Thôi Vịnh Hà gặp Phúc Khang An lần đầu tiên vào năm nàng mười hai tuổi, còn hắn mười tám. Hắn là cháu ngoại của Thiên tử, con trai của Phó tể tướng, được Càn Long đại đế yêu mến, danh vọng lớn không sao kể xiết. Còn nàng chỉ là nhi nữ của một viên quan người Hán, không ai nhớ nổi tên. Lần đầu tiên gặp mặt, phu nhân Phó tướng đã hứa hôn cho con trai mình, Phúc Khang An và cô bé Thôi Vịnh Hà, trong sự ngỡ ngàng và phản đối của cả hai người.Thời gian cứ thế thấm thoắt trôi, Phúc Khang An trở thành một vị tướng trẻ tuổi tài cao, còn Thôi Vịnh Hà cũng lớn lên thành một cô nương như hoa như ngọc. Hắn trầm ổn, thong dong, mạnh mẽ. Nàng bướng bỉnh, nhanh mồm nhanh miệng, tính tình trẻ con. Hắn hết lòng chiều chuộng, chỉ mong nàng được vui vẻ. Còn nàng lại cực lực phản đối lần đính ước năm đó, gặp hắn là trốn, nhìn hắn là mắng. Hai người cứ dây dưa không ngừng, cho tới một ngày…Phúc Khang An thua trận trở về, bị hoàng đế trách phạt, cả nhà cũng bị giáng chức. Phủ tể tướng trong một đêm bỗng chuyển mình, là nơi để người ta nhìn vào chê cười. Cha mẹ của Thôi Vịnh Hà lập tức tìm cách thoái hôn, lại cố tình khiến Phúc Khang An bị mất mặt. Nhưng họ không ngờ được rằng, cô con gái bé nhỏ lúc nào cũng ra vẻ chán ghét Phúc Khang An lại là người duy nhất đứng ra bảo vệ hắn. Nàng vì hắn mà mắng cả vương gia, vì hắn mà không ngại người đời phán xét. Phúc Khang An là một người si tình hiếm thấy, vừa trầm ổn lại ấm áp. Vốn dĩ lúc đầu hắn phản đối mối hôn sự bất ngờ với Thôi Vịnh Hà, nhưng thời gian trôi qua, hắn lại dần yêu mến nàng hơn. Hắn hiểu nàng, bao dung, chiều chuộng tính tình trẻ con của nàng, dù cho nàng chưa bao giờ xuất hiện trước mặt hắn như một vị tiểu thư đoan trang đúng nghĩa.
-
Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em
Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.
-
Bánh Răng
“Là tòa nhà đằng trước à?” “Đúng thế. Nghe nói, cô gái ấy nghe được tiếng động định báo cảnh sát thì bị phát hiện. Một dao găm trúng tim, chết ngay tại chỗ.” Nghe ngóng được câu chuyện, Sa Khinh Vũ cau mày, đi tới hỏi: “Ở đây xảy ra án mạng sao?” Người đó thấy cô chen vào, ngẩng đầu lên nhìn rồi tiếp tục nhiều chuyện: “Đúng thế! Mới giữa trưa thôi mà trộm cướp ngang nhiên vào nhà. Chủ nhà tỉnh dậy nghe thấy tiếng động, muốn báo cảnh sát mà kẻ trộm sợ hãi, lập tức dùng dao đâm cô gái ấy, một nhát tắt thở.”“Tòa nhà nào thế?” Sa Khinh Vũ hỏi tiếp. Người đó chỉ cho Sa Khinh Vũ nhìn tòa nhà bên kia: “Đó, là chỗ kia kìa!” Sa Khinh Vũ nhìn theo. “Cô gái, cô ở một mình à?” Người đó lên tiếng nhắc nhở Sa Khinh Vũ: “Cẩn thận hơn nhé. Với loại trộm này, chẳng biết chúng sẽ làm ra loại chuyện gì đâu. Cứ nhắm mắt giả vờ ngủ, biết đâu lại giữ được mạng.” Khóe miệng Sa Khinh Vũ co rúm. Cô giống người hay gặp xui xẻo lắm sao?Đương nhiên, cô không giống. Bởi vì, cô chính là người như thế! “Thế nên?”
-
Cơn Mưa
Cô , là một phóng viên trẻ. Không được quá coi là xinh đẹp nhưng cũng rất ưa nhìn. Với tính cách tự tin, cô đã làm nổi bật được vẻ đẹp tâm hồn của mình. Cuộc sống cũng không quá khó khăn, nhưng vì một ước mơ to lớn nào đó, cô luôn phải gồng mình, cố gắng kiếm tiền để tạo dựng ước mơ đó bằng mọi cách.
-
Lâu Quy Vãn
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An. Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết. Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi. Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu. Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường. Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình. Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta: “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp: “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.” Mẫu thân lại hỏi: “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?” Ta sững người tại chỗ. Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói: “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”
-
Thải Vân Tán
Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành. Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ: “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.” Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi. Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng. Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa. Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.






