Trang chủ > Thể loại > Đam mỹ > Bắc Thành Thiên Nhai
Bắc Thành Thiên Nhai Phi Thiên Dạ Tường Tác giả
9.80 Vạn chữ Lượt xem 32 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Bạn đang đọc truyện Bắc Thành Thiên Nhai của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Từ đầu năm nay tôi nghỉ việc quay về Trùng Khánh, tính điều chỉnh lại một khoảng thời gian, đọc sách, chơi game, thả ga tận hưởng cuộc sống nhàn nhã thoải mái. Mà chuyện bỏ việc cũng tựa như thất tình vậy, đều tạm biệt quá khứ để lật giở cuộc đời sang trang mới, hoặc sẽ chán nản hoặc sẽ tích cực. Sau khi nộp đơn nghỉ việc xong, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, tôi gói ghém hành lý, định bụng quay về thành phố mà mình đã từng sống nhiều năm, nơi chất chứa muôn vàn ký ức vui vẻ.Sở dĩ tôi chọn phố núi Trùng Khánh bởi đây là nơi tôi học tập, trưởng thành và có rất nhiều anh em bạn bè thân thiết. Ở Trùng Khánh, bất cứ lúc nào đi xe đạp hoặc xe điện ra ngoài, bạn cũng có thể gặp con dốc xuất hiện đầy “bất thình lình”, biến thành con chó hoang bị trĩ cắm đầu phi thẳng xuống dưới, lúc đạp lên lại như con ếch nhảy tưng tưng tưng tưng trên con dốc ba mươi, bốn mươi lăm độ, thân dưới quặp con ngựa sắt thân yêu nếm đủ loại mùi đau khổ, nhọc nhằn hát vang “Tôi muốn leo lên từng bước từng bước”…Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Linh Hồn Thâm Xử Nháo Cách Mệnh của cùng tác giả.

Bình luận
Bạn đang đọc truyện Bắc Thành Thiên Nhai của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Từ đầu năm nay tôi nghỉ việc quay về Trùng Khánh, tính điều chỉnh lại một khoảng thời gian, đọc sách, chơi game, thả ga tận hưởng cuộc sống nhàn nhã thoải mái. Mà chuyện bỏ việc cũng tựa như thất tình vậy, đều tạm biệt quá khứ để lật giở cuộc đời sang trang mới, hoặc sẽ chán nản hoặc sẽ tích cực. Sau khi nộp đơn nghỉ việc xong, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, tôi gói ghém hành lý, định bụng quay về thành phố mà mình đã từng sống nhiều năm, nơi chất chứa muôn vàn ký ức vui vẻ.Sở dĩ tôi chọn phố núi Trùng Khánh bởi đây là nơi tôi học tập, trưởng thành và có rất nhiều anh em bạn bè thân thiết. Ở Trùng Khánh, bất cứ lúc nào đi xe đạp hoặc xe điện ra ngoài, bạn cũng có thể gặp con dốc xuất hiện đầy “bất thình lình”, biến thành con chó hoang bị trĩ cắm đầu phi thẳng xuống dưới, lúc đạp lên lại như con ếch nhảy tưng tưng tưng tưng trên con dốc ba mươi, bốn mươi lăm độ, thân dưới quặp con ngựa sắt thân yêu nếm đủ loại mùi đau khổ, nhọc nhằn hát vang “Tôi muốn leo lên từng bước từng bước”…Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Linh Hồn Thâm Xử Nháo Cách Mệnh của cùng tác giả.
Chương mới :   Chương 48: Vĩ thanh Thời gian cập nhật : 2024-09-02 00:59

Cùng thể loại
  • Nhiên Độ

    Tác giả : Không Phòng Tử

    Bạn đang đọc truyện Nhiên Độ của tác giả Không Phòng Tử. Tôi muốn cùng em lãng phí thời gian, ví dụ như cúi đầu ngắm cáHoặc như mang ly trà để lại trên bàn, rồi rời điLãng phí sắc thái đẹp đẽ của chúngTôi còn muốn đến cả hoàng hôn cũng cùng lãng phí, chẳng hạn như tản bộLàm lãng phí bầu trời đầy saoTôi còn muốn lãng phí khi trời nổi gió.Nếu yêu thích truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Đính Hôn Cùng Bạn Học hay Quán Cafe Dưỡng Sinh.

  • Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

    Tác giả : Cố Trọng Nhiễm

    Cổ Mộ Có Một Ổ Xà là câu chuyện Đam mỹ hài hước, vui nhộn xen lẫn chút Xuyên không sẽ khiến khán giả thích thú bởi tình tiết mới lạ, nếu không nói là hiếm thấy từ trước tới nay.Lục Hạo là một chàng trai thời hiện đại, bỗng chốc sau một va chạm, khi tỉnh dậy, hắn cảm thấy tứ chi của mình đều không cử động được. Mắt đều bị bao phủ bởi một màu đen.Đến khi quá đói bụng, hắn dùng hết sức bình sinh cựa quậy, thì bỗng đâm nhào ra từ trong một cái trứng rắn.Từ đây, hắn mới ý thức được mình đã biến thành môt con rắn con mới sinh.Khi đó, hắn chỉ biết than trời trong bụng rồi ngất xỉu tại chổ. Bình sinh hắn sợ nhất là rắn. Bỗng chốc một ngày, hắn lại xuyên không trở thành rắn, mà lại là con rắn bé nhất trong một đại gia đình rắn gồm bố mẹ rắn và 5 anh chị rắn. Quả thực, hắn chỉ muốn chết đi ngay lập tức. Nhưng lại không biết chết rồi có trở về làm người được hay không. Nên đành phải tập làm quen với việc sống trong cơ thể của một con rắn ở trong cổ mộ.Từ đây, biết bao tình huống hài hước, vui nhộn và khốn khổ sẽ bủa vây Lục Hạo. Để biết hắn sẽ đối phó thế nào, mời các bạn đón đọc tiếp câu chuyện trong Cổ Mộ Có Một Ổ Xà.

  • Mối Tình

    Tác giả : Mộc Tử Nhân

    Truyện Mối Tình là tựa truyện hay, thú vị và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh những cảm xúc và chuyện tình của chàng trai đồng tính. Hẳn là cậu đang nằm mơ. Người đàn ông cậu yêu đang hôn cậu. Cậu yêu anh, cậu dù biết anh không phải của cậu nhưng vẫn vô tình quyến rũ anh những lúc cậu ở bên anh. Cậu biết anh là người tốt không đáng vì cậu mà mang tính là đồng tính luyến ái, bán nam bán nữ, vì anh là thằng đàn ông. Nếu lần đó cậu không say. Nếu lần đó người cậu ấy hôn là người khác thì mọi chuyện sẽ ra sao???

  • Phá Giới

    Tác giả : Thủ Trủng Á Mỹ

    Hòa thượng và hồ ly, một câu chuyện tình cảm thần kì. Câu chuyện này, gắn liền với mọi thời đại, sự ngọt ngào vẫn còn chút dư vị đọng lại trong tim. Bởi vì hòa thượng cứu hồ ly, hồ ly muốn báo ơn, nhưng vì cớ gì, hết lần này đến lần khác đều báo ơn không thành, đã vậy lại còn vô tình khiến cho hòa thượng vi phạm điều cấm kỵ. Ai nha, chẳng qua là muốn thành tâm báo đáp ơn cứu mạng thôi mà cũng khó đến như vậy sao? Thật sự là khiến cho người ta cảm thấy phát mệt ra mà! Hòa thượng đúng thật là hòa thượng, vì cớ gì mà hết lần này đến lần khác đều không cho hồ ly cơ hội để được báo ơn ân nhân? Đau đầu ghê! Thôi được rồi, thời gian còn dài mà! Đợi đến khi hòa thượng chính thức phá giới, xóa bỏ đi cuộc đời của một hòa thượng, chẳng phải khi báo ơn sẽ càng dễ dàng hơn hay sao? Xem nào, hừm, nên báo ơn kiểu gì mới tốt đây? Lấy thân báo đáp hay sao? Cái ý kiến tưởng như là củ chuối này hình như cũng không tồi đâu! Nhưng mà, hồ ly chỉ có ý định báo ơn xong liền rời đi, vì cớ gì mà hòa thượng lại cứ nắm chặt tay mãi, không chịu buông ra? Ai nha, trái tim của hồ ly loạn nhịp mất rồi!

  • Ngọc Vô Hà

    Tác giả : Trần Sắc

    Cậu được người ta đặt cho cái tên Liên Ngọc, Liên trong hoa sen, Ngọc trong bạch ngọc. Cái tên hay là vậy, ấy thế mà chốn dung thân của cậu lại là nơi bẩn thỉu, lấy việc thỏa mãn dục vọng của khách nhân là trên hết, trái tim của cậu có khi cũng bị nhuộm bẩn theo mất rồi. Hắn là Cận Song Thành, vốn dĩ đến nơi này cũng chỉ vì muốn điều tra chút chuyện, gặp được cậu thiếu niên nhìn như yếu đuối nhu nhược ngày ấy bỗng nhiên lại sinh ra lòng thương tiếc. Nhưng ai ngờ được rằng chỉ vài phút sau hắn liền nhận ra người ấy không phải đơn thuần như mình vẫn nghĩ, hóa ra sống giữa cái nơi bùn nhơ như thế này, tâm hồn dù có đẹp đẽ hay trong sạch đến mấy cũng không thể nào tránh khỏi việc bị vấy bẩn, cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.Nhưng có vẻ như hắn nhầm rồi, Liên Ngọc chẳng phải là cái tên được lấy để che đi thân phận của cậu thiếu niên ngày đó, cũng như thực tế cậu cũng chẳng phải là bị vấy bẩn bởi cái nơi bán rẻ tiếng cười ấy. Chỉ là quá khứ của cậu đã từng đau đớn quá, đau đớn đến mức độ tôn nghiêm của cậu cũng chẳng cần, cậu chỉ muốn chứng tỏ, chứng tỏ rằng cậu có thể sống tốt lắm, chẳng cần thiết phải dựa vào bất cứ ai cả. Cuối cùng thì hắn cũng không thể kìm được mà ôm cậu vào lòng, trở thành nơi mà cậu có thể ngả đầu khi mỏi mệt, cho cậu thứ cảm tình mà cậu vẫn luôn kiếm tìm, chẳng biết từ bao giờ mà hắn đã yêu cậu mất rồi.