Tô Phàm hắn cũng chỉ là một kẻ bình thường giữa cái thế giới này, học vấn của hắn không cao, vẻ ngoài cũng chẳng có gì là nổi bật. Từ bé hắn đã không có cha, sau đó mẹ lại bệnh nặng rồi mất, hồi đó hắn còn nhỏ quá, cứ nghĩ rằng mẹ vẫn đang ngủ, trải qua những ngày bị bỏ đói đành phải lay lay mẹ đòi ăn. May mắn làm sao, ở nơi thôn quê này người ta đối với nhau bằng tình nghĩa, hắn không phải sống trong cái cảnh màn trời chiếu đất mà lớn lên, cũng chẳng bị bỏ đói thêm bữa nào nữa, người ta lo liệu ma chay cho mẹ hắn, rồi góp công góp của nuôi hắn lớn lên thành người. Đáng ra kẻ như hắn, đường tương lai sau này chắc chắn sẽ vô cùng gập ghềnh trắc trở, làm sao có thể mơ đến việc được đi học, được biết đến cái chữ, điển tích, thi ca, nhưng ông trời thương tình, cho nơi này có một vị tiên sinh tốt, người ấy thương hắn nghèo nhưng chăm học, vậy là cho phép hắn vào lớp ngồi cùng chúng bạn mà đọc sách, ôn thi.Vào cái thời bấy giờ, người ta luôn mong con cháu nhà mình có thể đỗ đạt làm quan, ở vùng quê mà Tô Phàm sống cũng vậy, rất nhiều thanh thiếu niên chịu chăm chỉ học hành cũng vì một ngày có thể mang vinh quang về cho cả dòng họ. Việc đỗ làm Trạng Nguyên ai ai cũng muốn mơ tưởng đến, chỉ là bảng vàng khó lên như vậy, Tô Phàm cũng không nghĩ mình có cái cơ hội gì. Cứ nghĩ cũng sẽ được theo chân người ta lăn lộn một phen, cuối cùng vì tiên sinh ốm nặng mà hắn đành phải ở lại nhà thay người dạy học. Ngày tháng trôi qua, đến một hôm trời bão nổi, hắn vì trên đường về mắc mưa không kịp trú, thế là đành phải chạy vào trong rừng rậm một phen, tình cờ cứu được một tiểu hồ li, sau đó tận mắt chứng kiến y hóa thành hình người rồi chạy biến vào rừng sâu với đôi mắt ghét bỏ, ngỡ rằng cả đời cũng sẽ không gặp lại lần thứ hai, ngờ đâu ngay hôm sau đã thấy y đến nhà mình với thân phận biểu huynh xa lơ xa lắc. Họ cùng nhau ở chung một nhà, cùng ăn cùng uống cùng sinh hoạt, đến cuối cùng tiểu hồ li cao ngạo cũng bị thiếu niên dịu dàng đốn ngã, thành thành thật thật thành của người ta.
-
Hợp Đồng Chia Tay
Bạn đang đọc truyện Hợp Đồng Chia Tay của tác giả Sơn Nguyệt Từ Hoan. Cậu không hỏi hắn tại sao lại đến tìm cậu, cũng không hỏi vì sao hắn lại tìm được cậu, chỉ đứng một chỗ, nhẹ giọng hỏi hắn có muốn uống nước không. Giống như bị thứ gì đó mắc ở cuống họng, Kiều Duật im lặng hồi lâu mới lắc đầu đáp: “Không cần.” Thoạt nhìn có chút ủy khuất. Không khí trong phòng phút chốc trở nên trầm lặng. Cậu nhìn Alpha đối diện mình đứng lên, dùng bàn tay ấm áp của hắn kéo cậu lại gần, dùng lực rất nhẹ nhưng cũng không hề cưỡng ép, kéo cậu về phía nhà bếp. Hứa Nguyên ngơ ngẩn nhìn, thời gian dường như ngưng đọng, cậu không biết đã trôi qua bao lâu, một phút hay năm phút, cũng có thể dài hơn hoặc ngắn hơn. Cậu chỉ biết, khi tiếng nước ngừng chảy, giọng Kiều Duật vang lên từ trên đỉnh đầu: “Sao em lại bất cẩn thế, còn đau không?” Ôn như như một giấc mơ vậy.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Yêu Đương Đoan Chính hay Kế Hoạch Yêu Nhau Khẩn Cấp.
-
Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn. Vợ! Em Đừng Hòng!
Bạn đang đọc truyện Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn. Vợ! Em Đừng Hòng! của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng. Hai người vốn nên là hai đường thẳng song song cách nhau mười vạn tám ngàn dặm, vì cớ gì rối cùng một chỗ?"Bảo bối, chúng ta không cần cha có được không? Con chỉ cần ba ba thôi là đủ rồi đúng không nào?""Phu nhân, em đừng mơ tưởng! Tôi đã để em chạy một lần, sao có thể để em chạy lần thứ hai?"Một người ôm con chạy trốn, một người khinh thường bá đạo truy theo.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Omega Của Đại Tá Cấm Dục hay Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch của cùng tác giả.
-
Thư Sinh Và Hồ Ly Tinh
Bạn đang đọc truyện Thư Sinh Và Hồ Ly Tinh của tác giả Tuệ Tuệ Cật Nhị Cẩu. Thư sinh kinh hỉ, hỏi rằng báo ân thế nào.Đại mỹ nhân tự nhiên đi lên giường, nằm thẳng, giang tay chân ra, thong thả nói“Lấy thân báo đáp nhé.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tùy Ngộ Nan An hay [ABO] [Esport] Đoàn Sủng Omega.
-
Yêu Em Nói Thế Nào
Mẹ Tiếu vô cùng phẫn nộ, hét to: “Tiếu Khải Kiệt, ông khốn nạn! Năm đó tôi thật sự kí hợp đồng tài sản, nhưng tôi gả cho ông không phải vì tiền, đây là sự thật. Nhưng tôi là tôi, Tiểu Thụ là Tiểu Thụ, tôi có thể không cần một đồng của Tiếu gia, nhưng Tiểu Thụ là con trai ông, lẽ ra nó nên có thứ mà nó sở hữu! Mấy người không thể mặc kệ ném nó ra nước ngoài được, nó là một phần tử của cái nhà này!” Tiếng khóc ấm ức truyền đến, lộ ra bi phẫn nồng nặc.Tiếu Gia Thụ đã không còn cảm xúc, như một pho tượng ngồi chết trên sofa. Ba đã kết hôn hai lần, trước đó có một đời vợ, nhưng qua đời vì ung thư dạ dày, nửa năm sau khi vợ trước mất hai người quen nhau, cuộc hôn nhân không vì quá trớn cũng không có kẻ thứ ba. Nhưng, vì đặc thù nghề nghiệp của mẹ mà không một ai chịu tin sự trong sạch của bà, luôn cho rằng bà cố ý quyến rũ ba, sau đó dựa vào quyền thế Tiếu gia. Mà người nắm quyền chân chính của Tiếu gia là Tiếu lão càng hiểu lầm sâu với mẹ, cực kì thương yêu đứa con vợ trước sinh ra, nên luôn cố sức chèn ép hai mẹ con.Tiếu Gia Thụ vốn tưởng rằng mình tốt nghiệp với thành tích xuất sắc của đại học Worton, ông nội sẽ có cái nhìn khác với mình, nhưng hiện tại mà xem, quả thực mơ đẹp. Tính tình Tiếu lão gia tử vô cùng ngoan cố, nếu lão đã thích một người thì hận không thể đào tim đào phổi, nhưng khi đã ghét một người thì liếc mắt cũng ngại thừa. Anh hai Tiếu Định Bang cùng cha khác mẹ với Tiếu Gia Thụ chính là người được thích đó, mà y, chỉ là kẻ thừa thãi.
-
Omega Của Đại Tá Cấm Dục
Bạn đang đọc truyện Omega Của Đại Tá Cấm Dục của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng. ”Nếu không còn cách nào nữa, thì cứ sống một mình cũng được!”Cả hai người, suy nghĩ vô tình trùng nhauHai con người cô đơn ở hai bên của cánh cửa liệu có thể phá tan gông xiềng của số phận?Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Hoàn Toàn Mất Kiểm Soát hay Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư.






