Em cứ nghĩ rằng mình là người hạnh phúc nhất, được cùng anh nắm tay nhau tiến vào lễ đường, cùng anh ở chung một chỗ, cùng anh già đi, không muộn phiền, không đau đớn, chỉ có nụ cười rạng rỡ mãi trên môi. Nhưng cho đến một ngày, em chợt nhận ra, khoảng cách giữa em và anh thật xa. Anh là bầu trời cao vời vợi, còn em chỉ là một hát cát nhỏ ẩn mình nơi sa mạc rộng lớn, chẳng thể nào ước nguyện được đứng cạnh anh... Có lẽ, yêu chính là một sự trải nghiệm. Cô gái đó đã biết yêu, yêu rất chân thành. Cô gái đó đã hạnh phúc, hạnh phúc thật nhiều. Nhưng cô gái đó, đớn đau nhận lại cũng thật không có cách nào có thể so sánh được. Nếu biết trước là sẽ kết thúc như vậy, sẽ chẳng có ai muốn bắt đầu. Nếu biết trước con đường đầy rẫy những chông gai như vậy, nên sớm kết thúc. Đó chính là một sự giải thoát hoàn mỹ nhất. Anh đã từng là tất cả, có thể sau này cũng vẫn vậy. Nhưng em sẽ tận lực che giấu, để anh không cảm thấy chán ghét em nữa, để em có thể thực hiện một cách nhẹ nhàng nhất, bước ra khỏi cuộc sống của anh. Hoa có đủ nắng, hoa sẽ nở. Em không còn anh, em sẽ tàn. Cuộc sống, vốn dĩ luôn tồn tại sự chia ly.
-
Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em
Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.
-
Cơn Mưa
Cô , là một phóng viên trẻ. Không được quá coi là xinh đẹp nhưng cũng rất ưa nhìn. Với tính cách tự tin, cô đã làm nổi bật được vẻ đẹp tâm hồn của mình. Cuộc sống cũng không quá khó khăn, nhưng vì một ước mơ to lớn nào đó, cô luôn phải gồng mình, cố gắng kiếm tiền để tạo dựng ước mơ đó bằng mọi cách.
-
Lâu Quy Vãn
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An. Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết. Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi. Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu. Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường. Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình. Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta: “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp: “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.” Mẫu thân lại hỏi: “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?” Ta sững người tại chỗ. Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói: “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”
-
Thải Vân Tán
Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành. Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ: “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.” Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi. Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng. Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa. Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.
-
Trọng Sinh: Tình Nơi Biển Thệ
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh: Tình Nơi Biển Thệ của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng."Ba, người đừng phí công nữa. Giấy khám thai con đã đưa đến trước mặt người nhà họ Cảnh, giờ ai cũng biết con đang mang thai đứa con của người khác. Hôn sự này không thành được đâu."Kiếp trước Lương Doanh vì một đêm mơ hồ, một đứa nhỏ bất ngờ mà mơ hồ gả cho Cảnh Minh, kết quả người đêm đó không phải anh ta, cô lại bị bạn thân âm thầm thông đồng với chồng mình hại chết. Chồng cô, Cảnh Minh anh ta chỉ thờ ơ đứng nhìn cô mất đi đứa con cô đang mang của anh ta, lòng người rét lạnh.Kiếp này, bất kể đứa nhỏ là con ai, cô cũng sẽ không để cho nó nhận nhầm cha."Làm mẹ đơn thân cũng được.""Không có cửa đâu, Doanh Doanh. Muốn mang con tôi đi, đã hỏi ý tôi chưa?"Nếu yêu thích thể loại trọng sinh, bạn có thể đọc thêm Đánh Cắp Tình Nhân hay Lần Này Đổi Lại Anh Bảo Vệ Em.






