Cậu là Mạc Du, một sinh viên mới ra trường, mới xin được việc và bắt đầu đi làm. Trên đường về nhà, cậu gặp một người đàn ông nghèo khổ đang ngồi trên đống bìa carton cũ nát, mưa đã ngấm vào khiến thùng carton siêu vẹo, tưởng chừng chỉ cần động một cái là sẽ sụp ngay. Mạc Du không nhịn được mà ngồi xuống xem xét cẩn thận.
-
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Người xung quanh khi nói về Nhiễm Phàm đều bảo anh nhẹ nhàng thật thà, là một người tốt.Mọi người đều biết, chỉ những người bình thường đến mức chẳng còn ưu điểm nào để khen mới được gọi là người tốt.Nhiễm Phàm bình thường có một người bạn trai đẹp kiêu ngạo như đóa hồng. Hai người quen biết nhau từ thuở thiếu thời, yêu nhau nhiều năm. Nhiễm Phàm chăm sóc người ấy như chăm hoa, yêu như thờ thần, một tấm chân tình trước sau như một. Tình cảm của họ không thể nói là không tốt.Cho đến một ngày nọ, người bạn trai ấy bỗng được báo rằng mình là đứa con riêng thất lạc bên ngoài của một gia tộc hào môn.Ngày hôm sau, Nhiễm Phàm nhận được lời tuyên bố chia tay từ đối phương, “Xin lỗi, nhưng tôi cảm thấy mình xứng đáng với điều tốt đẹp hơn.”Nhiễm Phàm khóc không biết bao nhiêu lần, quỳ cầu đóa hồng đừng rời bỏ mình.Tất cả đều vô ích, không thể thay đổi được quyết định. Thứ duy nhất anh chờ được là người cha hào môn vừa mới nhận lại con trai ấy đưa tay giúp đỡ, mời anh lên xe rồi an ủi:“Thằng bé còn quá trẻ, nó không biết mình vừa vứt bỏ thứ gì.”“Cho nó chút thời gian, nó sẽ quay đầu lại.”***Không lâu sau đó, đóa hồng thật sự quay về.“Em không cần ai khác cả, em yêu anh, em chỉ cần anh thôi!”“Người kia cũng chẳng biết lại có con với ai, rời khỏi em thì gia sản vẫn có người kế thừa.”“Phàm Phàm, em thật sự biết sai rồi.”Nhiễm Phàm đặt tay lên bụng đã nhô cao dưới lớp áo phao, lơ đãng quay đầu lại từ bên cửa sổ: “Xin lỗi, vừa rồi cậu nói gì cơ?”
-
Hợp Đồng Chia Tay
Bạn đang đọc truyện Hợp Đồng Chia Tay của tác giả Sơn Nguyệt Từ Hoan. Cậu không hỏi hắn tại sao lại đến tìm cậu, cũng không hỏi vì sao hắn lại tìm được cậu, chỉ đứng một chỗ, nhẹ giọng hỏi hắn có muốn uống nước không. Giống như bị thứ gì đó mắc ở cuống họng, Kiều Duật im lặng hồi lâu mới lắc đầu đáp: “Không cần.” Thoạt nhìn có chút ủy khuất. Không khí trong phòng phút chốc trở nên trầm lặng. Cậu nhìn Alpha đối diện mình đứng lên, dùng bàn tay ấm áp của hắn kéo cậu lại gần, dùng lực rất nhẹ nhưng cũng không hề cưỡng ép, kéo cậu về phía nhà bếp. Hứa Nguyên ngơ ngẩn nhìn, thời gian dường như ngưng đọng, cậu không biết đã trôi qua bao lâu, một phút hay năm phút, cũng có thể dài hơn hoặc ngắn hơn. Cậu chỉ biết, khi tiếng nước ngừng chảy, giọng Kiều Duật vang lên từ trên đỉnh đầu: “Sao em lại bất cẩn thế, còn đau không?” Ôn như như một giấc mơ vậy.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Yêu Đương Đoan Chính hay Kế Hoạch Yêu Nhau Khẩn Cấp.
-
Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn. Vợ! Em Đừng Hòng!
Bạn đang đọc truyện Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn. Vợ! Em Đừng Hòng! của tác giả Nguyệt Cầm Ỷ Mộng. Hai người vốn nên là hai đường thẳng song song cách nhau mười vạn tám ngàn dặm, vì cớ gì rối cùng một chỗ?"Bảo bối, chúng ta không cần cha có được không? Con chỉ cần ba ba thôi là đủ rồi đúng không nào?""Phu nhân, em đừng mơ tưởng! Tôi đã để em chạy một lần, sao có thể để em chạy lần thứ hai?"Một người ôm con chạy trốn, một người khinh thường bá đạo truy theo.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Omega Của Đại Tá Cấm Dục hay Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch của cùng tác giả.
-
Thư Sinh Và Hồ Ly Tinh
Bạn đang đọc truyện Thư Sinh Và Hồ Ly Tinh của tác giả Tuệ Tuệ Cật Nhị Cẩu. Thư sinh kinh hỉ, hỏi rằng báo ân thế nào.Đại mỹ nhân tự nhiên đi lên giường, nằm thẳng, giang tay chân ra, thong thả nói“Lấy thân báo đáp nhé.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tùy Ngộ Nan An hay [ABO] [Esport] Đoàn Sủng Omega.
-
Yêu Em Nói Thế Nào
Mẹ Tiếu vô cùng phẫn nộ, hét to: “Tiếu Khải Kiệt, ông khốn nạn! Năm đó tôi thật sự kí hợp đồng tài sản, nhưng tôi gả cho ông không phải vì tiền, đây là sự thật. Nhưng tôi là tôi, Tiểu Thụ là Tiểu Thụ, tôi có thể không cần một đồng của Tiếu gia, nhưng Tiểu Thụ là con trai ông, lẽ ra nó nên có thứ mà nó sở hữu! Mấy người không thể mặc kệ ném nó ra nước ngoài được, nó là một phần tử của cái nhà này!” Tiếng khóc ấm ức truyền đến, lộ ra bi phẫn nồng nặc.Tiếu Gia Thụ đã không còn cảm xúc, như một pho tượng ngồi chết trên sofa. Ba đã kết hôn hai lần, trước đó có một đời vợ, nhưng qua đời vì ung thư dạ dày, nửa năm sau khi vợ trước mất hai người quen nhau, cuộc hôn nhân không vì quá trớn cũng không có kẻ thứ ba. Nhưng, vì đặc thù nghề nghiệp của mẹ mà không một ai chịu tin sự trong sạch của bà, luôn cho rằng bà cố ý quyến rũ ba, sau đó dựa vào quyền thế Tiếu gia. Mà người nắm quyền chân chính của Tiếu gia là Tiếu lão càng hiểu lầm sâu với mẹ, cực kì thương yêu đứa con vợ trước sinh ra, nên luôn cố sức chèn ép hai mẹ con.Tiếu Gia Thụ vốn tưởng rằng mình tốt nghiệp với thành tích xuất sắc của đại học Worton, ông nội sẽ có cái nhìn khác với mình, nhưng hiện tại mà xem, quả thực mơ đẹp. Tính tình Tiếu lão gia tử vô cùng ngoan cố, nếu lão đã thích một người thì hận không thể đào tim đào phổi, nhưng khi đã ghét một người thì liếc mắt cũng ngại thừa. Anh hai Tiếu Định Bang cùng cha khác mẹ với Tiếu Gia Thụ chính là người được thích đó, mà y, chỉ là kẻ thừa thãi.






