Nữ chính xuyên không vào thân thể Tiểu Kiều, kiếp trước bi thảm của nguyên thân và gia tộc thường xuyên xuất hiện trong những giấc mộng của nàng, khiến Tiểu Kiều luôn cố gắng thay đổi vận mệnh của mình và những người mà nàng yêu thương. Tiểu Kiều thay chị họ gả tới Ngụy gia làm dâu. Nàng hiểu rõ mối thâm thù giữa hai gia tộc, cũng hiểu rõ Ngụy Thiệu không phải là người nhân từ biết nhẫn nhịn. Bởi vậy mà ngay từ đầu, Tiểu Kiều luôn cẩn thận từng ly từng tý, cư xử khéo léo nhún nhường, tương kính như tân với chồng, đối xử đúng mực lễ nghĩa với người lớn trong nhà. Ngụy Thiệu là một anh hùng tiếng tăm thời bấy giờ, nhưng chàng dễ kích động, đa nghi, lại khó buông bỏ thù hận trong lòng. Người như thế, khó tránh khỏi có lúc bị tình cảm lấn át lý trí, không hợp trở thành bá chủ thiên hạ. Quá trình trưởng thành khó khăn trùng trùng ấy mài dũa Ngụy Thiệu, khiến chàng quen lạnh lùng, lại đa nghi, nhiều lúc còn độc đoán. Nhưng sự mềm mại của Tiểu Kiều như một dòng nước ấm áp dần hòa tan sự lạnh băng trong lòng Ngụy Thiệu. Nàng từng bước, từng bước thâm nhập vào lòng chàng. Nàng dịu dàng săn sóc, thấu tình đạt lý, am hiểu lòng người. Nàng giúp Ngụy Thiệu hiểu được cái sai của mình, dần dần giúp chàng biết bao dung hơn. Dần dần, chàng hiểu cách đối nhân xử thế, cách kìm nén tính tình, cách nhìn xa trông rộng, biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi. Có lẽ đây chính là minh chứng cho câu nói "Đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ".Trong mối quan hệ này, thoạt nhìn có vẻ Tiểu Kiều luôn phải cúi đầu nhún nhường trước Ngụy Thiệu, nhưng thực ra nàng đang giúp chàng học cách "khom lưng". Từ một người ngang tàng chẳng hiểu săn sóc, Ngụy Thiệu từng bước đi lên con đường thê nô. Từ cuộc hôn nhân chính trị nhằm xoa dịu thù hận giữa hai gia tộc, từ sự thành kiến ban đầu, Ngụy Thiệu bị sự dịu dàng của Tiểu Kiều trói buộc. Từ dằn vặt, băn khoăn trước thù nhà, chàng đặt mối hận năm xưa xuống, toàn tâm toàn ý với Tiểu Kiều.
-
Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Hai con người, cùng chung niềm đam mê, cùng chung cả sở thích đã thấm sâu vào từn mạch máu. Quen nhau trong thế giới ảo, yêu nhau ở ngoài đời thực, cái này có được gọi là vẹn cả đôi đường?Tiêu Nại anh vốn dĩ rất lạnh lùng, vậy mà lại vì mối tình đầu mà trân trọng cả đời. Anh biết ghen tuông, biết dùng những hành động lãng mạn để bày tỏ tình yêu thầm kín của mình. Đúng như người ta nói, vì tình mà có thể trở nên cuồng si, vì yêu mà tâm hồn tươi đẹp hơn cuộc sống đơn điệu thường ngày. Quen biết Bối Vy Vy, Tiêu Nại một mực cưng chiều cô. Anh không ngại bày tỏ tình cảm ở những nơi đông người. Vì đơn giản, anh muốn nói cho cả thế giới biết, cô gái xinh đẹp tên Bối Vy Vy này là người mà anh yêu thương, giống như là một lời tuyên thệ, một lời thề son sắt, chung thủy trước đất trời. Tình yêu này, đơn thuần trong trẻo như nốt nhạc ngân vang, tinh khiết tựa nước suối ngọt ngào, cũng là lời an ủi động viên thầm kín trên những chặng đường của tương lai. Phía trước kia, là muôn vàn khó khăn thử thách đang đợi chờ dấu chân của hai người đang yêu...
-
Thải Vân Tán
Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành. Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ: “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.” Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi. Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng. Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa. Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.
-
Phỉ Vọng
Đọc truyện Phỉ Vọng của tác giả Lãng Nam Hoa. Tiếng chuông hết giờ vang lên. Nghê Phỉ Vọng lấy gương từ trong cặp sách ra, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nương theo ánh mặt trời để sửa soạn gương mặt của mình. Cô hơi nhíu mày, sau đó lấy son môi từ ngăn kéo ra son lại.Gương mặt của Nghê Phỉ Vọng nhỏ, nhưng lại đầy đặn, cả môi cũng thế, môi dưới no đủ.Son môi xong, cô thấy bản thân đang tỏa sáng.Cô thuần thục bặm môi, sửa soạn tóc mái, lại nhìn vào gương tập biểu cảm. Cảm thấy mọi thứ hoàn hảo rồi cô mới đứng dậy.Ngu Hân Nhiên nghe thấy động tĩnh nên xoay người lại nhìn cô.Nghê Phỉ Vọng bị phát hiện, biểu cảm mất tự nhiên.Ngoài ra, đừng bỏ lỡ nhiều truyện ngôn tình khác như: Công Lược Trái Tim Anh hay Thần Y Lâm, Cứu Em Đi.
-
Ngoảnh Đầu Gặp Người
Ta gả cho vị công tử mà ta không thích, trùng hợp thay, hắn cũng chẳng thích ta. Đêm động phòng hoa chúc, hắn để ta độc thủ khuê phòng, lại còn cùng ta "ước pháp tam chương": sau lưng người khác, nước sông không phạm nước giếng; còn trước mặt người khác thì... Mùa thu năm Khánh Lịch thứ hai mươi, Hiến Đế long thể bất an, Thái tử Tiêu Cổn giám quốc. Khoảng thời gian này, tháng ngày của cha ta trôi qua chẳng dễ dàng gì.
-
Mị Tình
Cô, một cô gái được mệnh danh là "Hoa hồng" trong giới luật sư, một nữ luật sư được coi là xuất sắc ở thành phố B. Nhưng để có được địa vị ngày hôm nay, ít ai biết rằng cô đã trải qua những ngày tháng khó khăn như thế nào. Anh, chủ tịch của một công ty lớn, trong tay anh là quyền lực của cả hai thế giới. Ai nghe tên anh cũng phải lui một bước. Anh thì phụ nữ rất nhiều, không biết đã lên giường với phụ nữ bao nhiêu lần, nhưng có lẽ từ khi gặp cô anh hoàn toàn chỉ hứng thú với cô. Cô đến với anh chỉ vì lợi ích của mình, muốn thắng một vụ kiện, nhưng ai ngờ đâu chính cuộc giao dịch đó đã khiến cô phải chết lên chết xuống. Cô chỉ nghĩ lấy cái đáng giá của một người phụ nữ ra để được một cuộc giao dịch thành công. Nhưng không ngờ, vị chủ tịch này lại muốn giữ cô bên cạnh. Cô lớn lên có sự nghiệp thành công nhưng lại sống cô đơn, không một ai thân bởi do sự đố kị của người khác đối với cô. Đó cũng là điều khiến cô phải tự nói với bản thân lúc nào mình cũng mạnh mẽ. Mọi sự gây nên đều do nam chính. Tại vì anh không được rõ ràng, tình cảm khá mập mờ, đặc biệt đối với nữ chính. Dù những lời anh nói ra có mật ngọt hay sủng đến cỡ nào thì nữ chính luôn cho là nam chính đang đùa giỡn với mình, không bao giờ tin đó là thật. Điều này cũng khiến nam chính khó chịu đến nỗi huỷ hoại danh tiếng của cô, bắt cô về sống chung của mình...






