Bạn đang đọc truyện Mùa Xuân Thứ Hai của tác giả Bán Đảo Lạc Nhật.Giới giải trí này vô cùng phức tạp, cái gọi là danh lợi, hào quang, danh tiếng, ích lợi...suy cho cùng ai bước chân vào, cũng đều sẽ mong chờ, đều sẽ khao khát nó.Người muốn cho, người muốn nhận, chỉ cần đôi bên thoả mãn, dù là tiền bạc, hay thể xác,...điều đó cũng có gì quá đáng đâu...- --------------"Trùng hợp thế." Ô Khương xử lý xong công việc, tan làm, cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh trước mặt.Tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm, ánh đèn chiếu lên sợi tóc của hắn lấp lánh màu đen đậm, "Tôi đang đợi cô ở đây."Ô Khương tỏ vẻ ngạc nhiên, "Ồ? Đợi tôi?"Anh cong mắt cười, giọng nói như hạt ngọc lăn trên đĩa ngọc, trong trẻo và dễ thương, "Hôm nay cảm ơn cô.""Chu Kỳ," Ô Khương ngẩng mắt nhìn hắn, biểu hiện nghiêm túc: "Tôi không thích có người dùng mánh khóe với tôi, trong giới giải trí có nhiều anh chàng muốn leo lên giường của tôi, không phải chỉ một mình anh. Nói không dễ nghe, thì tôi thích anh, đó là vinh dự của anh, nhưng anh chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi thì hơi phản cảm. Hôm nay sự ngoan ngoãn và phục tùng của anh chẳng qua là lợi dụng họ làm màu cho tôi xem, khổ nhục kế tôi cũng đã từ nhỏ xem đến lớn. Tóm lại, tôi không thích những người tự cho mình là thông minh, anh đi đi."Lời nói của Ô Khương trên bề mặt là từ chối, thực tế là muốn xem phản ứng của anh, nếu bây giờ anh bỏ đi, thì thật sự là ngốc.Chu Kỳ hiểu, nếu Ô Khương thực sự không thích anh, ghét anh, cô sẽ không nói nhiều như vậy với anh, người phụ nữ trước mắt thực sự đang nói với mình, muốn gì thì cứ trực tiếp nói thẳng với cô, đừng vòng vo, công việc là thương lượng mà ra, không phải là mánh khóe đoán được. Anh thẳng thắn mở lời, "Tôi muốn đến công ty giải trí Tây Nam."Ô Khương cười, anh ta là người thông minh, "Tôi có lợi ích gì?""Cô muốn gì?""Anh không rõ sao?""Cô cho tôi cơ hội, tôi cho cô cái tôi có.""Được, nhưng," Ô Khương nhướng mày cười, mở túi xách, lấy ra tấm thẻ phòng đã bị từ chối đưa cho anh, "Để tôi kiểm tra hàng trước."Bạn cũng có thể đọc truyện cùng thể loại như: Yêu Em, Thương Em hay Sóc Và Bông Tuyết.
-
Họa Tình 2 - Yêu Em Từ Bao Giờ?
Bạn đang đọc truyện Họa Tình 2 - Yêu Em Từ Bao Giờ? của tác giả Lani An Diệp. Bằng mọi thủ đoạn, Trạch Dương luôn ép Cảnh Nghi vào đường cùng để đến khi không còn đường lui, Cảnh Nghi buộc phải đàm phán làm "tình nhân" của hắn.- Anh muốn thế nào mới buông tha cho tôi?- Trừ khi tôi chán em còn không đừng nghĩ tới việc dừng lại.Nếu yêu thích truyện ngôn tình ngược, bạn có thể đọc thêm Căn Bệnh Mang Tên Em hay Chàng Rể Phế Vật.
-
Độc Sủng Hậu Cung
Nam Cung Sách là vị đế vương tàn khốc nhất vương triều, khi dễ hắn người chết, khinh thường nữ nhân của hắn, sống không bằng chết! Có thể nói hắn chính là hiện thân của ác ma nơi địa ngục, nơi con người ta phải trả giá cho những việc làm không được lòng hắn.
-
Bình Hoa Đại Thần
Truyện Bình Hoa Đại Thần thuộc thể loại Ngôn tình, Võng du rất hấp dẫn, lôi cuốn, thú vị. Câu chuyện nói về một cô gái trẻ xinh đẹp rất tài giỏi trong chuyện học hành, cô luôn đứng nhất lớp và được các thầy cô giáo khen ngợi hết lời, cô lẽ là một thiên tài trong tương lai. Cô mong muốn mình được thành hơn bằng cách giao lưu với xã hội ngày một phát triển này, cô thâm nhập vào thế giới trò chơi trên mạng và rồi đắm chìm trong thế giới ảo đó.
-
Lỡ Nhau Một Đời
Truyện Lỡ Nhau Một Đời là tựa truyện hay, mới lạ và ý nghĩa thuộc thể loại ngôn tình. Trong xã hội ngày nay vẫn còn xuất hiện những cuộc hôn nhân thương mại dựa trên nền tảng lợi ích của nhau cũng do đó đã tạo nên không ít sóng gió, anh và cô phải trải qua bao năm xa cách mới có thể đến được với nhau. Cô không tin, hôm ấy anh vì lời từ một phía của người đàn bà khác mà ra tay đánh cô. Lòng cô chua xót, cô ráng thu lại nước mắt nhưng nó cứ thế chảy ra không ngừng.
-
Từ Từ Dụ Dỗ
Sắc trời có chút âm trầm, tầng mây bị ép tới cực thấp, vẫn còn quang cảnh của sáng sớm, khi ánh nắng còn chưa rõ ràng. Niệm Tưởng ngồi trên ghế dài của bệnh viện, khẩn trương đến mức tim trong lồng ngực cũng đập nhanh từng trận vang dội. Một tay cô áp lên má phải, nhịn không được chuyên chú nhìn về phía cửa nha khoa đối diện. Tuy rằng khoảng cách có chút xa, nhìn thấy gì cũng không rõ ràng, nhưng cái này cũng không gây trở ngại cô đối với bệnh nhân đang tiếp thu trị liệu, sâu sắc đồng cảm.Cô đã ở chỗ này chờ gần nửa giờ. Ngay lúc cô cho rằng hôm nay không biết sẽ chờ đến bao giờ, rốt cuộc lúc đang ôm răng đau than thở, cô thoáng chốc nghe thấy có người kêu tên của mình. Sửng sốt một chút, ngay lúc tên của mình được đọc lại lần thứ hai, lần sau rõ ràng hơn lần trước, cô nhanh chóng nhổm dậy đi vào. Quy cách của gian phòng cũng không nhỏ, được tấm kính dầy mờ chỉnh tề ngăn cách hình thành từng gian phòng nhỏ độc lập. Ngoài Niệm Tưởng vẫn đang hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm bác sĩ đang trị liệu cho bệnh nhân, bên trong một phòng nhỏ khác còn có một vị bác sĩ cùng hộ sĩ. Hẳn là vừa kết thúc trị liệu cho bệnh nhân, anh còn mang khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt. Trong tay đang cầm giấy khám mà cô đăng ký, chuyên chú nhìn cái gì.






