Trang chủ > Thể loại > Khoa huyễn > Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ)
Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ) Mộc Hề Nương Tác giả
17.60 Vạn chữ Lượt xem 63 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Bạn đang đọc truyện Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ) của tác giả Mộc Hề Nương. Tỷ như:Bùi Hồi không cướp được gia nghiệp thế nên bị người truy sát, lại may mắn thoát thân.Sử dụng tà thuật, giao dịch với quỷ, đoạt được tài sản lại muốn nuốt lời.Tên ác quỷ kia liền bò từ trong địa ngục lên, muốn y trở thành tân nương của hắn.Ví như:Sư môn của Bùi Hồi có quy định, đó là thiên hạ đệ nhất thì mới có thể trở thành Chưởng môn kế thừa sư môn.Mà sư đệ của Bùi Hồi mới là Thiên hạ đệ nhất, Bùi Hồi mỗi năm đều phải đi khắp trời Nam đất Bắc tìm sư đệ tỷ thí, nhưng mỗi năm đều thua.Năm nay, sư đệ trúng độc gần chết, Bùi Hồi tự mình đưa tới cửa làm giải dược.Sau khi gả cho sư đệ, hắn thuận lợi kế thừa sư môn.Bùi Hồi: Vì kế thừa gia nghiệp, tự mình gả cho ác quỷ sư đệ sư thúc tổ...Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Thiên Sư Không Xem Bói hay Tù Thê của cùng tác giả.

Bình luận
Bạn đang đọc truyện Cấm Nói Chuyện Phong Nguyệt (Gả Cho Ác Quỷ) của tác giả Mộc Hề Nương. Tỷ như:Bùi Hồi không cướp được gia nghiệp thế nên bị người truy sát, lại may mắn thoát thân.Sử dụng tà thuật, giao dịch với quỷ, đoạt được tài sản lại muốn nuốt lời.Tên ác quỷ kia liền bò từ trong địa ngục lên, muốn y trở thành tân nương của hắn.Ví như:Sư môn của Bùi Hồi có quy định, đó là thiên hạ đệ nhất thì mới có thể trở thành Chưởng môn kế thừa sư môn.Mà sư đệ của Bùi Hồi mới là Thiên hạ đệ nhất, Bùi Hồi mỗi năm đều phải đi khắp trời Nam đất Bắc tìm sư đệ tỷ thí, nhưng mỗi năm đều thua.Năm nay, sư đệ trúng độc gần chết, Bùi Hồi tự mình đưa tới cửa làm giải dược.Sau khi gả cho sư đệ, hắn thuận lợi kế thừa sư môn.Bùi Hồi: Vì kế thừa gia nghiệp, tự mình gả cho ác quỷ sư đệ sư thúc tổ...Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Thiên Sư Không Xem Bói hay Tù Thê của cùng tác giả.
Chương mới :   Chương 86: Thời gian cập nhật : 2024-09-02 01:00

Cùng thể loại
  • Theo Trảm Yêu Trừ Ma Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử

    Tác giả : Lục Nguyệt Thập Cửu

    Tiêu hao thọ nguyên quán chú võ học, có thể không hạn tiến hành thôi diễn.Thẩm Nghi phàm nhân thân thể, số tuổi thọ không hơn trăm năm, may mà có khả năng thông qua chém g·iết yêu ma thu hoạch đối phương còn thừa thọ nguyên.Tại Tà Túy khắp nơi trên đất trong loạn thế lộ ra trường đao, nhường đám này sống trăm ngàn năm sinh linh sợ vỡ mật!Theo 【 Ưng Trảo công 】 đến 【 Bát Hoang Liệt Thiên Thủ 】, theo 【 Phục Ma quyền 】 đến 【 Kim Thân Trấn Ngục Pháp Tướng 】!Thẩm Nghi tình cờ cũng sẽ trầm tư, này tuổi thọ làm sao càng dùng càng nhiều?Hắn thu đao vào vỏ, ngước mắt nhìn lên bên trên nhìn lại, nghe nói cái kia đám mây phía trên có bầu trời ngọc phủ, trong đó ngồi đầy thiên chân vạn thánh, bất luận một vị nào đều từng trải qua vô tận tuế nguyệt.Lần này đạp thiên tới, chỉ vì hướng chư tiên mượn cái trăm vạn năm, dùng chứng ta trường sinh bất tử Đại Đạo.. . .Cuốn sách này lại tên 《 nhường ngươi khắc mệnh luyện võ, ngươi khắc người khác? 》, 《 đạo hữu xin dừng bước, ngươi thọ nguyên cùng tại hạ hữu duyên 》.

  • Tây Du Ký

    Tác giả : Ngô Thừa Ân

    Bạn đang đọc truyện Tây Du Ký full (đã hoàn thành) của tác giả Ngô Thừa Ân. Một con khỉ đá sống trong một cộng đồng các khỉ con, thảnh thơi tồn tại trong môi trường hòa thuận. Ban ngày, nó vui đùa trên núi Hoa Quả, và vào buổi chiều, nó quay về tổ để nghỉ ngơi trong khu rừng Thủy Liêm. Không còn phải chạy trốn khỏi sự truy đuổi của các thú săn hoang dã, cuộc sống của nó trôi qua thanh bình, hạnh phúc trong khoảng hơn ba trăm năm qua.

  • Đồ Mi Hương

    Tác giả : Hắc Khiết Minh

    Tiểu cô nương tư thái cao nhã, tóc đen nhánh, da thịt trắng nõn gần như trong suốt. Bên ngoài cửa sổ, cây lá xum xuê, một đóa hoa nhỏ trong lúc nàng cắm cúi viết liền không tiếng động bung nở, đóa hoa đó trắng noãn, nhị hoa màu vàng mang đầy mật ngọt. Theo cửa sổ nhìn ra sân nhà, cây hoa trắng nhỏ cành lá xanh mượt, vươn tới tận bên cạnh cửa sổ nơi tiểu cô nương đang ngồi. Nàng nhẹ cúi mắt, lông mi dài như phiến quạt phe phẩy.Đầu bút dính mực ở trong bàn tay nho nhỏ của nàng di động viết lên thẻ tre những hàng chữ như nước chảy mây trôi. Nam tử khoanh tay đứng ở bên ngoài cửa sổ trong đình, lẳng lặng nhìn nàng đang không tiếng động viết xuống mỗi chữ mỗi nét. Bút nàng cầm trong tay nhẹ nhàng viết xuống chữ viết thanh tú mà tinh tế. Hắn mở miệng, nhẹ giọng hỏi nam tử mặc áo xanh ở bên cạnh. “Nàng chính là con cháu của Đao gia vu nhi?”“Vâng.” Nam tử áo xanh khoanh tay, cung kính trả lời. Tiểu cô nương kia vẫn tập trung viết dường như không nghe thấy tiếng vang ở bên ngoài. Nam tử có chút đăm chiêu nhìn bộ dáng tập trung của nàng, nhẹ giọng nói. “Từ trước đến nay không có mấy nữ tử biết viết chữ.” “Đao gia chuyên việc buôn bán nên người đứng đầu đã có quy định, mọi người trong tộc đều phải biết viết chữ và tính toán sổ sách, không có ngoại lệ.

  • Thần Cố

    Tác giả : Tô Du Bính

    Ningya thân thương, đứa con ta yêu quý nhất: Đây là bức thư thứ ba cha viết cho con, hoặc cũng là bức cuối cùng. Bão cát Đông Côi Mạc đã xâm lấn mất một phần năm quốc thổ, nhưng vẫn chưa ngừng bước. Thời gian tới ra sao rất khó đoán trước. May mắn là đại ma pháp sư Timothy đã chiêu mộ một đoàn hai mươi ma pháp sư đến biên cảnh, biết đâu sẽ có được tin tốt lành.Những gì cha viết bên trên mẫu thân của con, vương hậu của ta vốn định giấu con. Bà nghe nói sau khi con rời Langzan, bệnh trạng khi tái phát của chú ngữ trên người con đã thuyên giảm đôi chút thì vui mừng vô cùng, muốn con ở lại Học viện Ma pháp St. Paders không phải trở về nữa. Nhưng cha nghĩ rằng con đã thành niên, có quyền tự quyết định tương lai của mình. Là một người đàn ông, gánh vác trách nhiệm cũng là quang vinh. Con là con của cha và mẫu thân con, cũng là Vương tử của Langzan, có đầy đủ trí tuệ và lòng dũng cảm để hạ quyết định vận mệnh của mình.Nếu nghe theo lời mẫu thân con, Gucci mang theo châu báu đủ để mua một hòn đảo nhỏ ở phía nam của Đế quốc Kanding, để con sung túc cả đời. Dòng họ You để cho con truyền thừa đến đời đời. Đây cũng là tâm nguyện của cha.

  • Xui Xẻo Thì Xui Xẻo

    Tác giả : A Thất

    Lý Sơ là con người bình thường không có gì nổi bật, nếu lẫn vào đám đông cũng chẳng có ai thèm để ý làm gì, làm việc cả ngày trời chỉ mong được một giấc ngủ ngon nhưng lại rất khó. Ông trời khéo trêu đùa hắn, khi nghe thiên hạ đồn ở Bình Tâm Nhai là nơi ác nhân tụ tập. Hắn lại được gửi thẳng vào đây. Mà người luyện được võ công đó thì cả ngày không cần ăn uống có thể ngủ nghìn ngày, vô tình hắn trở thành đệ tử thứ sáu của môn phái này. Nếu không dễ bị lừa tin vào lời đồn thổi thì có lẽ hắn vẫn là người dân lương thiện lao đồng mỗi ngày.