Hoa bỉ ngạn - một loài hoa đẫm máu. Nó tượng trưng cho bóng tối vĩnh hằng, tượng trưng cho nỗi buồn sầu vô tận. Hoa bỉ ngạn, đó là tiếng gọi của tình yêu thương, tiếng khóc than của tử thần. Đứng trước hoa bỉ ngạn, con người ta chỉ có thể tồn tại một loại cảm giác mang tên là đau lòng.
-
Phá Giới
Hòa thượng và hồ ly, một câu chuyện tình cảm thần kì. Câu chuyện này, gắn liền với mọi thời đại, sự ngọt ngào vẫn còn chút dư vị đọng lại trong tim. Bởi vì hòa thượng cứu hồ ly, hồ ly muốn báo ơn, nhưng vì cớ gì, hết lần này đến lần khác đều báo ơn không thành, đã vậy lại còn vô tình khiến cho hòa thượng vi phạm điều cấm kỵ. Ai nha, chẳng qua là muốn thành tâm báo đáp ơn cứu mạng thôi mà cũng khó đến như vậy sao? Thật sự là khiến cho người ta cảm thấy phát mệt ra mà! Hòa thượng đúng thật là hòa thượng, vì cớ gì mà hết lần này đến lần khác đều không cho hồ ly cơ hội để được báo ơn ân nhân? Đau đầu ghê! Thôi được rồi, thời gian còn dài mà! Đợi đến khi hòa thượng chính thức phá giới, xóa bỏ đi cuộc đời của một hòa thượng, chẳng phải khi báo ơn sẽ càng dễ dàng hơn hay sao? Xem nào, hừm, nên báo ơn kiểu gì mới tốt đây? Lấy thân báo đáp hay sao? Cái ý kiến tưởng như là củ chuối này hình như cũng không tồi đâu! Nhưng mà, hồ ly chỉ có ý định báo ơn xong liền rời đi, vì cớ gì mà hòa thượng lại cứ nắm chặt tay mãi, không chịu buông ra? Ai nha, trái tim của hồ ly loạn nhịp mất rồi!
-
Trò Chơi Độc Lập 30330
Bạn đang đọc truyện Trò Chơi Độc Lập 30330 của tác giả Trung Hòa Nhập Thất. Trình Mạch bước đi một mình trong bóng tối đen kịt, chỉ có từng dòng chữ lạnh lẽo nhấp nháy ánh sáng trắng lần lượt xuất hiện trên nền hư vô.[Chào mừng bạn đến với "Trò chơi độc lập 30330"][Đồng đội của bạn đã tham gia trò chơi][Phó bản No.1043 tải lên hoàn tất][Đếm ngược 3 2 1][GAME STARTS]Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn đừng bỏ lỡ Cứu Vớt Vai Ác Kia hay Chạm Đuôi [Truy Vĩ].
-
Anh Hùng Mạn Tẩu
Ai cũng có giấc mộng anh hùng. Thế nhưng, mơ là mơ, đời thực lại chính là đời thực. Nó khác biệt nhau. Mà cho dù là có như thế nào, anh hùng cũng khó qua ải mỹ nhân. Và cũng từ đây, một câu chuyện tình yêu được nảy nở. Hắn yêu y, yêu tựa như còn sâu sắc hơn cả yêu chính bản thân của hắn. Hắn muốn làm cái ô vững chắc nhất, che chở y dưới nó, bằng tất cả tình yêu của hắn.
-
Trái Cấm - Tsaiko
Khi đã yêu sẽ chẳng khác nào ăn phải trái cấm. Cho dù nó có đẹp đẽ tới đâu đi chăng nữa, nhưng vẫn nguy hiểm muôn phần. Cho nên, có cố gắng từ bỏ như thế nào, vẫn sẽ một lòng tò mò mà nếm thử nó. Yêu một người, cảm giác là như thế nào? Giống như không thể yêu, nhưng vẫn cứ mãi bất chấp, điều đợi chờ ta chính là niềm đau. Phiền muộn? Như thế thì thế nào? Phiền muộn có thể khiến lòng bớt đau sao? Nó sẽ càng khiến cho trái tim thêm rỉ máu mà thôi. Trên thế giới này, thứ khó hiểu nhất chính là lòng người, thứ đáng sợ nhất cũng chính là lòng người. Cho dù có phòng bị bằng mọi cách, cũng sẽ chẳng thể nào thay đổi được sự thật đó.
-
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Người xung quanh khi nói về Nhiễm Phàm đều bảo anh nhẹ nhàng thật thà, là một người tốt.Mọi người đều biết, chỉ những người bình thường đến mức chẳng còn ưu điểm nào để khen mới được gọi là người tốt.Nhiễm Phàm bình thường có một người bạn trai đẹp kiêu ngạo như đóa hồng. Hai người quen biết nhau từ thuở thiếu thời, yêu nhau nhiều năm. Nhiễm Phàm chăm sóc người ấy như chăm hoa, yêu như thờ thần, một tấm chân tình trước sau như một. Tình cảm của họ không thể nói là không tốt.Cho đến một ngày nọ, người bạn trai ấy bỗng được báo rằng mình là đứa con riêng thất lạc bên ngoài của một gia tộc hào môn.Ngày hôm sau, Nhiễm Phàm nhận được lời tuyên bố chia tay từ đối phương, “Xin lỗi, nhưng tôi cảm thấy mình xứng đáng với điều tốt đẹp hơn.”Nhiễm Phàm khóc không biết bao nhiêu lần, quỳ cầu đóa hồng đừng rời bỏ mình.Tất cả đều vô ích, không thể thay đổi được quyết định. Thứ duy nhất anh chờ được là người cha hào môn vừa mới nhận lại con trai ấy đưa tay giúp đỡ, mời anh lên xe rồi an ủi:“Thằng bé còn quá trẻ, nó không biết mình vừa vứt bỏ thứ gì.”“Cho nó chút thời gian, nó sẽ quay đầu lại.”***Không lâu sau đó, đóa hồng thật sự quay về.“Em không cần ai khác cả, em yêu anh, em chỉ cần anh thôi!”“Người kia cũng chẳng biết lại có con với ai, rời khỏi em thì gia sản vẫn có người kế thừa.”“Phàm Phàm, em thật sự biết sai rồi.”Nhiễm Phàm đặt tay lên bụng đã nhô cao dưới lớp áo phao, lơ đãng quay đầu lại từ bên cửa sổ: “Xin lỗi, vừa rồi cậu nói gì cơ?”






