Tiểu mèo yêu Lưu Ngọc hắn mới tu hành được ba trăm năm, hóa thành hình người cũng trong một khoảng thời gian không dài lắm, cũng bởi tuổi thọ và pháp lực chưa đủ, vậy nên dáng dấp của hắn chỉ là một tiểu thiếu niên phấn điêu ngọc trác, tựa như một khối bạch ngọc hấp thụ linh khí của trời đất, rất đáng yêu khiến cho người ta có cảm giác muốn hung hăng gặm cắn. Nhìn bề ngoài của hắn như vậy thôi, chứ đừng nghĩ rằng hắn vô hại, thực ra ẩn sâu bên trong cái lớp vỏ ngoan hiền điềm đạm ấy là một tâm hồn cực kì nghịch ngợm và đen tối, hắn chính là thích chọc người, cũng cực kì có hứng thú với việc lừa gạt con mồi của chính mình, thú thực rằng việc làm vô đạo đức này hết sức vui vẻ, nhưng căn bản cũng vì cái sở thích biến thái này mà hắn sau này mới bị biến thành sủng vật trong lòng của người ta.Ngày hôm ấy, cũng chỉ bởi hắn vô tình bắt gặp khoảnh khắc xấu hổ của kẻ ngu ngốc cùng nhà, thế là ngay lập tức bị ném tới cái chốn khỉ ho cò gáy này mà không có lấy một lời giải thích. Nhưng vấn đề là, vừa nãy khi rơi xuống, hắn có va vào một ai đó, và ai đó ở đây là một tên thượng tiên không hề dễ chọc. Kết quả của lần trước đụng vào y hắn đã lĩnh giáo đủ, cũng bị ăn khổ không ít, vậy nên vừa nhìn thấy sườn mặt tuấn mĩ ở trước mắt liền nhịn không được muốn chạy trốn thật nhanh. Ấy vậy mà vị đại tiên nọ lại bị mất trí nhớ, thậm chí đến tên mình là gì cũng không biết, vậy là trong đầu tiểu mèo yêu liền hình thành một chuỗi kế hoạch đen tối đơn giản, đại ý là muốn đem người kia nuôi dưỡng, sau đó dần dần hút khô tiên khí của y, rồi đem trái tim cực bổ đó đi hầm thuốc, thế là xong chuyện. Nhưng ai ngờ đâu kẻ kia dù có mất trí nhớ cũng vẫn khó dây dưa như vậy, trong quá trình chung đụng như thế nào hắn lại đem tim của mình bán đi luôn.
-
Theo Trảm Yêu Trừ Ma Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử
Tiêu hao thọ nguyên quán chú võ học, có thể không hạn tiến hành thôi diễn.Thẩm Nghi phàm nhân thân thể, số tuổi thọ không hơn trăm năm, may mà có khả năng thông qua chém g·iết yêu ma thu hoạch đối phương còn thừa thọ nguyên.Tại Tà Túy khắp nơi trên đất trong loạn thế lộ ra trường đao, nhường đám này sống trăm ngàn năm sinh linh sợ vỡ mật!Theo 【 Ưng Trảo công 】 đến 【 Bát Hoang Liệt Thiên Thủ 】, theo 【 Phục Ma quyền 】 đến 【 Kim Thân Trấn Ngục Pháp Tướng 】!Thẩm Nghi tình cờ cũng sẽ trầm tư, này tuổi thọ làm sao càng dùng càng nhiều?Hắn thu đao vào vỏ, ngước mắt nhìn lên bên trên nhìn lại, nghe nói cái kia đám mây phía trên có bầu trời ngọc phủ, trong đó ngồi đầy thiên chân vạn thánh, bất luận một vị nào đều từng trải qua vô tận tuế nguyệt.Lần này đạp thiên tới, chỉ vì hướng chư tiên mượn cái trăm vạn năm, dùng chứng ta trường sinh bất tử Đại Đạo.. . .Cuốn sách này lại tên 《 nhường ngươi khắc mệnh luyện võ, ngươi khắc người khác? 》, 《 đạo hữu xin dừng bước, ngươi thọ nguyên cùng tại hạ hữu duyên 》.
-
Tây Du Ký
Bạn đang đọc truyện Tây Du Ký full (đã hoàn thành) của tác giả Ngô Thừa Ân. Một con khỉ đá sống trong một cộng đồng các khỉ con, thảnh thơi tồn tại trong môi trường hòa thuận. Ban ngày, nó vui đùa trên núi Hoa Quả, và vào buổi chiều, nó quay về tổ để nghỉ ngơi trong khu rừng Thủy Liêm. Không còn phải chạy trốn khỏi sự truy đuổi của các thú săn hoang dã, cuộc sống của nó trôi qua thanh bình, hạnh phúc trong khoảng hơn ba trăm năm qua.
-
Đồ Mi Hương
Tiểu cô nương tư thái cao nhã, tóc đen nhánh, da thịt trắng nõn gần như trong suốt. Bên ngoài cửa sổ, cây lá xum xuê, một đóa hoa nhỏ trong lúc nàng cắm cúi viết liền không tiếng động bung nở, đóa hoa đó trắng noãn, nhị hoa màu vàng mang đầy mật ngọt. Theo cửa sổ nhìn ra sân nhà, cây hoa trắng nhỏ cành lá xanh mượt, vươn tới tận bên cạnh cửa sổ nơi tiểu cô nương đang ngồi. Nàng nhẹ cúi mắt, lông mi dài như phiến quạt phe phẩy.Đầu bút dính mực ở trong bàn tay nho nhỏ của nàng di động viết lên thẻ tre những hàng chữ như nước chảy mây trôi. Nam tử khoanh tay đứng ở bên ngoài cửa sổ trong đình, lẳng lặng nhìn nàng đang không tiếng động viết xuống mỗi chữ mỗi nét. Bút nàng cầm trong tay nhẹ nhàng viết xuống chữ viết thanh tú mà tinh tế. Hắn mở miệng, nhẹ giọng hỏi nam tử mặc áo xanh ở bên cạnh. “Nàng chính là con cháu của Đao gia vu nhi?”“Vâng.” Nam tử áo xanh khoanh tay, cung kính trả lời. Tiểu cô nương kia vẫn tập trung viết dường như không nghe thấy tiếng vang ở bên ngoài. Nam tử có chút đăm chiêu nhìn bộ dáng tập trung của nàng, nhẹ giọng nói. “Từ trước đến nay không có mấy nữ tử biết viết chữ.” “Đao gia chuyên việc buôn bán nên người đứng đầu đã có quy định, mọi người trong tộc đều phải biết viết chữ và tính toán sổ sách, không có ngoại lệ.
-
Thần Cố
Ningya thân thương, đứa con ta yêu quý nhất: Đây là bức thư thứ ba cha viết cho con, hoặc cũng là bức cuối cùng. Bão cát Đông Côi Mạc đã xâm lấn mất một phần năm quốc thổ, nhưng vẫn chưa ngừng bước. Thời gian tới ra sao rất khó đoán trước. May mắn là đại ma pháp sư Timothy đã chiêu mộ một đoàn hai mươi ma pháp sư đến biên cảnh, biết đâu sẽ có được tin tốt lành.Những gì cha viết bên trên mẫu thân của con, vương hậu của ta vốn định giấu con. Bà nghe nói sau khi con rời Langzan, bệnh trạng khi tái phát của chú ngữ trên người con đã thuyên giảm đôi chút thì vui mừng vô cùng, muốn con ở lại Học viện Ma pháp St. Paders không phải trở về nữa. Nhưng cha nghĩ rằng con đã thành niên, có quyền tự quyết định tương lai của mình. Là một người đàn ông, gánh vác trách nhiệm cũng là quang vinh. Con là con của cha và mẫu thân con, cũng là Vương tử của Langzan, có đầy đủ trí tuệ và lòng dũng cảm để hạ quyết định vận mệnh của mình.Nếu nghe theo lời mẫu thân con, Gucci mang theo châu báu đủ để mua một hòn đảo nhỏ ở phía nam của Đế quốc Kanding, để con sung túc cả đời. Dòng họ You để cho con truyền thừa đến đời đời. Đây cũng là tâm nguyện của cha.
-
Giết Địch Bạo Tu Vi, Ta Công Lực Ngập Trời!
Cái này thế giới, cường giả vô số, tông môn san sát, cửu phái lục bang, ma đạo bát môn, Đạo Môn tam tông, Phật Môn nhị tự, Đại Càn triều đình uy áp tứ hải. Cường giả xem người yếu là kiến hôi, hoàng tử xem giang hồ làm bàn cờ, may ra Tiêu Biệt Ly kích hoạt g·iết địch bạo tu vi hệ thống, chỉ muốn g·iết c·hết địch nhân, thì có thể thu được tu vi, tuyệt thế thần công còn có các loại thần binh! Ta quản ngươi là tông môn thánh tử, vẫn là triều đình hầu gia, chỉ cần cùng ta là địch, toàn diện hóa thành ta kinh nghiệm bảo bảo. Một số năm sau, nhìn lấy đã điêu linh giang hồ, Tiêu Biệt Ly thầm nghĩ đến: "Muốn hay không nghỉ ngơi mấy năm, chờ những thứ này rau hẹ lại dài cao một chút lại cắt?"






