Khi Tiểu Yến Tử kinh hoàng tỉnh giấc, nàng còn tưởng vừa rồi nàng nằm mơ. Nhưng giấc mơ quả thật quá chân thực, sống động. Bên tai nàng thanh âm ai oán cứ liên tục gào lên, tiếng khóc thê lương của hơn chục người làm nàng mệt mỏi mở mắt. Đến khi nàng nhận ra xung quanh là một căn phòng gỗ thiết kế kỳ lạ. Đang là ban đêm lại không ai bật điện, chỉ có ánh nến leo lắt nghiêng ngả. Một giọng nói lanh lảnh trong veo vội la lên: “Tiểu thư, người tỉnh rồi” Một nữ tử tầm mười ba tuổi, thân y phục lụa trắng dài quét đất hệt như trong mấy bộ phim cổ trang nàng hay xem, nàng ta lao đến ôm chầm lấy Tiểu Yến Tử. Nàng mơ hồ nhìn quanh, có hơn chục con mắt đang nhìn nàng, tất cả đều mang phục tang cổ đại. Đều gọi nàng là Triệu tiểu thư, còn khóc lóc gào rống bi thiết. Có người chết ư? Lát sau, thấy nàng trố mắt nhìn quanh, một bà bà tóc đã hai mai sụt sùi lên tiếng: “Tiểu thư, lão gia cùng phu nhân đã....đã đi rồi” Lão gia, phu nhân? Ai vậy, cha mẹ ta ư? Ta là cô nhi mà. Tiểu Yến Tử thoáng nhìn lại trên người nàng. Một thân y phục cổ đại nhiều lớp. Đặc biệt phần trước ngực hình như lõm đi, cái chân hình như ngắn hơn. Nàng kinh hoàng bật dậy như lò xa, vèo một phát nhảy xuống giường dưới ánh mắt kinh hãi của chúng nhân, chạy đến trước một chiếc gương đồng soi. Khuôn mặt này là của nàng, chỉ là hơi trẻ hơn so với nàng lúc hai lăm tuổi. Thân thể này còn chưa trổ mã. Nhìn đi nhìn lại thì đây chính là Tiểu Yến Tử khi còn là trẻ vị thành niên. Nhưng tại sao? Bằng cách nào nàng có thể trở về bộ dáng này. Nàng cũng không uống thuốc do hội áo đen nào pha chế, sao có thể giống Conan đùng một cái thành con nít được. Nàng thấy xung quanh, từng người đều gọi nàng bằng cái tên Triệu tiểu thư, họ dùng cổ ngữ, rồi còn thân thể hóa trẻ của nàng. Theo tình tiết như các bộ tiểu thuyết ngôn tình mà nói chính là ... Nàng đã xuyên không...
-
Bồ Công Anh Bất Tử
Bạn đang đọc truyện Bồ Công Anh Bất Tử full (đã hoàn thành) của tác giả Dạ Đích Đệ Thất Mộng. Các bạn có biết, trước đây trong làng, những gia đình không có con trai thì thê thảm đến mức nào không? Trong các cuộc họp làng, ba tôi không có phần phát biểu. Bữa cơm đêm giao thừa, mẹ tôi không được lên bàn ngồi. Ngay cả khi anh em chia nhà, chúng tôi cũng chỉ được phân căn nhà đất lâu năm, dột tứ phía. Đến khi tôi năm tuổi, mẹ tôi lại mang thai... Bên cạnh đó, cũng có những truyện, thể loại hoặc tác giả vô cùng hay và hấp dẫn khác mà bạn đừng nên bỏ lỡ như vo cu that quyen ru hay dành cho nhân vật bị bỏ rơi yêu thích nhất của tôi.
-
Lâu Quy Vãn
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An. Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết. Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi. Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu. Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường. Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình. Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta: “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp: “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.” Mẫu thân lại hỏi: “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?” Ta sững người tại chỗ. Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói: “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”
-
Thải Vân Tán
Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành. Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ: “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.” Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi. Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng. Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa. Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.
-
Trò Chơi Sớm Chiều
Bạn đang đọc truyện Trò Chơi Sớm Chiều của tác giả Phù Cẩn. Người đàn ông ấy nhìn thật dịu dàng, nhã nhặn, hành động, cử chỉ toát ra vẻ điềm đạm, học thức, ngay cả phần cánh tay lộ ra một chút cũng vô cùng gợi cảDù biết trước là nguy hiểm nhưng nó lại khơi dậy hứng thú trong cô, Hoài Hâm bắt đầu để tâm hơn, đồng thời cũng nhận ra rằng, mối quan hệ trong công việc hiện giờ tựa như một hòn đá cản đường.Đến một ngày, Hoài Hâm trang điểm thật đậm đến quán bar định bụng quẩy một trận lại tình cờ chạm mặt Úc Thừa.Anh bước đến ngồi xuống cạnh cô, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, gương mặt anh tuấn kia càng lộ vẻ phong lưu sỏi đời.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Cộng Sinh Chỉ Anh Và Em hay Quả Phụ Xinh Đẹp Cùng Thư Sinh Cổ Hủ.
-
Tôi Tái Hôn Cùng Thầy Giáo Cấp Hai Của Tôi
Bạn đang đọc truyện Tôi Tái Hôn Cùng Thầy Giáo Cấp Hai Của Tôi của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng. - Em thích tôi? Tôi không tin.- Phụ nữ yêu bằng mắt thầy không biết sao!? Em thích thầy từ cái nhìn đầu tiên đấy thì sao!? - Vậy còn thầy!? Thầy lại vì lý do gì mà thích em chứ!??- Đàn ông chúng tôi yêu bằng tai đấy!- !!!- Em không biết thời điểm em hung tợn đớp chát lại tôi mà không thắng được tôi nghe mà thích cỡ nào đâu. Lúc em nằm dưới thân tôi động tình gọi tôi "thầy ơi" chất chứa bao nhiêu nhiệt tình, mỗi lần đều khiến tôi muốn điên cuồng chiếm hữu em, giam cầm em... Vậy mà em dám chạy...- ...- Chạy... Chạy... Em chạy đằng trời!...Cho dù đổi một cái nhân sinh, em vẫn sẽ gặp thầy. Chúng ta vẫn sẽ gặp nhau, đến với nhau, nắm tay nhau đi đến già.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm 9 Kiếp Sau! Tôi Gặp Em! hay Không Thể Không Nói.






