Phong Vân nhìn thấy cảnh tượng thành Dương Châu ngày hôm đó, trước cổng thành, thi thể binh lính Nam Chiêu chất đầy, cả người hắn máu me nhuộm đỏ, tóc tai rũ rượi, vô lực bị người ta trói chặt vào cọc gỗ dựng trước cổng thành phơi nắng. Hắn nhớ rõ, lần giao chiến với Bắc Quốc khi đó, thành Dương Châu thất thủ, hắn là Tướng cầm quân, bị trói chờ chết nơi đó. Hắn thấy nàng, Vân Tư dẫn theo một đoàn quân Tây Vệ, nàng cưỡi ngựa đi đầu, tay cầm trường kiếm, hắn thấy nàng ở giữa bể máu cùng xác chết, liều mạng đem hắn rời đi, kim quang vấn tóc nàng bị chém đứt, ở giữa biển đao thương phiến loạn ấy, tay nàng vẫn ôm chặt hắn không buông. Phải yêu đến nhường nào mới có thể sống chết không rời? Vân Phong đau đớn cuối mặt, không dám nhìn. Ta bật cười đáng sợ "Ta muốn chàng nhớ kỹ, ta muốn chàng biết được, ngày đó ta đã trải qua những gì, ta muốn chàng đời đời kiếp kiếp ghi nhớ thật kỹ" Phong Vân bị Vân Tư ép buộc nhìn thẳng vào ảo ảnh. Hắn thấy nàng dìu hắn đi qua sa mạc nóng cháy da thịt. Hắn thấy nàng vừa khóc vừa đào bới giữa bãi cát mênh mông, cho đến khi tìm được hắn, nàng dùng hai bàn tay rỉ máu ôm lấy hắn, tựa cằm vào trán hắn cười trong nước mắt. Thật ngu ngốc, ngu ngốc đến đáng thương. Phong Vân nghe thấy giọng mình nghẹn lại ở cổ họng, mãi không thể thành lời, hắn chỉ có thể từng chút một gọi tên nàng "Vân Tư...Vân...Tư" Ta không biết là ta đã chết, cho đến khi có người nhắc ta. Ta cũng không rõ người đó là ai, chỉ biết rằng người đó nói rằng ta mang theo chấp niệm quá sâu. Ta có chấp niệm gì mà không thể quên được? Đến ta cũng không rõ nữa. Ta cũng đã yêu, lại cũng đã hận, chấp niệm trong ta, rốt cuộc là gì đây?
-
Bồ Công Anh Bất Tử
Bạn đang đọc truyện Bồ Công Anh Bất Tử full (đã hoàn thành) của tác giả Dạ Đích Đệ Thất Mộng. Các bạn có biết, trước đây trong làng, những gia đình không có con trai thì thê thảm đến mức nào không? Trong các cuộc họp làng, ba tôi không có phần phát biểu. Bữa cơm đêm giao thừa, mẹ tôi không được lên bàn ngồi. Ngay cả khi anh em chia nhà, chúng tôi cũng chỉ được phân căn nhà đất lâu năm, dột tứ phía. Đến khi tôi năm tuổi, mẹ tôi lại mang thai... Bên cạnh đó, cũng có những truyện, thể loại hoặc tác giả vô cùng hay và hấp dẫn khác mà bạn đừng nên bỏ lỡ như vo cu that quyen ru hay dành cho nhân vật bị bỏ rơi yêu thích nhất của tôi.
-
Điên Cuồng Yêu: Cao Tổng Chớ Làm Loạn!
Bạn đang đọc truyện Điên Cuồng Yêu: Cao Tổng Chớ Làm Loạn! của tác giả Tiểu Ngân Ngân. Trên chiếc giường màu trắng của khách sạn, đôi nam nữ không ngừng trao cho nhau những cử chỉ ân ái thật nồng nàn."Lâm Hạo... Em... Em yêu anh... Ưm... A..."Giọng phụ nữ nỉ non rên rỉ, ánh mắt của Trần Ngọc Châu mờ đục nhìn lên người đàn ông đang "nằm đè" lên cơ thể mình.Trên trán của anh lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt thể hiện sự sung sướng cùng khoái cảm mãnh liệt.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ta Và Best Friend Khuấy Đảo Hậu Cung hay Nhan Tổng, Chúng Ta Kí Hợp Đồng Đi!
-
Hồ Ly Phu
Tình yêu không phải là một đích đến mà là cả một hành trình cần chúng ta theo đuổi. Nó có thể đem đến hạnh phúc cho một người, nhưng cũng có thể hủy diệt đi cả một đời người. Mê đắm trong tình yêu thương, lại khổ sở nhìn xem sắc mặt của mọi người, trong lòng ai cũng sẽ có lúc trào dâng sự mất mát. Ai cũng muốn khiến mình trở nên thật hoàn hảo, nhưng số trời đã định, bản thân con người có lẽ cũng sẽ chẳng thể nào thay đổi được điều gì. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng.
-
Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm
Tác giả: Hướng Cẩm Đăng bởi: Mẹ Bông BomCuộc hôn nhân chớp nhoáng – ngọt ngào trước, yêu sâu sau.Nữ chính: Lạc Ninh – bác sĩ cấp cứu xinh đẹp, kiên cường, lý trí.Nam chính: Lục Thừa Uyên – đội trưởng đội hình sự, nội liễm sâu sắc, yêu say từ lâu… và… rất có lực eo.Ngày thứ hai sau khi cưới, chồng bỗng dưng biến mất như bốc hơi khỏi thế gian.Lạc Ninh một mình trống vắng suốt ba năm, từ mong chờ đến tuyệt vọng, cuối cùng gần như buông bỏ.Cho đến khi người đàn ông ấy bất ngờ quay lại…Và cô mới biết—anh là cảnh sát ngầm.
-
Lâu Quy Vãn
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An. Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết. Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi. Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu. Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường. Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình. Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta: “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp: “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.” Mẫu thân lại hỏi: “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?” Ta sững người tại chỗ. Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói: “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”






