Trang chủ > Thể loại > Ngôn tình > Đưa Tôi Qua Tình Năm 17
Đưa Tôi Qua Tình Năm 17 NL Tiểu Thiên 2 Tác giả
19.80 Vạn chữ Lượt xem 24 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Bạn đang đọc truyện Đưa Tôi Qua Tình Năm 17 của tác giả NL Tiểu Thiên 2. Chẳng biết các bạn đã bao giờ bị sét đánh chưa? Ý tôi là tiếng sét ái tình ấy, chứ sét do nghiệp quật thì có lẽ tôi cháy thui từ lâu luôn rồi. Còn riêng tôi, từ cái ngày mà cậu ta lòi ra, một tia đạn đạo nào đó đã vô tình giáng thẳng vô trái tim tôi. Trời ơi chu choa cha má tôi ơi, cậu ta là thằng con trai duy nhất hợp gu tôi đó!Tôi- Hoàng Khánh Linh, học sinh trung học, năm nay tôi 17 tuổi, cái tuổi mà người ta hay nói về những chuyện tình lâm li bi đát, tôi cũng muốn thử lắm, khổ nỗi má tôi còn nói có chó nó yêu mày thì hỏi xem tôi có ai để ý? Không ai yêu tôi cũng có lý do cả đấy, mà người ta có yêu nhưng người ta đâu biết tôi ế bằng thực lực đi. Cái đứa gì đâu ngoại hình bình thường, học lực kha khá, tạm ổn có chút tài lẻ tuy nhiên lại cuồng ngôn tình thái quá. Mẫu hình lí tưởng trong tôi chỉ đơn giản sương sương là bá đạo như Tề Mặc, soái ca như Dương Lam Hàng, ngoài lạnh trong nóng như Hà Dĩ Thâm, pha chút dễ thương của Lục Cẩn Niên, giỏi IT ngang Tiêu Nại, chân tình giống Trình Tranh, to be còn mà tôi kể không hết nổi. Túm lại là gu tôi chỉ có một sớ, mà cả cái sớ sơ lược bằng vài câu tàm tạm: Nhà mặt phố, bố làm to, không ki bo, giỏi chuyện vặt, không lặt nhặt, chẳng lăng nhăng, luôn quà tặng, cấm la mắng! Đó, có thế thôi mà riết hai năm cấp ba chẳng lấy ai phù hợp cho tới lúc cậu ta xuất hiện cả.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp Nhất hay Crush ơi ... Mày hay lắm!!!

Bình luận
Bạn đang đọc truyện Đưa Tôi Qua Tình Năm 17 của tác giả NL Tiểu Thiên 2. Chẳng biết các bạn đã bao giờ bị sét đánh chưa? Ý tôi là tiếng sét ái tình ấy, chứ sét do nghiệp quật thì có lẽ tôi cháy thui từ lâu luôn rồi. Còn riêng tôi, từ cái ngày mà cậu ta lòi ra, một tia đạn đạo nào đó đã vô tình giáng thẳng vô trái tim tôi. Trời ơi chu choa cha má tôi ơi, cậu ta là thằng con trai duy nhất hợp gu tôi đó!Tôi- Hoàng Khánh Linh, học sinh trung học, năm nay tôi 17 tuổi, cái tuổi mà người ta hay nói về những chuyện tình lâm li bi đát, tôi cũng muốn thử lắm, khổ nỗi má tôi còn nói có chó nó yêu mày thì hỏi xem tôi có ai để ý? Không ai yêu tôi cũng có lý do cả đấy, mà người ta có yêu nhưng người ta đâu biết tôi ế bằng thực lực đi. Cái đứa gì đâu ngoại hình bình thường, học lực kha khá, tạm ổn có chút tài lẻ tuy nhiên lại cuồng ngôn tình thái quá. Mẫu hình lí tưởng trong tôi chỉ đơn giản sương sương là bá đạo như Tề Mặc, soái ca như Dương Lam Hàng, ngoài lạnh trong nóng như Hà Dĩ Thâm, pha chút dễ thương của Lục Cẩn Niên, giỏi IT ngang Tiêu Nại, chân tình giống Trình Tranh, to be còn mà tôi kể không hết nổi. Túm lại là gu tôi chỉ có một sớ, mà cả cái sớ sơ lược bằng vài câu tàm tạm: Nhà mặt phố, bố làm to, không ki bo, giỏi chuyện vặt, không lặt nhặt, chẳng lăng nhăng, luôn quà tặng, cấm la mắng! Đó, có thế thôi mà riết hai năm cấp ba chẳng lấy ai phù hợp cho tới lúc cậu ta xuất hiện cả.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp Nhất hay Crush ơi ... Mày hay lắm!!!
Chương mới :   Chương 99: Ngoại truyện 1: Đại kết cục 2 Thời gian cập nhật : 2024-09-02 17:24

Tác giả
Cùng thể loại
  • Kết Hôn Với Sếp

    Tác giả : Tiểu Trần

    Bạn đang đọc truyện Kết Hôn Với Sếp của tác giả Tiểu Trần. Tôi liều mình gọi, nói xong.Ai ngờ người bên kia lại nói một câu: "Ừ, tôi cũng nhớ em."Các bạn học vẻ mặt ăn dưa, ráo riết hỏi tôi bí mật kết hôn lúc nào.Cứu mạng, người bên kia chính là ông chủ "Bái Bì" của tôi, chúng tôi vốn không thân!Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Gặp Chân Ái Ở Khoa Trực Tràng hay Yêu Hận, Hận Yêu.

  • Sĩ Vì Tri Kỷ

    Tác giả : Lam Sắc Sư

    Bạn đang đọc truyện Sĩ Vì Tri Kỷ của tác giả Lam Sắc Sư. Một trận chiến là muôn vàn thây cốt, phía sau công tích huy hoàng chôn xuống muôn vàn Hung Nô, cũng là hàng ngàn huynh đệ ngã xuống. Làm một thanh kiếm sắc bén của Quân Vương, chinh phạt giết chóc qua đi, chàng đối mặt thế nào với gánh nặng như núi đó, cùng với nỗi niềm trắc ẩn chôn giấu sâu kín trong lòng?Nàng là hậu duệ Mặc gia, trong máu thẩm thấu hiệp nghĩa và nguyên tắc, thay nghĩa phụ giả trai tòng quân, vì đồng bào xả thân bỏ mạng, vì một lời hứa có thể vứt nghiệp biệt tình, biết rõ nhưng có thể làm vẫn cứ làm. Tầm mắt nàng vượt qua nước nhà, trừ bạo giúp yếu, Kiêm ái Phi công, là tín niệm của nàng.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chàng Rể Bí Ẩn hay Vợ Nuôi 3: Má Chạm Môi Kề.

  • Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em

    Tác giả : Bản Lật Tử

    Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.

  • Tô Lị Và Rượu

    Tác giả : Uin

    Bạn đang đọc truyện Tô Lị Và Rượu của tác giả Uin. Tô Lị rất ghét chờ xe, đặc biệt là xe buýt.Mấy ngày nay trời trở lạnh, vừa mới cất áo khoác được vài hôm lại phải bỏ ra, gió lạnh kiêu ngạo nghênh ngang tung hoành trên con đường vắng, chưa kể con người, ngay cả cây cũng rét đến run rẩy.Tô Lị ngồi đợi xe trong điểm chờ xe buýt lạnh lẽo, hai tay đút vào túi áo nhỏ, ngón tay co duỗi. Một chiếc xe màu bạc lướt qua, biến mất trong nháy mắt.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Con Rể Quyền Quý hay Đường Chân Trời.

  • Bánh Răng

    Tác giả : Tuyên Trúc

    “Là tòa nhà đằng trước à?” “Đúng thế. Nghe nói, cô gái ấy nghe được tiếng động định báo cảnh sát thì bị phát hiện. Một dao găm trúng tim, chết ngay tại chỗ.” Nghe ngóng được câu chuyện, Sa Khinh Vũ cau mày, đi tới hỏi: “Ở đây xảy ra án mạng sao?” Người đó thấy cô chen vào, ngẩng đầu lên nhìn rồi tiếp tục nhiều chuyện: “Đúng thế! Mới giữa trưa thôi mà trộm cướp ngang nhiên vào nhà. Chủ nhà tỉnh dậy nghe thấy tiếng động, muốn báo cảnh sát mà kẻ trộm sợ hãi, lập tức dùng dao đâm cô gái ấy, một nhát tắt thở.”“Tòa nhà nào thế?” Sa Khinh Vũ hỏi tiếp. Người đó chỉ cho Sa Khinh Vũ nhìn tòa nhà bên kia: “Đó, là chỗ kia kìa!” Sa Khinh Vũ nhìn theo. “Cô gái, cô ở một mình à?” Người đó lên tiếng nhắc nhở Sa Khinh Vũ: “Cẩn thận hơn nhé. Với loại trộm này, chẳng biết chúng sẽ làm ra loại chuyện gì đâu. Cứ nhắm mắt giả vờ ngủ, biết đâu lại giữ được mạng.” Khóe miệng Sa Khinh Vũ co rúm. Cô giống người hay gặp xui xẻo lắm sao?Đương nhiên, cô không giống. Bởi vì, cô chính là người như thế! “Thế nên?”