Trang chủ > Thể loại > Ngôn tình > Lấy Em Làm Điểm Tâm
Lấy Em Làm Điểm Tâm Huyền Namida Tác giả
10.80 Vạn chữ Lượt xem 28 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Lô Vỹ Tinh tóc dài cột cao đơn giản, váy trắng liền thân, đồng màu với làn da càng tôn lên da dẻ trắng noãn trong suốt. Nhìn vào tấm biển 'Ninh tổng' treo trên cánh cửa gỗ to lớn trước mặt, Lô Vỹ Tinh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nai xinh đẹp vô tình vẽ thành hình trăng khuyết. Bên ngoài phòng không còn ai, chắc là phỏng vấn hết rồi. Nhưng là giờ phỏng vấn vẫn chưa đến nên họ không thể bắt tội cô đến muộn được. Chỉnh sửa lại quần áo một chút, bày ra khuôn mặt rạng rỡ hơn một chút. Lô Vỹ Tinh cầm lấy nắm đấm cửa, mở ra. 'Cạch' Một giây...hai giây... Không khí tựa hồ đông cứng lại. Trước mặt cô hiện ra cảnh tượng thật khiến người ta mặt đỏ tía tai. Trên sofa, một người phụ nữ trần truồng, đang không ngừng lấy bộ ngực sữa cọ xát lấy tấm ngực rắn chắc sau lớp áo sơ mi của hắn. Hai chân dang rộng ngồi lên hạ bộ hắn. Làn da trắng như tuyết, bàn tay ôm lấy cổ hắn, vặn vẹo thân thể như rắn, cúi đầu hôn lên cổ hắn cộng với tiếng thở dốc dâm dục. Còn hắn, Lô Vỹ Tinh liếc nhìn, bất giác lại đỏ mặt chuyển ánh mắt. Hắn thật đẹp quá đi. Cơ thể to lớn cường tráng, cơ bắp rắn chắc hiện hữu sau bộ tây trang còn nguyên vẹn trên cơ thể, chỉ lộ ra chiếc cổ với đường gân xanh vì lộn xộn cổ áo. Tóc đen mềm, mày đậm. Đôi mắt đen bóng thần kỳ, tựa như báo săn mồi. Cuồng dã mà đầy mùi nguy hiểm. Hắn ngồi ngửa trên sofa, mặc cho nữ nhân dáng vóc mê người kia đang vận dụng hết khả năng đưa hắn tới nơi cao nhất của đỉnh núi dục vọng. Nhưng là...Không phải chứ? Hắn đang nhìn cô. "Ra ngoài." Người đàn ông nói, giọng có chút bực tức, ánh mắt vẫn dán chặt lên người cô. Cô gái trên người hắn nghe vậy thì càng ôn nhu quấn lấy hắn, ánh mắt hướng về phía cô nhẹ nhàng giương ra nụ cười. Gì chứ? Tưởng tôi thích ở đây mà làm bóng đèn cho đôi dâm phu dâm phụ các ngươi? Lô Vỹ Tinh đang định nhấc chân bước ra thì thanh âm trầm thấp ngông cuồng nhưng đầy uy mãnh kia lại vang lên. "Ai cho cô rời khỏi đây? Thư ký Ly, tôi bảo cô ra ngoài."

Bình luận
Lô Vỹ Tinh tóc dài cột cao đơn giản, váy trắng liền thân, đồng màu với làn da càng tôn lên da dẻ trắng noãn trong suốt. Nhìn vào tấm biển 'Ninh tổng' treo trên cánh cửa gỗ to lớn trước mặt, Lô Vỹ Tinh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nai xinh đẹp vô tình vẽ thành hình trăng khuyết. Bên ngoài phòng không còn ai, chắc là phỏng vấn hết rồi. Nhưng là giờ phỏng vấn vẫn chưa đến nên họ không thể bắt tội cô đến muộn được. Chỉnh sửa lại quần áo một chút, bày ra khuôn mặt rạng rỡ hơn một chút. Lô Vỹ Tinh cầm lấy nắm đấm cửa, mở ra. 'Cạch' Một giây...hai giây... Không khí tựa hồ đông cứng lại. Trước mặt cô hiện ra cảnh tượng thật khiến người ta mặt đỏ tía tai. Trên sofa, một người phụ nữ trần truồng, đang không ngừng lấy bộ ngực sữa cọ xát lấy tấm ngực rắn chắc sau lớp áo sơ mi của hắn. Hai chân dang rộng ngồi lên hạ bộ hắn. Làn da trắng như tuyết, bàn tay ôm lấy cổ hắn, vặn vẹo thân thể như rắn, cúi đầu hôn lên cổ hắn cộng với tiếng thở dốc dâm dục. Còn hắn, Lô Vỹ Tinh liếc nhìn, bất giác lại đỏ mặt chuyển ánh mắt. Hắn thật đẹp quá đi. Cơ thể to lớn cường tráng, cơ bắp rắn chắc hiện hữu sau bộ tây trang còn nguyên vẹn trên cơ thể, chỉ lộ ra chiếc cổ với đường gân xanh vì lộn xộn cổ áo. Tóc đen mềm, mày đậm. Đôi mắt đen bóng thần kỳ, tựa như báo săn mồi. Cuồng dã mà đầy mùi nguy hiểm. Hắn ngồi ngửa trên sofa, mặc cho nữ nhân dáng vóc mê người kia đang vận dụng hết khả năng đưa hắn tới nơi cao nhất của đỉnh núi dục vọng. Nhưng là...Không phải chứ? Hắn đang nhìn cô. "Ra ngoài." Người đàn ông nói, giọng có chút bực tức, ánh mắt vẫn dán chặt lên người cô. Cô gái trên người hắn nghe vậy thì càng ôn nhu quấn lấy hắn, ánh mắt hướng về phía cô nhẹ nhàng giương ra nụ cười. Gì chứ? Tưởng tôi thích ở đây mà làm bóng đèn cho đôi dâm phu dâm phụ các ngươi? Lô Vỹ Tinh đang định nhấc chân bước ra thì thanh âm trầm thấp ngông cuồng nhưng đầy uy mãnh kia lại vang lên. "Ai cho cô rời khỏi đây? Thư ký Ly, tôi bảo cô ra ngoài."
Chương mới :   Chương 53: Ngoại Truyện 5: Lấy em làm điểm tâm H (1) Thời gian cập nhật : 2024-09-02 19:09

Cùng thể loại
  • Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em

    Tác giả : Bản Lật Tử

    Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.

  • Cơn Mưa

    Tác giả : Khang Thành

    Cô , là một phóng viên trẻ. Không được quá coi là xinh đẹp nhưng cũng rất ưa nhìn. Với tính cách tự tin, cô đã làm nổi bật được vẻ đẹp tâm hồn của mình. Cuộc sống cũng không quá khó khăn, nhưng vì một ước mơ to lớn nào đó, cô luôn phải gồng mình, cố gắng kiếm tiền để tạo dựng ước mơ đó bằng mọi cách.

  • Lâu Quy Vãn

    Tác giả :

     GIỚI THIỆU:     Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An.  Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết.  Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi.  Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu.  Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường.  Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình.   Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta:  “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp:  “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.”  Mẫu thân lại hỏi:  “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?”  Ta sững người tại chỗ.  Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói:  “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”

  • Thải Vân Tán

    Tác giả :

     Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành.   Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ:   “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.”   Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi.  Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng.   Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa.   Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.

  • Trọng Sinh: Tình Nơi Biển Thệ

    Tác giả : Nguyệt Cầm Ỷ Mộng

    Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh: Tình Nơi Biển Thệ của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng."Ba, người đừng phí công nữa. Giấy khám thai con đã đưa đến trước mặt người nhà họ Cảnh, giờ ai cũng biết con đang mang thai đứa con của người khác. Hôn sự này không thành được đâu."Kiếp trước Lương Doanh vì một đêm mơ hồ, một đứa nhỏ bất ngờ mà mơ hồ gả cho Cảnh Minh, kết quả người đêm đó không phải anh ta, cô lại bị bạn thân âm thầm thông đồng với chồng mình hại chết. Chồng cô, Cảnh Minh anh ta chỉ thờ ơ đứng nhìn cô mất đi đứa con cô đang mang của anh ta, lòng người rét lạnh.Kiếp này, bất kể đứa nhỏ là con ai, cô cũng sẽ không để cho nó nhận nhầm cha."Làm mẹ đơn thân cũng được.""Không có cửa đâu, Doanh Doanh. Muốn mang con tôi đi, đã hỏi ý tôi chưa?"Nếu yêu thích thể loại trọng sinh, bạn có thể đọc thêm Đánh Cắp Tình Nhân hay Lần Này Đổi Lại Anh Bảo Vệ Em.