Thanh Sơn Ngọa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Triều Dương công chúa mở to mắt, trừng tấm rèm thêu trăm con ngàn cháu trên nóc giường trong một lúc, hai mắt rơi lệ, nước mắt thấm vào bao gối thêu uyên ương rồi biến mất tăm, "Lục Cửu tướng quân vừa chết thì ta đã biết, một tia hy vọng cuối cùng cũng mất rồi.”. "Ngọc Loan, ngươi nghe được tin này từ đâu, có chính xác không?” Ngọc Khê vội vàng truy hỏi. Ngọc Loan cắn răng, bỗng chốc đỏ mắt, quay đầu nói: “Dụ dỗ ra được từ trong miệng đại tổng quản.” Bàn tay gầy gò chỉ còn da bọc xương của Triều Dương công chúa nắm lấy cổ tay Ngọc Loan, lửa giận tuôn ra từ hai tròng mắt, “Em?!”Ngọc Loan nức nở nói: "Nô tỳ không thể trơ mắt nhìn công chúa bệnh chết, nô tỳ vốn chỉ muốn cầu xin hắn mời đại phu cho công chúa.” Triều Dương công chúa buông lỏng tay ra, dùng hết khí lực nâng nửa người mình lên, ôm Ngọc Loan vào trong lòng, “Quản Vượng kia là cái thứ gì, ta thà chết ngay lập tức cũng không muốn hắn làm nhục em. Em làm vậy là đánh vào mặt ta, nha đầu ngu xuẩn.” Ngọc Loan ôm Triều Dương công chúa gào khóc, Ngọc Khê che miệng đè nén tiếng nức nở. Lúc đó, lại có hai nha đầu tiến vào, đều mang sắc mặt kinh hoảng, trong đó có một nha đầu khóc nói: "không xong rồi, phò mã dẫn theo người hướng đến chỗ này của chúng ta, nô tỳ thấy khí thế kia, lai giả bất thiện (1). Công chúa, chúng ta phải làm sao đây.”
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Trên vai, trên lưng đều được dịt những tảng bông vô cùng cẩu thả, còn có thể thấy vết máu nhỏ tràn ra. Phạm Thái gần như chết lặng, trong phút chốc chỉ có thể đứng đó, nhìn. Cậu và Văn Diệp, là bạn cùng phòng. Cậu chọn nơi này, vì ở đây vốn là một khu ký túc xá tư nhân, phòng có hai giường đôi, rộng rãi và thoải mái hơn ký túc của trường nhiều. Thẳng thắn thì đương nhiên dành cho con nhà có điều kiện. Ngày đi đăng ký nhận phòng, nhìn người con trai trước mặt còn tưởng mình gặp được diễn viên điện ảnh nào. Mái tóc nhuộm nửa vàng, cao hơn cậu một cái đầu. Đôi mắt lạnh như gương.Văn Diệp hơn cậu một tuổi, nhưng lại học chung, đều là sinh viên năm nhất. Cậu cứ tưởng do Văn Diệp thi trượt một năm hay đại loại thế, nhưng khi hỏi Văn Diệp lại chỉ cười bảo xưa học tiểu học bị đúp. Thở dài một hơi, lặng lẽ cất chiếc cặp sách, bê từ trong tủ ra một chiếc hộp lớn. Bước tới gần giường.Cậu ghét mùi thuốc, vậy mà, từ cái ngày ở chung với kẻ này. Cậu lại thành một y tá bất đắc dĩ, từ băng bó cho tới sát trùng , đều chẳng ai dạy mà thành thạo. Văn Diệp đang mơ màng ngủ. Vết thương trên lưng như bị thứ gì đó mát lạnh mà xót tới giật nảy cả người.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Dịch Bạch Thủ | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhật Xuất Đông Phương của tác giả Dịch Bạch Thủ. Cũng có thể là duyên số hoặc là nhân quả kiếp trước, khiến cả đời này phải phải dây dưa cùng nhau.Đến với nhau dễ dàng, muốn trở lại như trước lại muôn vàn khó. Đời người tụ rồi tan, yêu rồi lại hận, chung quy là nỗi buồn từ xưa đến giờ.Trái tim nhảy lên này vốn là thuộc về người, vẫn cứ rung động như trước.- -----------------Đông Phương Cữu: Thế tử của nước Đông Khởi, vừa sinh ra đã mang trọng trách bảo vệ vương phủ vì bí mật riêng của mình, thiên mệnh sắp đặt buộc phải lên làm vua.Sở Thiên Hi: Công chúa nước Sở, cực kỳ xinh đẹp, thông minh tài đức, từ nhỏ thể nhược phải theo đạo nhân rèn luyện thân mình.Duyên số khiến hai người gặp nhau, số mệnh lại đẩy hai người càng ngày càng xa, cuối cùng biến thành thù hận.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Trọng Sinh Đái Trứ Khuê Mật Tẩu Mạt Thế hay Vi Hoàng
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Trương Huệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong đêm đông, tiếng bước chân vội vã, tiếng nức nở hoà cùng tiếng gió rít, bóng dáng một cô gái bé nhỏ chạy vội vã trên đường rồi dừng lại trước cánh cổng của một ngôi nhà. Rầm.. rầm..rầm.. Tiếng bàn tay đập mạnh vào cổng, hoảng hốt, giọng nói yếu ớt run lên vì lạnh. Mở cửa, mau mở cửa.. Có ai không? Mau mở cửa... Bên trong im lặng, không có một tiếng trả lời. Bàn tay nhỏ bé kia bám lấy chút hy vọng mong manh, đập vào cổng đến đỏ ửng, bỏng rát. Mở cửa, có ai không?
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Thiên Hạ Vô Bệnh | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Nắm Tay Người Kéo Người Đi là một tựa truyện hay thuộc thể loại ngôn tình, cổ đại, xuyên không, miêu tả cá tính nhân vật mới lạ, cốt truyện chặt chẽ, nội tâm nhân vật cùng hoàn cảnh chi tiết chân thật vô cùng. Hoàng tỷ là một đại mỹ nhân nhưng trên mặt luôn mang theo vẻ bi thương, trong đôi mắt hạnh câu hồn người kia tinh quang lưu chuyển. Bỗng một ngày nàng ta xuyên về thế giới cổ đại.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Đông Thi Nương | Ngôn tình | Hoàn thành
Đời người, tại sao lại bạc bẽo, vô tình như thế? Sống mà không có tình người, khác nào là đang tồn tại ở nơi địa ngục lạnh lẽo? Nàng sống ở nơi đây, nhưng bản thân lại giống như một cái gai không được ai chào đón. Nàng mang danh phận quyền quý, nhưng lại không được ai coi trọng, chẳng khác nào là một nô bộc bị chà đạp đến đau lòng. Nàng muốn khóc, lại không thể khóc. Nàng muốn bày tỏ, lại không biết bày tỏ cùng ai? Đến tột cùng, phải như thế nào nàng mới có thể sống một cuộc sống thật bình yên? Thế gian này, không có nơi nào nàng có thể dừng chân...
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31
Cẩu Huyết Đích Nghệ Thuật | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là câu chuyện cũ về hai kẻ theo đuổi người khác không thành, rổ rá cạp lại mà gắn bó với nhau. Cùng nhau làm chuyện không thể thành có thể. Nội dung câu chuyện xoay quanh thế giới võng phối mà trong đó nhân vật Nguyệt Vô Ảnh là một người nổi danh khắp chốn không ai không biểt, ai có thời gian lăn lộn một chút có lẽ đều biết đó là một hậu kì rất lợi hại, lại có thể lồng tiếng, hơn nữa cũng là một vị biên kịch phi phàm.Minh Âm ở trong giới là nhân vật hắt hơi một cái cũng có thể làm đất rung núi chuyển, ngay cả người ngoại đạo nghe được tên của hắn, cũng sẽ thốt lên: “A, đó không phải là đại thần lồng tiếng siêu hay siêu giỏi hay sao!”Trong giới võng phối Nguyệt Vô Ảnh rất thích một người, nhưng người ấy càng ngày càng xa cách, cuối cùng trở thành người lạ từng quen. Minh Âm ở trong giới cũng rất thích một người, chỉ là trong lòng người ta đã có hình bóng khác, hai người hữu duyên vô phận mà thôi. Hai kẻ bị tổn thương gặp gỡ nhau, về sau sẽ phát sinh chuyện gì?
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31
Stephenie Meyer | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Từ khi gặp Edward, cuộc đời của Bella thay đổi hoàn toàn. Nó chẳng còn bình yên, đầy hồn nhiên trong sáng của một cô nàng 17 tuổi nữa. Thay vào đó là những giông tố ập đến khiến tâm hồn yếu đuối của Bella đã trở nên mạnh mẽ, mãnh liệt hơn. Vẫn phải nói lại rằng Bella thật sự rất liều lĩnh, rất dũng cảm. Tình yêu to lớn kia chính là sức mạnh đã thôi thúc cô phải trưởng thành, phải mạnh mẽ hơn.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
SUNQING a.k.a Vivi | Đam mỹ | Hoàn thành
Câu chuyện nói về tình yêu của hai người con trai chỉ là Châu Châu người kể về chuyện tình này lại là một con mèo tam thể ở cửa hàng thú cưng được Thiên mua về chăm sóc. Trong mắt của Châu Châu cậu chủ chính là một con người cực kỳ thông minh lanh lẹ, tính tình lúc nào cũng hoạt bát, chỉ là con người không thể hoàn hảo được cho nên đôi khi cũng chọc giận người uy quyền trong nhà để người có uy quyền chửi mắng.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Một Ngày Là Thầy, Cả Đời Là "Chồng" của tác giả Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu. Dương Nhược Thanh vốn là nữ nhi của một tiểu thương, bình dân áo vải, xuất thân tầm thường, nhưng lại vinh hạnh được nữ đế khâm điểm làm nữ phu tử.Lâu Ngữ Tuyết là nữ nhi của một phú thương, càng là con gái độc nhất, hưởng hết cưng chiều.Hai người tại thư viện quen nhau, một người là phu tử, một người là học sinh.Năm lần bảy lượt Ngữ Tuyết cố ý để lộ chân tâm, Nhược Thanh không thể nhịn được, cũng bị nàng hấp dẫn.Dù bên ngoài vẫn luôn là vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí bình đạm, nhưng thật ra trong lòng vốn đã có nàng, càng không thể nhịn được sủng nàng, nghe theo nàng.Thật là, mặt già phu tử là nàng không có chút biện pháp với Ngữ Tuyết."Phu quân, phụ thân kêu chúng ta sớm trở về.""Khụ, ở trong thư viện vẫn là kêu phu tử đi.""Phu tử, đêm động phòng hoa chúc há có thể như thế cô phụ.""Khụ, ở nhà vẫn là kêu phu quân đi.""Phu tử, ngươi rất ưa thích nhi đồng?""... Ân.""Vậy ngươi cần phải cố gắng đó.""Cố gắng cái gì?""Tự nhiên là tránh bạc, cũng không nên hiểu sai.""Ta mới không có hiểu sai. Ta nói tất cả bao nhiêu lần, ở nhà không cần kêu phu tử.""Ta thích ở thư viện gọi ngươi phu quân, ở nhà gọi ngươi phu tử.""...""Không được sao?""Được, ngươi thích là được."Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Nữ Đế Sủng Thê Cuồng hoặc Kỳ Thực Không Phải Ta Muốn Biến Cong.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Punnie1310 | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ta Nợ Người Một Kiếp Trả Người Một Đời của tác giả Punnie1310. Trong cung điện xa hoa lộng lẫy nhất hoàng cung, một thân hồng y trong biển lửa dần dần ngã xuống. Vậy là đã kết thúc 10 năm suy tình, 10 năm vì người mà nguyện làm tất cả, đến bây giờ y không còn hối hận gì nửa, chỉ mong kiếp sau không gặp lại người kia y sẽ không yêu sâu đậm đến vậy." Hoàng thượng người bình tĩnh lại, bên trong lửa rất lớn người đừng lao vào trong, các thị vệ đang cố gắng dập lửa người bình tĩnh lại, long thể quan trọng nhất" Trần công công cố gắng hết sức ngăn cản Hoàng thượng lại, bên trong lửa rất lớn cho dù bây giờ có vào cũng đã không còn kịp nữa.Nếu yêu thích truyện đam mỹ trọng sinh, bạn có thể đọc thêm Cạnh Kiếm Chi Phong hay Sống Lại Chân Mệnh Bạch Hồ Thiên.
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Tây Tây Đặc | Dị giới | Hoàn thành
Kỷ Thiều cùng mấy người bạn chung ký túc xá từ cổng sau trường học tiến đến, lúc đi ngang qua quảng trường, bọn họ đều yên lặng không lên tiếng. Âm thanh bên tai rất nhẹ, Kỷ Thiều cảm thấy có chút bất đắc dĩ, chân bị thương còn muốn cùng hắn đi ra ngoài, hắn thả chậm bước chân, người phía sau thở ra một hơi. Ngày hôm qua ở đây có người chết, tuy không thân không quen, cũng không hận không oán, nhưng vẫn cảm thấy có chút sợ. Hai người bọn họ khoảng vài phút sau thì tìm được điện thoại.Kỷ Thiều đi qua nhặt, một khắc ngồi xuống này, hắn cảm giác có một ánh mắt đang dõi theo hắn, hướng từ trên nhìn xuống. Là bảo vệ cổng đang nhìn hắn. Cảm giác âm lãnh từ đỉnh đầu truyền xuống, toàn thân Kỷ Thiều rét run, đúng lúc này có mấy vị học trưởng đi ngang qua, âm thanh trò chuyện phá tan sự tĩnh mịch. Hắn cầm nhanh điện thoại lên, lôi kéo Thôi Ngọc đuổi kịp theo bọn họ. Có một nam sinh thấp bé chửi mắng, “Trường học từ trước đến nay chưa từng phát sinh án mạng, chúng ta sắp sửa tốt nghiệp mà còn đụng phải, thực con mẹ nó xui.” Hắn cười ha ha hai tiếng, “Còn đem mình treo lên cột cờ, chắc muốn làm quốc kỳ đây mà.” Mấy người còn lại đều cười ra tiếng. Lại có một nam sinh nói, “Chúng ta dù sao cũng sắp tốt nghiệp rời khỏi trường rồi, chết một người hay hai người cũng không có gì, nhưng những sinh viên năm nhất thảm chắc rồi, bốn năm đại học vừa mới bắt đầu, ngẫm lại cũng rất kích thích.”
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Băng Hô | Xuyên không | Hoàn thành
Cậu nhất định đang gặp ác mộng. Một cậu nhóc cả người bẩn thỉu đang ngồi trên mặt đất, cậu mặc một bộ quần áo rộng thùng thích cũ kỹ đã phai màu, trên mặt mang một chiếc kính mắt lỗi thời che khuất cả nửa khuôn mặt, và một vết sẹo xấu xí nằm trên trán. Cậu bé chậm rãi bò lên, dùng ánh mắt không thể tin mà nhìn chằm chằm vào tay mình, hết nhắm vào lại mở ra, mở ra lại nhắm lại, lặp đi lặp lại thật nhiều lần. Đây không phải là một cơn ác mộng. Vậy tại sao mình lại ở chỗ này. Mà lại còn mang dáng vẻ của một đứa nhóc, trời biết, đã mười năm cậu không còn mặc mấy cái đồ ngớ ngần như vậy nữa, tuy rằng bộ đồ này trông có vẻ hơi quen quen, cậu bé quan sát một hồi và có thể xác định được rằng, đó là đồ của cậu vài chục năm trước! Loại quần áo rộng thùng thình, in hình mấy con sóc trong phim hoạt hình, bên mé người còn vài cái túm lông tròn tròn, thậm chí cậu còn nhớ như in rằng trên ống tay áo đó còn có một góc bị rách nữa.Đây là quần áo trong quá khứ của cậu, lúc cậu còn khoảng mười tuổi. Điều đó thật khiến cho người khác khó tin tưởng, chẳng lẽ cậu trở lại quá khứ? Dù sao thì cậu cũng có thể xác định rằng cái đầu và vết thẹo này chắc chắn là thuộc về bản thân cậu. Vết thẹo, cái vết thẹo chết tiệt, cậu bé phát ra một tiếng chửi thề xen lẫn sự tức giận, cuối cùng cậu đã nhớ ra chuyện gì đã xảy ra.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Mê Dương | Đam mỹ | Hoàn thành
Bí ẩn trên đời này là vô số kể, phải đếm sao cho hết? Mọi thứ đều là một ẩn số, mà ẩn số lại càng khiến cho người ta cảm thấy tò mò. Cuộc sống này, hình như không chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Ta càng khai phá, bí ẩn đằng sau lại càng mờ mịt. Sống trên đời, thật khó tránh khỏi bi ai. Một năm, mười năm hay trăm năm, những bí mật bị vùi lấp cũng đã trở thành truyền kì.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Diễm Quỳnh | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phía Sau Tan Vỡ của tác giả Diễm Quỳnh. Lương Tú Trân, con gái duy nhất của tập đoàn Lương thị giờ đây đã trở thành một phạm nhân mang tội danh không thể rửa sạch và sự trong trắng của người con gái đã không còn.Những điều xảy ra trong cuộc đời Lương Tú Trân tưởng chừng như đã nhấn chìm cô vào hố sâu tuyệt vọng. Một bông hoa hồng chưa nở đã tàn thì điều nhẫn tâm hơn cả là người khiến cô trở thành bộ dạng thảm hại như bây giờ chính là người cô yêu nhất, người chồng sắp cưới của cô – Chu Đức Tấn.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ngược Đãi Vợ Hờ hay Thế Thân Vợ Nhỏ của cùng tác giả.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tô Hành Nhạc | Ngôn tình | Hoàn thành
Hừm, như thế nào thì được gọi là mẫu mực đây? Ai nha, loạn! Loạn hết rồi! Thật thật giả giả lẫn lộn, mùi vị thật là...khó ngửi! Nghe đau cũng thấy cái mùi vị giả dối! Hừm! Như vậy mới làm nêm được cặp đôi ăn ý chứ! Trước mặt của mọi người, phu thê nhà này tỏ ra rất mẫu mực, khiêm nhường, là điển hình của những cái hay, cái tốt khiến người người kính nể và trân trọng, nào có ai biết được, phía sau đó lại thay đổi một trăm tám mươi độ, khó coi hết sức!
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tô Tiểu Lương | Ngôn tình | Hoàn thành
Ai lại không muốn được sống, được một đời bình an, nhưng hà cớ gì cuộc sống này luôn có những loại người dồn người khác đến đường cùng? Chó bị dồn vào đường cùng còn quay đầu cắn chủ, người có nhân tính đến mấy cũng sẽ đạt đến đỉnh điểm giới hạn, vì sinh tồn có thể bất chấp làm mọi thứ. Do dù phải hại cả những người thân thuộc nhất. Một giọt máu đào hơn ao nước lã, chỉ cần ở một ngôi nhà khác, những người thân đó có thể là máu ruột với trượng phu, nhưng tuyệt nhiên không cùng huyết thống với nàng. Sẽ chẳng yêu thương như cách một gia đình đối xử với nhau.Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính Thẩm Oánh Tú, năm năm bước chân vào hầu môn, chịu đựng đủ hết tất cả tấn bi kịch, và nàng không biết kẻ đứng đằng sau mọi chuyện là ai khiến cho nàng chết không nhắm mắt. May thay ông trời thương xót cho phận nàng, giúp nàng sống lại một lần nữa. Thế nhưng không thể tránh khỏi việc vẫn bị gả và hầu môn. Nhưng lần này nàng sẽ không ngu ngốc như trước nữa, mọi bước đi đều phải thật trọng, khắp nơi nguy hiểm vây quanh thế nên nàng phải hết sức đề phòng, dè chừng với mọi thứ. Chẳng qua là đệ phu kiếp trước của nàng nay biến thành trượng phu, nàng phải làm gì để có thể ứng phó trận chiến hầu môn đây?
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tát Không Không | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên đường cái, một đôi nam nữ đang kích động tranh cãi nhau kịch liệt. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, anh và cô ta thật không có gì! Nam ôm lấy đầu, hướng về phía trời cao gầm thét. Em không tin! Em không tin! Em không tin! Nữ hai tay bịt chặt lỗ tai, vẻ mặt thê lương. Cô ta rõ ràng vừa gọi điện cho anh đấy thôi! Anh còn dám nói hai người không có gì?! Làm sao anh có thể đối với em như thế, đồ tàn nhẫn! thật tàn nhẫn!
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Diệp Lạc Vô Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Làm bác sĩ đã lâu, chứng kiến nhiều bệnh nhân đến rồi đi nên tôi dần học được cách lãng quên, mà cho dù có nhớ người đó sâu sắc thế nào thì cũng học được cách không nhớ nữa. Tuy nhiên, cách đây ba tháng, khi lại đi ngang qua phòng bệnh VIP 3305 của khoa Xương khớp, tôi vẫn không kìm chế được mà nhớ đến Lâm Vũ Dương, nhớ đến lần đầu tiên gặp cậu ta, lúc cậu ta đang cắm cúi tập trung tinh thần làm bài ôn thi đại học.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hắc Nhan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bảy tám con bạch mã lông dài kéo một cỗ xe hoa lệ màu đỏ như lửa, dưới sự bảo vệ của hàng ngàn kỵ sĩ áo giáp trắng, lấy một loại tốc độ chậm rãi mà đi trên vùng tuyết trắng mênh mông.Bên trong xe trải một lớp da tuyết hồ, bố trí vài cái bàn nhỏ, trên bàn có giấy và bút mực cùng với một vài bộ sách, giống như bày trí của một thư phòng. Bốn góc của xe có các lò sưởi, nhiệt độ ấm áp như mùa xuân, cánh đồng tuyết rét lạnh bên ngoài phảng phất như thuộc về một thế giới khác.Tiểu Băng Quân quỳ trên đệm mềm bằng nhuỵ hoa lê, đang vẽ tranh trên bàn. Tà váy đỏ tươi tản mạn ở xung quanh người, tóc dài dày đen nhánh xoã trên vai, khiến nàng trở nên nổi bật như một đoá phù dung kiều diễm mới nở. Vừa tròn mười sáu, so với tỷ tỷ sinh đôi Luyến Nhi nàng dường như lúc nào cũng vui vẻ. Cho dù biết lập tức phải gả cho một người nam nhân mà ngay cả dung mạo tính tình cũng không biết, nàng cũng hoàn toàn không cảm thấy đó là chuyện nghiêm trọng cỡ nào.Từ hai năm trước, sau khi Luyến Nhi gả cho quốc vương của nước Ma Lan, mỗi đêm khi nàng tỉnh lại đều thấy rất tịch mịch. Nhưng mà trước kia Luyến Nhi từng nói qua, không nên để cho người khác biết buổi tối nàng hay tỉnh dậy, nàng không thể làm gì khác hơn là mỗi lần tỉnh dậy đều đi đến vườn lê của Luyến Nhi, nói chuyện phiếm với cây lê mà Luyến Nhi thích nhất.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25