Trang chủ > Thể loại > Đam mỹ > Chuyện Này Quá Sức Rồi
Chuyện Này Quá Sức Rồi Mộc Qua Hoàng Tác giả
23.20 Vạn chữ Lượt xem 31 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Bạn đang truyện Chuyện Này Quá Sức Rồi của tác giả Mộc Qua Hoàng. Mấy tờ bài thi được đặt trên bàn làm việc, trên từng tờ đều vẽ đầy dấu gạch chéo thảm đến mức không nỡ nhìn, tờ này còn thảm hơn tờ kia, người chấm bài thi nhanh chóng phát hiện, đối với thí sinh này mà nói phương pháp chấm bình thường cũng không áp dụng được, thế là đến một trang khác chỉ còn lại lác đác mấy dấu móc màu đỏ mà thôi. Trong cột họ và tên giương nanh múa vuốt viết hai chữ, viết ngoáy đến mức giống như mọc một bụi cỏ dại, nhưng ngòi bút lại mạnh mẽ. Họ và tên thí sinh: Hứa Thịnh. “Tự em nhìn điểm số lần kiểm tra thử này xem.” “Điểm bình quân cách 30 điểm cả một đoạn dài, đừng nói cố gắng thi đại học, thầy thấy với trình độ này của em thì còn phải học lại cấp 2 đó!” Giáo viên chủ nhiệm lớp Mạnh Quốc Vĩ đang nói thì cất cao giọng lên, quát một tiếng làm cho nửa cái hành lang bên ngoài văn phòng đều có thể nghe thấy: “Những câu này có câu nào thầy chưa từng giảng trên lớp, đều là những câu cho điểm! Thầy rải gạo lên trên đó, con gà nó còn đoán trúng nhiều hơn em nữa, rốt cuộc là em bị sao thế. Đến trường là đến học hành hay là đến sống qua ngày?!” Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện như Ta Có Dược A! và Vô Củ.

Bình luận
Bạn đang truyện Chuyện Này Quá Sức Rồi của tác giả Mộc Qua Hoàng. Mấy tờ bài thi được đặt trên bàn làm việc, trên từng tờ đều vẽ đầy dấu gạch chéo thảm đến mức không nỡ nhìn, tờ này còn thảm hơn tờ kia, người chấm bài thi nhanh chóng phát hiện, đối với thí sinh này mà nói phương pháp chấm bình thường cũng không áp dụng được, thế là đến một trang khác chỉ còn lại lác đác mấy dấu móc màu đỏ mà thôi. Trong cột họ và tên giương nanh múa vuốt viết hai chữ, viết ngoáy đến mức giống như mọc một bụi cỏ dại, nhưng ngòi bút lại mạnh mẽ. Họ và tên thí sinh: Hứa Thịnh. “Tự em nhìn điểm số lần kiểm tra thử này xem.” “Điểm bình quân cách 30 điểm cả một đoạn dài, đừng nói cố gắng thi đại học, thầy thấy với trình độ này của em thì còn phải học lại cấp 2 đó!” Giáo viên chủ nhiệm lớp Mạnh Quốc Vĩ đang nói thì cất cao giọng lên, quát một tiếng làm cho nửa cái hành lang bên ngoài văn phòng đều có thể nghe thấy: “Những câu này có câu nào thầy chưa từng giảng trên lớp, đều là những câu cho điểm! Thầy rải gạo lên trên đó, con gà nó còn đoán trúng nhiều hơn em nữa, rốt cuộc là em bị sao thế. Đến trường là đến học hành hay là đến sống qua ngày?!” Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện như Ta Có Dược A! và Vô Củ.
Chương mới :   Chương 116: Phiên ngoại 2 Thời gian cập nhật : 2024-09-02 00:54

Cùng thể loại
  • Phá Giới

    Tác giả : Thủ Trủng Á Mỹ

    Hòa thượng và hồ ly, một câu chuyện tình cảm thần kì. Câu chuyện này, gắn liền với mọi thời đại, sự ngọt ngào vẫn còn chút dư vị đọng lại trong tim. Bởi vì hòa thượng cứu hồ ly, hồ ly muốn báo ơn, nhưng vì cớ gì, hết lần này đến lần khác đều báo ơn không thành, đã vậy lại còn vô tình khiến cho hòa thượng vi phạm điều cấm kỵ. Ai nha, chẳng qua là muốn thành tâm báo đáp ơn cứu mạng thôi mà cũng khó đến như vậy sao? Thật sự là khiến cho người ta cảm thấy phát mệt ra mà! Hòa thượng đúng thật là hòa thượng, vì cớ gì mà hết lần này đến lần khác đều không cho hồ ly cơ hội để được báo ơn ân nhân? Đau đầu ghê! Thôi được rồi, thời gian còn dài mà! Đợi đến khi hòa thượng chính thức phá giới, xóa bỏ đi cuộc đời của một hòa thượng, chẳng phải khi báo ơn sẽ càng dễ dàng hơn hay sao? Xem nào, hừm, nên báo ơn kiểu gì mới tốt đây? Lấy thân báo đáp hay sao? Cái ý kiến tưởng như là củ chuối này hình như cũng không tồi đâu! Nhưng mà, hồ ly chỉ có ý định báo ơn xong liền rời đi, vì cớ gì mà hòa thượng lại cứ nắm chặt tay mãi, không chịu buông ra? Ai nha, trái tim của hồ ly loạn nhịp mất rồi!

  • Ngọc Vô Hà

    Tác giả : Trần Sắc

    Cậu được người ta đặt cho cái tên Liên Ngọc, Liên trong hoa sen, Ngọc trong bạch ngọc. Cái tên hay là vậy, ấy thế mà chốn dung thân của cậu lại là nơi bẩn thỉu, lấy việc thỏa mãn dục vọng của khách nhân là trên hết, trái tim của cậu có khi cũng bị nhuộm bẩn theo mất rồi. Hắn là Cận Song Thành, vốn dĩ đến nơi này cũng chỉ vì muốn điều tra chút chuyện, gặp được cậu thiếu niên nhìn như yếu đuối nhu nhược ngày ấy bỗng nhiên lại sinh ra lòng thương tiếc. Nhưng ai ngờ được rằng chỉ vài phút sau hắn liền nhận ra người ấy không phải đơn thuần như mình vẫn nghĩ, hóa ra sống giữa cái nơi bùn nhơ như thế này, tâm hồn dù có đẹp đẽ hay trong sạch đến mấy cũng không thể nào tránh khỏi việc bị vấy bẩn, cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.Nhưng có vẻ như hắn nhầm rồi, Liên Ngọc chẳng phải là cái tên được lấy để che đi thân phận của cậu thiếu niên ngày đó, cũng như thực tế cậu cũng chẳng phải là bị vấy bẩn bởi cái nơi bán rẻ tiếng cười ấy. Chỉ là quá khứ của cậu đã từng đau đớn quá, đau đớn đến mức độ tôn nghiêm của cậu cũng chẳng cần, cậu chỉ muốn chứng tỏ, chứng tỏ rằng cậu có thể sống tốt lắm, chẳng cần thiết phải dựa vào bất cứ ai cả. Cuối cùng thì hắn cũng không thể kìm được mà ôm cậu vào lòng, trở thành nơi mà cậu có thể ngả đầu khi mỏi mệt, cho cậu thứ cảm tình mà cậu vẫn luôn kiếm tìm, chẳng biết từ bao giờ mà hắn đã yêu cậu mất rồi.

  • Trò Chơi Độc Lập 30330

    Tác giả : Trung Hòa Nhập Thất

    Bạn đang đọc truyện Trò Chơi Độc Lập 30330 của tác giả Trung Hòa Nhập Thất. Trình Mạch bước đi một mình trong bóng tối đen kịt, chỉ có từng dòng chữ lạnh lẽo nhấp nháy ánh sáng trắng lần lượt xuất hiện trên nền hư vô.[Chào mừng bạn đến với "Trò chơi độc lập 30330"][Đồng đội của bạn đã tham gia trò chơi][Phó bản No.1043 tải lên hoàn tất][Đếm ngược 3 2 1][GAME STARTS]Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn đừng bỏ lỡ Cứu Vớt Vai Ác Kia hay Chạm Đuôi [Truy Vĩ].

  • Anh Hùng Mạn Tẩu

    Tác giả : Địch Hoa

    Ai cũng có giấc mộng anh hùng. Thế nhưng, mơ là mơ, đời thực lại chính là đời thực. Nó khác biệt nhau. Mà cho dù là có như thế nào, anh hùng cũng khó qua ải mỹ nhân. Và cũng từ đây, một câu chuyện tình yêu được nảy nở. Hắn yêu y, yêu tựa như còn sâu sắc hơn cả yêu chính bản thân của hắn. Hắn muốn làm cái ô vững chắc nhất, che chở y dưới nó, bằng tất cả tình yêu của hắn. 

  • Trái Cấm - Tsaiko

    Tác giả : Tsaiko

    Khi đã yêu sẽ chẳng khác nào ăn phải trái cấm. Cho dù nó có đẹp đẽ tới đâu đi chăng nữa, nhưng vẫn nguy hiểm muôn phần. Cho nên, có cố gắng từ bỏ như thế nào, vẫn sẽ một lòng tò mò mà nếm thử nó. Yêu một người, cảm giác là như thế nào? Giống như không thể yêu, nhưng vẫn cứ mãi bất chấp, điều đợi chờ ta chính là niềm đau. Phiền muộn? Như thế thì thế nào? Phiền muộn có thể khiến lòng bớt đau sao? Nó sẽ càng khiến cho trái tim thêm rỉ máu mà thôi. Trên thế giới này, thứ khó hiểu nhất chính là lòng người, thứ đáng sợ nhất cũng chính là lòng người. Cho dù có phòng bị bằng mọi cách, cũng sẽ chẳng thể nào thay đổi được sự thật đó.