Trang chủ > Thể loại > Ngôn tình > Bạc Kiếp (Gả Cho Anh)
Bạc Kiếp (Gả Cho Anh) Trần Phan Trúc Giang Tác giả
5.00 Vạn chữ Lượt xem 33 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Tôi lúc này chẳng còn tin tưởng ai ngoại trừ anh, cho nên anh nói cái gì tôi đều tin răm rắp cái đó. 23 tuổi nhưng bản thân tôi còn ngu ngốc khờ dại lắm, lúc còn bé sống với ba mẹ được yêu thương, lớn lên ở trong cô nhi viện, mà trẻ em là người dân tộc bọn tôi đi học cũng không mấy được bình đẳng. Không ba không mẹ không gia đình không một ai có thể dựa vào, tôi khi ấy từng là nạn nhân của bạo lực học đường suốt mấy năm đi học. Đến khi lên cao đẳng vẫn gà mờ mù tịt với mấy thứ xã giao quan hệ hay nói đúng ra là sợ hãi, mãi đến khi gặp được Long tôi mới có thêm một chỗ để dựa dẫm, một nơi để bộc lộ bản chất con người của mình. Vì Long yêu thương tôi, tôi lại một lòng một dạ với anh nên từ lâu tôi gần như đã xem anh là chồng cũng mặc định sẽ tin tưởng anh đến hết đời....Bây giờ nghĩ lại, công nhận tuổi trẻ có những cái tin yêu thật buồn cười. Long đi rồi, tôi cũng chẳng ngủ được, một phần vì lạ chỗ phần vì sợ hãi không biết sẽ đối diện với mẹ của Long như thế nào. Tôi biết bà có chút không thích tôi, chắc vì tôi là con em dân tộc lại không gia đình không môn đăng hộ đối với Long. Gia đình Long không gọi là giàu nhưng mà nói không có của ăn của để cũng không phải. Ba anh là cán bộ trong quân đội, mẹ anh là chủ tịch hội phụ nữ của phường, Long là con trai cả cũng là cháu trai đích tôn của dòng họ Vũ Văn. 

Bình luận
Tôi lúc này chẳng còn tin tưởng ai ngoại trừ anh, cho nên anh nói cái gì tôi đều tin răm rắp cái đó. 23 tuổi nhưng bản thân tôi còn ngu ngốc khờ dại lắm, lúc còn bé sống với ba mẹ được yêu thương, lớn lên ở trong cô nhi viện, mà trẻ em là người dân tộc bọn tôi đi học cũng không mấy được bình đẳng. Không ba không mẹ không gia đình không một ai có thể dựa vào, tôi khi ấy từng là nạn nhân của bạo lực học đường suốt mấy năm đi học. Đến khi lên cao đẳng vẫn gà mờ mù tịt với mấy thứ xã giao quan hệ hay nói đúng ra là sợ hãi, mãi đến khi gặp được Long tôi mới có thêm một chỗ để dựa dẫm, một nơi để bộc lộ bản chất con người của mình. Vì Long yêu thương tôi, tôi lại một lòng một dạ với anh nên từ lâu tôi gần như đã xem anh là chồng cũng mặc định sẽ tin tưởng anh đến hết đời....Bây giờ nghĩ lại, công nhận tuổi trẻ có những cái tin yêu thật buồn cười. Long đi rồi, tôi cũng chẳng ngủ được, một phần vì lạ chỗ phần vì sợ hãi không biết sẽ đối diện với mẹ của Long như thế nào. Tôi biết bà có chút không thích tôi, chắc vì tôi là con em dân tộc lại không gia đình không môn đăng hộ đối với Long. Gia đình Long không gọi là giàu nhưng mà nói không có của ăn của để cũng không phải. Ba anh là cán bộ trong quân đội, mẹ anh là chủ tịch hội phụ nữ của phường, Long là con trai cả cũng là cháu trai đích tôn của dòng họ Vũ Văn. 
Chương mới :   Chương 25: Kết Thời gian cập nhật : 2024-09-02 18:32

Cùng thể loại
  • Sĩ Vì Tri Kỷ

    Tác giả : Lam Sắc Sư

    Bạn đang đọc truyện Sĩ Vì Tri Kỷ của tác giả Lam Sắc Sư. Một trận chiến là muôn vàn thây cốt, phía sau công tích huy hoàng chôn xuống muôn vàn Hung Nô, cũng là hàng ngàn huynh đệ ngã xuống. Làm một thanh kiếm sắc bén của Quân Vương, chinh phạt giết chóc qua đi, chàng đối mặt thế nào với gánh nặng như núi đó, cùng với nỗi niềm trắc ẩn chôn giấu sâu kín trong lòng?Nàng là hậu duệ Mặc gia, trong máu thẩm thấu hiệp nghĩa và nguyên tắc, thay nghĩa phụ giả trai tòng quân, vì đồng bào xả thân bỏ mạng, vì một lời hứa có thể vứt nghiệp biệt tình, biết rõ nhưng có thể làm vẫn cứ làm. Tầm mắt nàng vượt qua nước nhà, trừ bạo giúp yếu, Kiêm ái Phi công, là tín niệm của nàng.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chàng Rể Bí Ẩn hay Vợ Nuôi 3: Má Chạm Môi Kề.

  • Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em

    Tác giả : Bản Lật Tử

    Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.

  • Bánh Răng

    Tác giả : Tuyên Trúc

    “Là tòa nhà đằng trước à?” “Đúng thế. Nghe nói, cô gái ấy nghe được tiếng động định báo cảnh sát thì bị phát hiện. Một dao găm trúng tim, chết ngay tại chỗ.” Nghe ngóng được câu chuyện, Sa Khinh Vũ cau mày, đi tới hỏi: “Ở đây xảy ra án mạng sao?” Người đó thấy cô chen vào, ngẩng đầu lên nhìn rồi tiếp tục nhiều chuyện: “Đúng thế! Mới giữa trưa thôi mà trộm cướp ngang nhiên vào nhà. Chủ nhà tỉnh dậy nghe thấy tiếng động, muốn báo cảnh sát mà kẻ trộm sợ hãi, lập tức dùng dao đâm cô gái ấy, một nhát tắt thở.”“Tòa nhà nào thế?” Sa Khinh Vũ hỏi tiếp. Người đó chỉ cho Sa Khinh Vũ nhìn tòa nhà bên kia: “Đó, là chỗ kia kìa!” Sa Khinh Vũ nhìn theo. “Cô gái, cô ở một mình à?” Người đó lên tiếng nhắc nhở Sa Khinh Vũ: “Cẩn thận hơn nhé. Với loại trộm này, chẳng biết chúng sẽ làm ra loại chuyện gì đâu. Cứ nhắm mắt giả vờ ngủ, biết đâu lại giữ được mạng.” Khóe miệng Sa Khinh Vũ co rúm. Cô giống người hay gặp xui xẻo lắm sao?Đương nhiên, cô không giống. Bởi vì, cô chính là người như thế! “Thế nên?”

  • Mẹ Ơi! Ba Đâu?

    Tác giả :

    Bạn đang đọc truyện Mẹ Ơi! Ba Đâu? của tác giả 猫. Reng...reng, tiếng chuông báo hiệu hết giờ làm bài vang lên." Tất cả dừng bút, nộp bài." Thầy giám thị vừa nói vừa thu bài. " Vậy là các em đã thi xong môn cuối cùng. Chúc các em có kì nghỉ thư giản thoải mái trước kì thi đại học nhé." Thầy đẩy cặp kính, tay ôm xấp bài kiểm tra, cúi chào rồi nhanh chóng bước ra khỏi lớp.Đám học sinh bàn tán về bài thi vừa rồi. Có đứa la toáng lên thất thanh: " Chết tao rồi mày ơi." sau tiếng la thất thanh đó là tiếng khóc thê lương." Ngọc ơi, làm bài được không mày? thôi mày khỏi trả lời tao cũng biết đáp án rồi. Mày lại 9 10đ nữa chứ gì. Chẳng bù cho tao" vừa nói Tiểu Mẫn vừa xoa đầu, làm đầu tóc rối bù xù, cô dùng cặp mắt bi ai nhìn Kim Ngọc." Mày cứ nói quá, tại tao học bài bù đầu bù cổ ra chứ đâu có giỏi giang gì đâu. Nhưng mà mày là thiên kim tiểu thư thì lo gì. Như tao nè không học thì cạp đất mà ăn hả mày." Kim Ngọc nhìn vẻ mặt Tiểu Mẫn mà không khỏi buồn cười. Cả hai là bạn thân từ hồi mẫu giáo. Tiểu Mẫn xuất thân từ gia đình giàu có. Ba của cô sở hữu cả một chuỗi cửa hàng thời trang nổi tiếng.Còn Kim Ngọc bởi vì gia đình nghèo khó, ba vì một lần làm ăn thua lỗ không thể vượt qua cú sốc mà suốt ngày chỉ có thể làm bạn với rượu. Còn mẹ, ngay từ nhỏ cô cảm thấy dường như cô không phải là con của bà. Vì cô chưa từng nhận được sự âu yếm nào từ mẹ như những đứa trẻ khác. Mỗi lần bà thua bạc đều lấy cô ra làm nơi trút giận. Cô cảm thấy chỉ có con đường học vấn mới giúp cho tương lai của cô sau này.Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ nhiều truyện ngôn tình hay như: Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn hay Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé.

  • Vị Gió Hè

    Tác giả : Cửu Nguyệt Hi

    Truyện Vị Gió Hè là tựa truyện hay, thú vị thuộc thể loại ngôn tình. Câu chuyện xoay quanh chuyện tình ngọt ngào, lãng mạn và nhẹ nhàng của cô và anh. Chu Lạc không biết rằng, tin anh về nhà đã gây ra một trận ồn ào không nhỏ ở trấn Thanh Thủy. Bố Chu, mẹ Chu tổ chức một buổi tiệc, đương lúc hàng xóm láng giềng tụ tập ở sân trong nhà họ Chu, khen lấy khen để chàng trai duy nhất trong trấn trở thành sinh viên đứng đầu trường đại học, khen anh tuổi trẻ tài cao ra sao, cha mẹ Chu nhờ con mà hưởng phúc thế nào, có người chợt quay đầu ra cửa viện thì thấy Chu Lạc đang ngẩn người kinh ngạc đứng đó.