Đó là một ngọn núi vô danh. Ngọn núi ấy cheo leo hiểm trở đứng sừng sững giữa trời, trông thật ghê rợn. Chỉ cần nhìn thoáng qua một lần du khách cũng không thể nào quên được suốt đời, gai ốc nổi lên cùng mình, chân đứng không vững. Ngọn núi vô danh đó không phải ở tại Trung Nguyên, mà ở mãi tận miền sơn lam chướng khí đầy những hùm beo rắn rết, thuộc đất Nam man. Hai tiếng “Nam man” vừa nói lên đã khiến mọi người phải ghê sợ ngọn núi vô danh kia lại là ngọn núi dữ tợn nhất trong các giải núi ở miền Nam xa xôi diệu vợi ấy.Đấy là một cái hang động vô danh!Cái động đó chỉ vừa đủ cho một người chui lọt, và cao đến ngang lưng người. Bên ngoài cửa động, các loại dây leo mọc che lấp cả lối đi. Không hiểu động ấy sâu tới mức độ nào? Đột nhiên một trận âm phong ghê rợn nổi lên, sức lạnh cắt da, cộng thêm cái mùi ẩm thấp của rêu mốc khiến người ngửi thấy cũng phải muốn nôn mửa. Mời các bạn hãy cùng tìm hiểu chuyện kỳ bí gì sẽ xảy ra tại đây qua truyện Đại Tình Hiệp.
-
Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Bạn đang đọc Tuyết Trung Hãn Đao Hành full (đã hoàn thành) của tác giả Phong Hoả Hí Chư Hầu. Bắc Lương Vương phủ long bàn hổ cứ (rồng nằm hổ ngồi) tại Thanh Lương sơn, thiên môn vạn hộ, nhà cửa công trình chen chúc. Bắc Lương Vương Tử Kiêu là một công huân võ thần, không cùng họ vua, được xem như Vương thất sau khi trải qua sàng lọc tuyệt vời. Trong triều đường cũng như giang hồ, mọi người vừa khen vừa chê hắn.Có thể nói ngoài ngai vàng của Hoàng đế thì tại Tây Bắc ba châu, hắn chính là chúa tể, một tay che trời, phiên vân phúc vũ. Khó trách trong triều đình cùng các vị vương gia khác chính kiến không hợp, nhiều quan lại khi có thể liền tỏ vẻ nho nhã mắng một tiếng mọi rợ, mà một chút bụng dạ khó dò, càng tru tâm địa chụp mũ "Nhị Hoàng đế". Bên cạnh đó, còn có những truyện cùng thể loại như Kiếm Lai hay Boss Là Nữ Phụ.
-
Hoàng Đế Của Hoàng Đế
Ai cũng nghĩ không ra, hoàng thượng thế nhưng lại chọn cái tiểu tử toàn thân bẩn hề hề này. Cho dù khuôn mặt tiểu quỷ này không tệ, thế nhưng… Ấn tượng đầu tiên luôn luôn không thay đổi, thật là không rõ hoàng đế nghĩ cái gì.
-
Điệu Sáo Mê Hồn
Mười dặm đồng hoang, một sông máu đỏ...Cái chết kỳ bí của bốn người trong Trung Nguyên Ngũ Nghĩa khét tiếng trên giang hồ khởi đầu một cuộc phong ba thê thảm của võ lâm. Cổn Long Vương, một nhân vật vô cùng thần bí, võ công khôn lường, quỷ kế đa đoan âm mưu bá chủ võ lâm. Âu Dương Thống, bang chúa Cùng Gia Bang với sự phò tá của Đường Toàn, một thư sinh tài hoa tuyệt thế và Thượng Quan Kỳ, đệ tử Vô Danh lão nhân, võ công siêu phàm sách động quần hùng kình chống Cổn Long Vương. Cuộc tình tay ba kỳ lạ giữa Liên Tuyết Kiêu - nghĩa nữ của Cổng Long Vương, Thượng Quan Kỳ và Viên Hiếu nghĩa đệ của Thượng Quan Kỳ sẽ đi đến đâu?
-
Phi Ưng Chưởng
Bằng! ... Bằng! ... Bốn luồng chưởng lực hùng mạnh tựa thác đổ đánh vào nhau, vang lên hai tiếng nổ như sét động. Đôi bên bị áp lực của đối thủ buộc thối lui về sau ba bước, bốn ánh mắt bắn ra những tia hung quang rợn người. Hồng Diện Lão Ma giọng hách dịch hỏi:"Lão chột, mi có nhận ra ta chăng?" Thất Độc Thần Chưởng nhếch môi cười lạnh: "Hoàng Thiếu Phong. Hạng người ma đầu như ngươi cũng bày đặt lên giọng dạy đời ư?" Hồng Diện Lão Ma Hoàng Thiếu Phong ngửa cổ cười khanh khách: "Tống Kiệt, hôm nay ta đến đòi mạng mi, cả vốn lẫn lãi."...Một luồng ngân quang lồng theo câu nói của lão lóe lên như một đường chớp xẹt, kèm theo một đạo mãnh phong ùn ùn như núi phủ chụp xuống đỉnh đầu Thất Độc Thần Chưởng. Trước thế tấn công như vũ bão của địch nhân, Thất Độc Thần Chưởng vẫn ung dung, ngón giữa tay phải đồng thời xỉa điểm thẳng vào luồng ám khí của đối phương vừa phóng ra. Một âm thanh khe khẽ vừa thoát ra, ba chiếc phi đao của Hồng Diện Lão Ma vừa tung ra vụt tắt mất. Ba ngọn phi đao nọ gãy làm đôi rơi xuống đất. Những mối ân oán giang hồ kéo dài từ hàng chục năm trước đến bao giờ mới dứt? Mời các bạn cùng đón đọc truyện Phi Ưng Chưởng.
-
Thiên Hương Tiêu
Gió thu xào xạc, tiết trời ban mai lạnh lẽo, hai thớt ngựa khỏe đang nối đuôi nhau tung vó trên con quan đạo từ phủ Bảo Định, Hà Bắc vào đất Tấn. Trên thớt ngựa lông vàng đốm trắng đi đầu là một nam tử thân hình cao lớn, tuổi trạc tứ tuần, mặt tía mắt tròn, râu ria bồm xồm, người mặc bộ y phục màu lam, bên ngoài khoác tấm bào bằng gấm, đầu cột khăn màu xanh, lưng đeo thanh trường kiếm, tua kiếm màu đỏ bay phất phơ theo gió, trước yên ngựa có treo một cây gậy sắt dài khoảng ba thước tám phân, trông thật oai phong. Trên thớt ngựa màu nâu đỏ đi phía sau lại là một thiếu phụ xinh đẹp tuổi khoảng đôi mươi, mình khoác áo bào đỏ, trong mặc y phục ngắn màu đen, ở eo cột một sợi dây tết bằng tơ màu đỏ, một đầu cột một cây kim chùy cựu đấu sáng choang, đầu kia là một ngân câu màu trắng, buông xuống hai bên sườn.






