửa sắc nhọn sáng bóng đang mài ngã một cây đại thụ xù xì to lớn khoảng bằng hai cánh tay người ôm, mà ngay cả có một số loại lá cây kì lạ cũng sắc bén vô cùng.






