Bạn đang đọc truyện Hôn Nhân Chắp Vá! Cục Cưng Bảo Bối Của Tổng Tài của tác giả Cherrie. Trong một phòng của khách sạn, Vũ Minh Nguyệt ăn mặc trắng tinh váy cưới, áo cưới cúp ngực lộ ra bờ vai thanh thoát, cùng đôi gò bồng đảo tròn trịa. Gương mặt trang điểm sắc sảo mà kiều diễm, tóc nâu dài búi cao, đầu đội một chiếc khăn voan trắng phù hợp với váy cưới.Hôm nay là ngày cô kết hôn với Lưu Phi Phàm, thanh mai trúc mã từ bé, cả hai đã được hứa hôn khi vừa lọt lòng. Vũ Minh Nguyệt đang rất hồi hộp xen lẫn chút mong chờ, bởi vì hôm nay cô đã chính thức trở thành vợ của người cô yêu. Bỗng nhiên Lê Giai Kỳ, bạn thân của cô hớt hải chạy vào nói. "Minh Nguyệt! Lưu Phi Phàm hắn đào hôn rồi, hắn mang theo ả Hi Văn bỏ đi rồi."Vũ Minh Nguyệt đơ người một lúc, cô không tin Lưu Phi Phàm lại đào hôn, cô đứng dậy kéo khăn voan vứt xuống đất, nắm bả vai của Lê Giai Kỳ hỏi. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cô Vợ Nhỏ Bé Của Tổng Tài Ác Ma và Định Mệnh Đưa Anh Đến Với Em.
-
Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Hai con người, cùng chung niềm đam mê, cùng chung cả sở thích đã thấm sâu vào từn mạch máu. Quen nhau trong thế giới ảo, yêu nhau ở ngoài đời thực, cái này có được gọi là vẹn cả đôi đường?Tiêu Nại anh vốn dĩ rất lạnh lùng, vậy mà lại vì mối tình đầu mà trân trọng cả đời. Anh biết ghen tuông, biết dùng những hành động lãng mạn để bày tỏ tình yêu thầm kín của mình. Đúng như người ta nói, vì tình mà có thể trở nên cuồng si, vì yêu mà tâm hồn tươi đẹp hơn cuộc sống đơn điệu thường ngày. Quen biết Bối Vy Vy, Tiêu Nại một mực cưng chiều cô. Anh không ngại bày tỏ tình cảm ở những nơi đông người. Vì đơn giản, anh muốn nói cho cả thế giới biết, cô gái xinh đẹp tên Bối Vy Vy này là người mà anh yêu thương, giống như là một lời tuyên thệ, một lời thề son sắt, chung thủy trước đất trời. Tình yêu này, đơn thuần trong trẻo như nốt nhạc ngân vang, tinh khiết tựa nước suối ngọt ngào, cũng là lời an ủi động viên thầm kín trên những chặng đường của tương lai. Phía trước kia, là muôn vàn khó khăn thử thách đang đợi chờ dấu chân của hai người đang yêu...
-
Thải Vân Tán
Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành. Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ: “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.” Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi. Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng. Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa. Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.
-
Ngoảnh Đầu Gặp Người
Ta gả cho vị công tử mà ta không thích, trùng hợp thay, hắn cũng chẳng thích ta. Đêm động phòng hoa chúc, hắn để ta độc thủ khuê phòng, lại còn cùng ta "ước pháp tam chương": sau lưng người khác, nước sông không phạm nước giếng; còn trước mặt người khác thì... Mùa thu năm Khánh Lịch thứ hai mươi, Hiến Đế long thể bất an, Thái tử Tiêu Cổn giám quốc. Khoảng thời gian này, tháng ngày của cha ta trôi qua chẳng dễ dàng gì.
-
Lâu Quy Vãn
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An. Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết. Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi. Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu. Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường. Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình. Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta: “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp: “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.” Mẫu thân lại hỏi: “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?” Ta sững người tại chỗ. Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói: “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”
-
Về Quê Ẩn Cư
Bạn đang đọc truyện Về Quê Ẩn Cư full (đã hoàn thành) của tác giả Tớ Là Con Ma Nè. Năm ta đến tuổi cập kê, nhà bị tịch biên, lão nô bộc phó thác ta cho tôn tử ở quê của hắn. Nam nhân ấy một thân sức mạnh, ngày ngày chẳng săn bắn thì cày ruộng, còn hung dữ nói ta yếu đuối. Ban ngày ta mắng hắn: "Đồ nhà quê, ta thà chết đói chứ không ăn một miếng canh rau của ngươi!" Rồi đêm đến bụng lại đói meo, trộm khóc trong chăn.Ngày hôm sau, hắn cõng ta đi mười dặm đường núi đến trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh nhỏ này đã tiêu hết tiền để dành lấy thê tử của ta rồi, ngươi ăn rồi thì không được khóc nữa!" Ta hung hăng cắn một miếng bánh hạt dẻ, bất mãn: "Có tí bánh hạt dẻ thôi mà, sau này trả lại cho ngươi là được!" "Trả, ngươi lấy gì mà trả?" Bên cạnh đó, cũng có những truyện, thể loại hoặc tác giả vô cùng hay và hấp dẫn khác mà bạn đừng nên bỏ lỡ như lên nhầm kiệu hoa được chồng như ý hay xuyên thành ác nữ bị nghe trộm tiếng lòng.






