Sau bao nhiêu năm lưu lạc trên xứ người, rốt cục Jaejoong cũng đã trở về được Hàn Quốc khi cậu 18 tuổi. Sự hớn hở xen lẫn hồi hộp nên cậu bước vào nhầm xe. Vừa vào trong xe đã có người đẩy cậu xuống thoải mái mà tiết dục lên người cậu. Mười năm chưa từng về Seoul, ngay giờ phút đầu tiên đặt chân về nước đã bị một người đàn ông xa lạ cường bạo, mà bản thân mình cũng là nam! Tất cả như một cơn ác mộng kinh hoàng, chỉ có đau đớn trên người nhắc nhở, đây không phải là mộng.
-
Hồng Phúc Dao
Hắn là Lưu Tích Tứ, từ lúc sinh ra miệng đã ngậm thìa vàng. Trên có hoàng gia, phụ hoàng, phụ vương cùng vương thúc hết lòng yêu thương nâng đỡ, dưới có thái tử ca ca, Vận phường Vanh thân vương làm chỗ dựa. Chưa kể bản thân hắn lại là Hiển thân vương được muôn vàn sủng ái. Lúc trước phụ hoàng ban cho hắn danh hiệu này vì chính là muốn cho hắn cả đời phúc phúc an an, làm một vương gia tự tại nhàn nhã. Nhưng hắn coi trời bằng vung cũng không thoát khỏi được lưới tình của một người, chính là y – Ly Nghiêu. Lưu Tích Tứ nghĩ về Ly Nghiêu kia, khẩu âm người nọ rất quái lạ, mặc dù không khó nghe nhưng hắn cũng chưa từng nghe qua, không biết là người nơi nào. Bộ dạng coi như tàm tạm, đương nhiên không đẹp bằng mình. Ly Nghiêu kia vì sao tặng sách cho mình chứ? Y không giống người khác cung kính với mình như vậy, cũng không xem là quá đáng, Lưu Tích Tứ lần đầu tiên sinh ra hứng thú với một người. Lưu Tích Tứ nghĩ tới nam nhân kia, khẩu âm chưa từng nghe qua… có quan hệ với phương bắc sao? Nghĩ đến chuyện đêm nay, Lưu Tích Tứ quyết định tra tra ngọn ngành nam nhân kia, hắn không phải đồ ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra trong người nam nhân kia có chỗ không bình thường. Dù sao chính mình cũng không biết làm chuyện gì, không bằng tìm chút sự tình để làm…
-
Vệ Tranh
Nữ t.ử kia sợ hãi đến cực điểm, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành hung, đây là trọng tội! Ngươi không sợ..." Thị vệ căn bản không cho nàng ta nói hết lời, bịt miệng nàng ta lại rồi lập tức trói lên trường đua. Cổ nàng trắng trẻo mảnh mai, khi tuấn mã phóng đi, dây cương kéo căng, m.á.u tươi liền tuôn xối xả. Nàng ta cũng sợ c.h.ế.t. Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay m.á.u t.h.ị.t lẫn lộn, cũng không dám buông tay. Bởi vì chỉ cần buông tay, cái cổ kia liền sẽ gãy nát. Ta chống cằm, hứng thú ngắm nhìn, trong lòng thầm suy nghĩ, nàng ta có thể cầm cự được bao lâu.
-
Thập Đại Khốc Hình
Năm Nghiêm Tử Chu lên 15 tuổi, được sự khích lệ của gia đình và mọi người nơi đây cậu đã thi và đỗ đạt Trạng Nguyên. Nhưng cũng từ đó cậu biến thành đồ chơi trong mắt của đương kim hoàng thượng Chu Viêm Minh. Hắn buộc cậu phải làm việc trong triều và nêu ra đủ lí do để sắp xếp cho cậu ở trong cung của hắn. Hắn đêm, hắn ra sức chà đạp cậu. Từ tận cùng trong dục vọng mà sinh ra yêu, cũng vì quá yêu nên hận. Chu Viêm Minh chà đạp cậu không thương tiếc. Chính vì vậy mà dù cậu có nhường nhịn hắn bao nhiêu thì hắn càng làm khó cậu bấy nhiêu. Hắn cho rằng hắn chỉ muốn cậu chiếm được cậu, sự dục vọng trong cậu. Hắn chỉ biết chiếm đoạt cậu về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng hắn lại không nhận ra được là hắn đang dần yêu cậu.
-
Thả Tuý Phi Thương
Truyện Thả Túy Phi Thương là tựa truyện hay thuộc thể loại cổ đại, cung định, bá đạo công hồ ly thụ, sinh tử. Truyện kể về Đệ nhất phú thương Giang Nam là Nguyên Thần Khanh nhưng y lại mắc bệnh nan y vì thế mà y lại quyết định buông thả bản thân. Y gặp được thiếu niên Vĩnh An Vương tại thanh lâu cùng tìm khoái lạc. Vĩnh An Vương cũng vì tìm thấy cảm giác mê luyến trên người y, quyết định mang y về Vương phủ.
-
Nhất Chích Linh Dương Lưỡng Chích Lang
Hắn vốn bởi tư chất không bằng người, vậy nên đã phải nỗ lực rất lâu mới có thể tự tin xuống núi, cứ tưởng từ nay có thể hành tẩu giang hồ không sợ một ai ấy thế mà sung sướng chưa được bao lâu đã bị người ta xách cổ về làm nhị đương gia của Tuyệt Đính Đường, ông chủ là một kẻ rất bạo lực, chỉ thích bóc lột công sức người nhà, vậy nên cậu đành phải ngậm ngùi ở lại đó làm chân phụng sự. Thời gian trôi qua, mọi chuyện xong xuôi đâu đấy, nghĩ rằng có thể vứt bỏ cái danh cường đạo đi rồi, vậy mà tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, hắn bị bắt lại trong một lần phá hoại quá đà, phải sống trong khoảng thời gian bị những tiếng ù ù kêu la tra tấn quanh năm suốt tháng.Cuối cùng cũng được cứu ra, nhưng mà vận đen của hắn vẫn chưa hết, thoát khỏi một tên khó xơi, thì lại đến một cái ải khác chờ hắn vượt qua, hắn không thể tin nổi mình mới được hít thở không khí trong lành chưa được bao lâu liền bị người ta bắt tiếp, đã thế còn là bị bắt nhầm vì nghĩ hắn là thỏ trắng, đời đúng là thật lắm trò cười. Người bắt hắn lại là đương kim hoàng thượng, kẻ kia đã bắt nhầm người thì chớ, lại còn không chịu thả hắn ra, còn làm cho hắn bị tức suýt tắc thở, đúng là đã gặp phải oan gia rồi.






