Trước Cầu Phàm lâu, một thanh niên chắp tay đứng nhìn tấm bảng trên lâu, nhìn qua nhìn lại mày nhíu chặt, đột nhiên phi thân một cước đạp vỡ tấm bảng rồng bay phượng múa kia thành hai nửa, làm nó vỡ nát rơi trên mặt đất! Cầu Phàm? Thực đúng là chuyện cười trong thiên hạ! Có cái gì mà cầu chứ, cậu vốn chính là một người phàm! Giễu cợt cười vài tiếng chính mình khi đó trẻ người non dạ, thanh niên đá tấm bảng vỡ tung sang một bên, từ trong ngực lấy ra một quyển sách, tìm một chiếc ghế đá trong hoa viên ngồi xuống.Lật giở còn chưa đến hơn mười trang, liền nghe thấy hai tiếng “vút vút”, trong sân xuất hiện thêm hai bóng người. Thanh niên gấp sách lại, hì hì cười đứng dậy. “Các ngươi sao bây giờ mới tới? Ta đã ở đây đợi gần một tháng rồi!” “Đệ nói cái gì?!” Huynh đệ Yến gia hai miệng một lời, tức giận rống lên.Vỗ vỗ tay, thanh niên duỗi ngón tay cười, “Nè, đừng tức giận. Đúng rồi, các ngươi có phải đã treo thưởng trên giang hồ, chỉ cần có người có thể cung cấp tung tích của Viên Khuyết Thủy và mang y hoàn chỉnh không sứt mẻ gì tới trước mặt các ngươi, liền có thể nhận được mười vạn lượng bạch trắng, hơn nữa còn thêm một phần tiền lãi mỗi năm của Phi Ưng Xã và một thanh can tương bảo kiếm? Ừm… Những thứ này có phải đều là của ta rồi? Nhớ phải đưa tới cho ta, Khuyết Thủy hiện đang ở đây, tạ ơn hai vị huynh đài.”
-
Hàn Mai Kim Kiếm
Ðêm rất khuya! Gió lồng lộng! Trong một đêm mưa sấm đầy trời. Trong Thất Lạc cốc nằm giữa đồi núi chập chùng. Trong một khe suối sâu nước chảy cuồn cuộn, bỗng có một, hai, ba... khoảng mười mấy vật đen lềnh bềnh trôi đi, chả lẽ đó là xác dã thú bị nước dìm chết hay sao? Ðột nhiên, một tia chớp bạc lướt qua, lại thấy nhiều vật đen nữa theo dòng nước trôi đi. Cứ thế, hết tốp này đến tốp khác, tổng cộng có đến hơn trăm vật đen lềnh bềnh trôi đi trên mặt nước. Tốp sau cùng trôi đi không lâu, bỗng từ trong thâm cốc trên thượng lưu xuất hiện hai bóng người, lướt đi như bay trên mặt nước.Hai người ấy trên tay đều có một thanh trường kiếm sáng ngời, đuổi theo những vật đen trôi đi trên mặt nước. Hai người ấy hễ gặp một vật đen là vung kiếm đâm một nhát, thủ pháp nhanh khôn tả, qua đó chứng tỏ họ đều là cao thủ tuyệt đỉnh trên giang hồ. Mời các bạn cùng theo dõi chuyện gay cấn gì sẽ xảy qua truyện Hàn Mai Kim Kiếm.
-
Cự Linh Thần Chưởng
Mỗi người sinh ra trong giang hồ này, tựa hồ còn mang theo trong mình một sứ mệnh, một sự khác biệt. Có người trời sinh đã khổ cực, nhưng cũng có người trời sinh đã có thể mang trong mình tài thống lĩnh. Đây hết thảy đều là tùy thuộc vào sinh mệnh. Cái gì cũng đều phải có tính hai mặt của nó. Leo lên càng cao, sự gan dạ càng phải chắc chắn, đồng thời tất cả cũng phải có sự đề phòng một ngày bất trắc. Làm thống lĩnh không hề dễ dàng, nguy hiểm trùng trùng, có đếm bao nhiêu cũng không thể nào đếm hết được. Một người, ngay từ khi sinh ra trên đời đã được đem theo một cảm giác hết sức đặc biệt, đó chính là sự áp bức khiến cho đối phương hỗn loạn. Cho dù có là gì, tất cả đều không thể nào thoát ra được khỏi sự khống chế của trời cao. Hắn sinh ra đã mang trong mình sứ mệnh bảo vệ thiên hạ, khôi phục những gì mà nó vốn dĩ thuộc về. Áo bức chất chồng lên áp bức, cho dù mệt mỏi bao nhiêu cũng tuyệt đối không thể nào chùn bước được. Một lời đã định, cả đời liền là khó có thể thay đổi. Những cái gì nên dừng cũng đã dừng, những gì cần phải tiếp tục cũng vẫn sẽ như thế mà tiếp tục.
-
Cuồng Hiệp Tà Kiếm
Trên cánh đồng hoang mênh mông tuyết trắng chỉ có duy nhất một ngôi nhà gỗ, bốn bề một màu trắng xóa. Tuyết đã ngừng rơi nhưng mây đen vẫn còn dày đặc, gió lạnh thấu xương, trận cuồng phong đang thổi tung những đống tuyết ở trên mặt đất, những bông hoa tuyết như những sợi bông đang bay lượn khắp trời. Trong ánh sáng lờ mờ của tuyết trắng, một già một trẻ đang chấp kiếm liều đấu với nhau, bóng kiếm và ánh đao, trông khí thế thật kinh người.Ngoài giang hồ lưu truyền bốn câu ca:Hận thiên, oán địa
-
Mai Hoa Quái Kiệt
Mùa xuân, tháng ba ở phương Nam chính là thời tiết trăm hoa đua nở, cỏ cây tươi tốt, cảnh sắc thu hút con người. Ở huyện Giang Tích bên sông Hoàng Phố có một rừng hoa đào rộng hơn trăm mẫu, trên một đại đạo chạy tới Nam Hạ Hàng Châu, hàng ngày biết bao thương nhân, du khách vãng lai, náo nhiệt phi thường, mỗi khi qua rừng hoa đào đều muốn dừng xe xuống ngựa, ghé vào Đào Hoa Trang uống vài chung rượu, giải trừ mọi nỗi gian nan trên đường.Đào Hoa Trang là một tòa kiến trúc độc đáo, kiểu như một đại lữ quán, kinh doanh tấp nập. Biệt tài chế tạo mỹ tửu của chủ nhân Đào Hoa Trang nức tiếng hai phủ Tô – Hàng, mỗi người có dịp ngang qua rừng hoa đều không thể không ghé vào Đào Hoa Trang tạm nghỉ, bởi thế danh tiếng Đào Hoa Trang đã lấn át cả hai địa danh Tô – Hàng. Nhắc đến Đào Hoa Trang thì không một ai không tấm tắc ca tụng.Một tác phẩm tuyệt phẩm của Ngọa Long Sinh - Đài Loan Đệ Nhất Bút (tầm của Cổ Long đã vượt quá Đài Loan). Truyện kể về một giai đoạn đen tối của võ lâm, kéo dài hơn nửa hoa giáp. Một giai đoạn mà giới quần thoa tranh đoạt thiên hạ, khuynh đảo giang hồ. Nhân vật chính là Lãnh Như Băng, lạnh như băng tuyết, đẹp tựa Phan An, võ công nhân phẩm vô đối. Mỗi tội toàn núp bóng đàn bà. Hài.. Đáng tiếc lắm thay. Mời các bạn cùng đón đọc.
-
Ỷ Thế Hiếp Người
Trấn Nam Thủy có một đại tài chủ họ Triệu, gã có một thủ hạ chó săn, tên là Triệu Thất. Triệu Thất này là quản sự của Triệu phủ, cả ngày dựa hơi chủ nhân mà làm loạn trên đường. Tụ tập thủ hạ lại thành một nhóm lưu manh chuyên làm chuyện bắt nạt đàn ông chọc ghẹo đàn bà. Lúc Nhạc Thính Tùng mới tới trấn Nam Thủy thì gặp phải người này. Khi đó y đang ăn mì tại một quán ven đường, trên bát mì rải mấy cọng hành, vừa ăn sạch hai bát, muốn thêm bát thứ ba thì đột nhiên thấy chủ quán bị người ta đánh suýt nữa ngã sấp vào trong bát. Nhạc Thính Tùng ngẩng đầu nhìn lên, chủ nhân giọng nói này trông rất không đứng đắn. Tuổi lại không lớn, cũng chừng hai mươi, trên khuôn mặt không đứng đắn là một đôi mắt không đứng đắn. Nhìn nghiêng, người ta chỉ thấy được nửa sườn mặt của một gã không đứng đắn đang chửi một câu không đứng đắn. Người này thật sự rất phù hợp với tiêu chuẩn trong danh sách trừ gian diệt ác của mình. Y nghĩ. Trước khi xuống núi, sư phụ cho y một quyển sách, nói là những việc đại hiệp cần làm đều ở trong này. Nhạc Thính Tùng học võ càng cao, thì chuyện trần thế lại càng không thông hiểu. Y biết khuyết điểm này của mình, cho nên luôn lật xem, ngày ngày học tập, chưa bao giờ dám lười biếng. Dựa theo lời giải thích trong sách, việc mình phải làm bây giờ, chính là xông lên, một cước đạp lăn kẻ ác này, đánh cho hắn quỳ xuống đất xin tha, không dám tiếp tục làm điều ác. Vì vậy Nhạc Thính Tùng liền làm theo. Không nghĩ tới cũng chính lần gặp gỡ này mà trở thành mối ràng buộc giữa hắn và y. Có điều, sau này nghĩ lại, vẫn coi như là ràng buộc tốt, không ngại! Nhạc Thính Tùng và Triệu Thất sẽ cùng nhau trải qua những sóng gió gì? Mời bạn đọc cùng theo dõi truyện.






