Trang chủ > Thể loại > Đam mỹ > Bịp Rồi! Nữ Chính Vậy Mà Là Nam Nhân!
Bịp Rồi! Nữ Chính Vậy Mà Là Nam Nhân! Suzuechi Lyh Tác giả
15.20 Vạn chữ Lượt xem 87 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Bạn đang đọc truyện Bịp Rồi! Nữ Chính Vậy Mà Là Nam Nhân! của tác giả Suzuechi Lyh. Lục Vũ Minh có chết đi thì cũng chẳng có gì hối tiếcChỉ là lại xuất hiện một hệ thống xuất hiện dụ cậu xuyên không với mục đích thúc đẩy tình tiết cho nữ chính và nam chính đến với nhauCậu xuyên thành nam phụ trong quá khứ nữ chính để khiến nữ chính đau khổ mất niềm tin vào tình yêu nhưng đến khi nói lời chia tay thì không giống như trong kế hoạch" Chúng ta chia tay đi. " Lục Vũ Minh phũ phàng nói"Nữ chính" u ám nắm chặt hai tay cậu, vẻ đáng thương hỏi lại " Tại sao? Tôi chưa đủ tốt với cậu sao? "Không! Cậu rất tốt! Lục Vũ Minh gào thét trong lòngTrong mắt cậu, "nữ chính" vô cùng đáng thương nên đại khái lấy lý do " Tớ nhận ra tôi là gay, nên tớ không thích con gái. " "Nữ chính" nào đó vén váy lên: " Thật trùng hợp, tôi không phải con gái. Chúng ta tiếp tục hẹn hò đi. ""..." ??? Gì vậy!? Hệ thống đâu!?[...] Hệ thống lặng lẽ offlineNếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Phi Điển Hình Cứu Rỗi hay Hôn Nhân Xứng Đôi.

Bình luận
Bạn đang đọc truyện Bịp Rồi! Nữ Chính Vậy Mà Là Nam Nhân! của tác giả Suzuechi Lyh. Lục Vũ Minh có chết đi thì cũng chẳng có gì hối tiếcChỉ là lại xuất hiện một hệ thống xuất hiện dụ cậu xuyên không với mục đích thúc đẩy tình tiết cho nữ chính và nam chính đến với nhauCậu xuyên thành nam phụ trong quá khứ nữ chính để khiến nữ chính đau khổ mất niềm tin vào tình yêu nhưng đến khi nói lời chia tay thì không giống như trong kế hoạch" Chúng ta chia tay đi. " Lục Vũ Minh phũ phàng nói"Nữ chính" u ám nắm chặt hai tay cậu, vẻ đáng thương hỏi lại " Tại sao? Tôi chưa đủ tốt với cậu sao? "Không! Cậu rất tốt! Lục Vũ Minh gào thét trong lòngTrong mắt cậu, "nữ chính" vô cùng đáng thương nên đại khái lấy lý do " Tớ nhận ra tôi là gay, nên tớ không thích con gái. " "Nữ chính" nào đó vén váy lên: " Thật trùng hợp, tôi không phải con gái. Chúng ta tiếp tục hẹn hò đi. ""..." ??? Gì vậy!? Hệ thống đâu!?[...] Hệ thống lặng lẽ offlineNếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Phi Điển Hình Cứu Rỗi hay Hôn Nhân Xứng Đôi.
Chương mới :   Chương 63: Phiên ngoại 2.6 Thời gian cập nhật : 2024-09-29 16:09

Tác giả
Cùng thể loại
  • Mối Tình

    Tác giả : Mộc Tử Nhân

    Truyện Mối Tình là tựa truyện hay, thú vị và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh những cảm xúc và chuyện tình của chàng trai đồng tính. Hẳn là cậu đang nằm mơ. Người đàn ông cậu yêu đang hôn cậu. Cậu yêu anh, cậu dù biết anh không phải của cậu nhưng vẫn vô tình quyến rũ anh những lúc cậu ở bên anh. Cậu biết anh là người tốt không đáng vì cậu mà mang tính là đồng tính luyến ái, bán nam bán nữ, vì anh là thằng đàn ông. Nếu lần đó cậu không say. Nếu lần đó người cậu ấy hôn là người khác thì mọi chuyện sẽ ra sao???

  • Phá Giới

    Tác giả : Thủ Trủng Á Mỹ

    Hòa thượng và hồ ly, một câu chuyện tình cảm thần kì. Câu chuyện này, gắn liền với mọi thời đại, sự ngọt ngào vẫn còn chút dư vị đọng lại trong tim. Bởi vì hòa thượng cứu hồ ly, hồ ly muốn báo ơn, nhưng vì cớ gì, hết lần này đến lần khác đều báo ơn không thành, đã vậy lại còn vô tình khiến cho hòa thượng vi phạm điều cấm kỵ. Ai nha, chẳng qua là muốn thành tâm báo đáp ơn cứu mạng thôi mà cũng khó đến như vậy sao? Thật sự là khiến cho người ta cảm thấy phát mệt ra mà! Hòa thượng đúng thật là hòa thượng, vì cớ gì mà hết lần này đến lần khác đều không cho hồ ly cơ hội để được báo ơn ân nhân? Đau đầu ghê! Thôi được rồi, thời gian còn dài mà! Đợi đến khi hòa thượng chính thức phá giới, xóa bỏ đi cuộc đời của một hòa thượng, chẳng phải khi báo ơn sẽ càng dễ dàng hơn hay sao? Xem nào, hừm, nên báo ơn kiểu gì mới tốt đây? Lấy thân báo đáp hay sao? Cái ý kiến tưởng như là củ chuối này hình như cũng không tồi đâu! Nhưng mà, hồ ly chỉ có ý định báo ơn xong liền rời đi, vì cớ gì mà hòa thượng lại cứ nắm chặt tay mãi, không chịu buông ra? Ai nha, trái tim của hồ ly loạn nhịp mất rồi!

  • Ngọc Vô Hà

    Tác giả : Trần Sắc

    Cậu được người ta đặt cho cái tên Liên Ngọc, Liên trong hoa sen, Ngọc trong bạch ngọc. Cái tên hay là vậy, ấy thế mà chốn dung thân của cậu lại là nơi bẩn thỉu, lấy việc thỏa mãn dục vọng của khách nhân là trên hết, trái tim của cậu có khi cũng bị nhuộm bẩn theo mất rồi. Hắn là Cận Song Thành, vốn dĩ đến nơi này cũng chỉ vì muốn điều tra chút chuyện, gặp được cậu thiếu niên nhìn như yếu đuối nhu nhược ngày ấy bỗng nhiên lại sinh ra lòng thương tiếc. Nhưng ai ngờ được rằng chỉ vài phút sau hắn liền nhận ra người ấy không phải đơn thuần như mình vẫn nghĩ, hóa ra sống giữa cái nơi bùn nhơ như thế này, tâm hồn dù có đẹp đẽ hay trong sạch đến mấy cũng không thể nào tránh khỏi việc bị vấy bẩn, cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.Nhưng có vẻ như hắn nhầm rồi, Liên Ngọc chẳng phải là cái tên được lấy để che đi thân phận của cậu thiếu niên ngày đó, cũng như thực tế cậu cũng chẳng phải là bị vấy bẩn bởi cái nơi bán rẻ tiếng cười ấy. Chỉ là quá khứ của cậu đã từng đau đớn quá, đau đớn đến mức độ tôn nghiêm của cậu cũng chẳng cần, cậu chỉ muốn chứng tỏ, chứng tỏ rằng cậu có thể sống tốt lắm, chẳng cần thiết phải dựa vào bất cứ ai cả. Cuối cùng thì hắn cũng không thể kìm được mà ôm cậu vào lòng, trở thành nơi mà cậu có thể ngả đầu khi mỏi mệt, cho cậu thứ cảm tình mà cậu vẫn luôn kiếm tìm, chẳng biết từ bao giờ mà hắn đã yêu cậu mất rồi.

  • Vực Sâu

    Tác giả : Noãn Dương Thiển Niệm

    Khi mẹ Kỷ Uyên qua đời, cha hắn liền dẫn về đứa con rơi ở ngoài, ép Kỷ Uyên xưng huynh gọi đệ. Bề ngoài Kỷ đại thiếu tỏ ra nhu thuận nghe theo, cha vừa đi vắng thì đẩy Kỷ Trầm xuống lầu suýt chết. Nhiều năm sau, Kỷ Trầm mang theo mối hận cùng tình cảm vặn vẹo của mình, dùng cúc hoa dưa chuột...Kỷ Uyên nhẫn nhục thoát khỏi Kỷ Trầm để tìm cách báo thù thì đụng ngay Tạ Cảnh Thần. Y yêu Kỷ Uyên không kém Kỷ Trầm và độ “bệnh” thì còn hơn xa.

  • Niềm Vui Lớn

    Tác giả : Thiên Cửu Nhất

    Đan Giai Nguyệt đã yêu đơn phương Mục Thiên Nam suốt 10 năm trời nhưng lại không nói ra vì anh rất ngại. Ngại khi để cho mọi người biết anh dành tình yêu cho một người con trai. Tuy là không nói nhưng không phải là anh không biểu hiện. Có khi anh còn biểu hiện rõ ràng hơn những người đang yêu nhau. Nhưng hắn lại không biết và dường như cũng không muốn biết. Tuy anh biết tình cảm này mang đến cho anh đau thương thầm lặng nhưng anh không từ bỏ được.   Thực chất, anh vốn không bao giờ muốn bỏ. Nhưng cái tình yêu này đã có khi nào được nảy mầm đâu mà nói đến chuyện từ bỏ cơ chứ. Sau 10 năm, khi anh sắp quên được hắn thì hắn lại đến hỏi thăm anh và trò chuyện với anh như một người bạn. Nhưng hắn đâu biết được là hắn làm như vậy chỉ khiến anh đau thôi chứ anh có nhận được gì hay khiến anh vui hơn đâu.   Và thật không ngờ hắn lại muốn hắn và anh trở thành bạn thân. Thật ra, anh đâu cần làm bạn với hắn. Nhưng anh biết nói thế nào để có thể từ chối được lời mời làm bạn của hắn cơ chứ. Anh biết phải làm thế nào bây giờ cơ chứ. Nên anh đành phải đồng ý làm bạn của hắn. Tuy nhiên khi làm bạn chưa được bao lâu thì hắn lại tỏ tình với anh. Anh vui lắm vì tình yêu đơn phương suốt 10 năm của mình cuối cùng cũng được chấp nhận rồi.