Truyện Diệp Hữu Khô Vinh của tác giả Sơ Hòa Sơ Tiểu Hòa thuộc thể loại đam mỹ, gương vỡ lại lành, cẩu huyết, mất trí nhớ, thế thân, một thao đủ các thể loại máu chó, thịt vụn, hào môn tổng giám đốc công x chán nản trợ lý thụ. Truyện xoay quanh hai nhân vật chính là Diệp Canh và Vinh Quân. Năm nay Vinh Quân đã 31 tuổi, tính cách thành thật hiền lành. Còn Cố Diệp Canh là con trai của Cố Chương Tiện – hiện tại đang là chủ tịch hội quản trị tập đoàn Cố thị An Nhạc.Hai người gặp gỡ lần đầu tiên là khi lúc đó Vinh Quân là quân nhân kiêu ngạo ngất trời, còn Cố Diệp Canh là chàng thiếu gia phi dương bạt hổ. Sau đó gặp lại, Cố tiên sinh đã là người thừa kế ưu tú giàu sang quyền thế, còn Vinh Quân đơn giản là một người trợ lý vô dụng. Vinh Quân từng nhìn thấy Cố tiên sinh trong ti vi, lúc này không thể tưởng tượng nam nhân kia sẽ có bộ dạng như thế nào khi ở trên giường.Diễn biến câu chuyện sẽ ra sao? Liệu Diệp Canh và Vinh Quân có xuất hiện một mối tình ngọt ngào hay không? Mời các bạn cùng theo dõi tựa truyện này nhé!
-
Đơn Xin Ly Hôn
Đọc truyện Đơn Xin Ly Hôn full (đã hoàn thành) của tác giả Vân Gian(云间. Trình Cẩn bất giác nhận được cú vỗ nhẹ vào vai, đẩy cậu trở lại thực tế. Mọi sự chú ý đổ vào người phụ nữ duyên dáng kế bên, ánh mắt ngọt ngào, nụ cười chuyên nghiệp trên môi, cô nói với giọng ôn hoà: “Đến lượt anh rồi, tiên sinh.” Trình Cẩn hơi sững sờ, đứng lên và bắt đầu di chuyển, sau đó dừng lại, lời cảm ơn thoáng qua môi: "Cảm ơn... Rất cảm ơn đã nhắc nhở."
-
Hệ Tình Luyến
Duyên phận, nếu như là đến đúng lúc, đó chính là điều hạnh phúc nhất trên đời này. Nhưng đáng tiếc, nếu như đến không đúng lúc, há chẳng phải là nghiệt duyên hay sao? Tồn tại trong trời đất, chẳng ai có thể thoát khỏi mùi vị của tình ái. Một người, trải qua trăm ngàn vết thương đau, liệu có vì yêu mà mở ra cánh cửa trái tim? Một người, sau tất cả liệu có thể nào kiếm tìm được hạnh phúc?
-
Huynh Hữu Đệ Công
Trời sinh có hai anh em sinh đôi, thằng em thì đẹp như hoa như ngọc, thông minh khôn khéo, còn thằng anh thì nhan sắc tầm thường, học vấn tầm tầm, nói chung là chẳng có gì nổi bật. Mỗi lần thằng anh có bạn gái là y như rằng bị thằng em cướp mất. Cho nên thằng anh vô cùng ghét thằng em, phải nói là ghét cay ghét đắng luôn, như thế gọi là giật miếng ăn của nhau còn gì? Nhưng đấy chỉ là suy nghĩ của thằng anh thôi, chứ thực chất hắn không biết rằng thằng em làm như thế là vì nó yêu hắn.
-
Tạm Biệt Nordrhein Westfalen
Từ khi sinh ra cho đến giờ, Chu Khải hắn vẫn chưa thực sự hiểu được hết ý nghĩa của tình yêu. Hắn cũng đã từng thương một ai đó, từng ở cạnh một ai đó, nhưng hắn lại chưa từng có thể vì người ấy mà làm mọi thứ chẳng hề băn khoăn hay là học được cách yêu một ai đó bằng cả tấm lòng, không cần đến thứ suy nghĩ đầy vụ lợi hay là sự thèm muốn một mối quan hệ, một sự ràng buộc của chính bản thân mình. Còn Dư Dương cậu thì lại yêu một người quá sâu đậm, chính bởi sự sâu đậm như thế nên cậu chưa bao giờ có thể đủ can đảm để nói lời chia xa hay tìm cách rời khỏi người ấy, dù cho lòng đau như cắt còn trái tim thì như có cả ngàn vết cứa sau mỗi tổn thương mà người ấy trao cho cậu.Hai người họ đều cùng đặt chân lên đất Đức vào một ngày nào đó, giữa hàng ngàn người không quen biết luôn chuyển động trong những quán hàng, nơi du lịch, phòng ốc và trên cả những cung đường, ngõ nhỏ chằng chịt, lại không phải là một ai khác, họ để ý đến nhau. Tình yêu là một thứ gì đó kì lạ lắm, nó không có màu sắc, không có hương vị, có người yêu nhưng không dám nói, có người yêu nhưng lại chịu buông tay, có người lại không nhận thấy nó để mà đến khi mất rồi mới thấy hối hận. Đây là quá trình theo đuổi người tình đầy tính nghiêm túc của một người đàn ông lưu manh với một con cừu nhỏ, rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu?
-
Ngày Hạ Có Tiếng Ve Kêu
Bạn đang đọc truyện Ngày Hạ Có Tiếng Ve Kêu của tác giả Cật Tố. Năm nay cũng như mọi năm, tam phục thiên* thường niên vào mùa hạ đúng giờ kéo đến đầy khốc liệt. Cái nóng nực oi nồng bao trùm lấy toàn bộ thành phố, dữ dội khiếp khủng đến mức khiến người ta như mất sạch giác quan.Tam phục thiên: Những ngày nóng nhất năm, thường rơi vào giữa tháng 7 đầu tháng 8 dương lịch.Ngôn Hành Nhất ngồi trong ghế mây ngửa mặt lên, mắt thoáng híp lại nhìn lớp lớp cành lá rậm rạp trên đầu mình.Trừ nóng ra, không có cảm giác gì khác.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Những Đứa Con Nhà Họ La hay Thời Kỳ Khát Vọng Của Thiếu Niên của cùng tác giả.






