Lần đầu tiên gặp Ngôn Hi, đôi mắt A Hoành đau nhói như bị ai đâm. Hoàng hôn buông xuống, các tòa nhà màu trắng đẹp mắt ẩn sau lùm cây, đổ bóng xuống khuôn mặt nhìn nghiêng của Vân Hoành. Cô bất giác ngẩng lên, đôi mắt hơi nheo lại dưới ánh hoàng hôn, dọc theo bóng cây mát mẻ, cô nhìn thấy một cánh cửa sổ sơn màu vàng. Trước cửa sổ có một bóng người. Bàn tay của anh ấy rất đẹp, chiếc đàn violin kia cũng rất đẹp, thêm vào đó tiếng đàn sắc nét vô cùng. Anh có đôi mắt to tròn, ánh mắt lộ rõ vẻ cao ngạo. Anh phóng tầm mắt nhìn ra phía ngoài nhưng không nhìn đến chỗ cô. Đây là lần đầu tiên cô trông thấy một người khiến tim mình đập loạn như vậy. Rõ ràng chỉ là bóng người thấp thoáng nhưng ánh mắt cô không thể dời đi được. Cô như người bị bỏ bùa mê, chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ. Có người đang lặng lẽ đứng trước cửa sổ, đứng trong kí ức không thể xóa nhòa của cô sau này. Về sau cô vẫn thường nghĩ, lấy anh làm mốc khởi điểm, quãng thời gian mười năm đó rốt cuộc có là gì đâu. Già nửa thời gian đều là cô yêu thầm. Anh là người đặt ra mốc thời gian, nhưng quãng thời gian đó lại không liên quan gì tới anh.Nhiều năm sau đó, một ngày đông nọ, A Hoành ngồi trong quán cà phê ấm áp trên đường phố Paris, đọc những nguyên lý khô khan về y học, vô tình ngẩng lên thì thấy có bóng người mờ ảo ngoài cửa sổ, mỗi lần như thế cô đều lấy ngón tay lau hơi nước đọng trên cửa kính để cảnh tượng bên ngoài trở nên sinh động và chân thực hơn. Cô khẽ mỉm cười, giữa thủ đô Paris nguy nga tráng lệ mà vẫn mơ màng tìm kiếm bóng ngược sáng ngày nào, lần nào cô cũng gọi giây phút đó là "secret of my boy". Và từ lúc khởi đầu cho đến khi kết thúc, anh chàng ngờ nghệch Ngôn Hi kia vẫn không hiểu, mọi thứ đều chỉ là bí mật của riêng cô. Kể cả khi cô biến anh từ một chàng trai lãng tử, ngang ngạnh, yếu đuối thành một người đàn ông khôi ngô tuấn tú, cao ngạo, tràn đầy sức sống, cô cũng chỉ biết thì thầm một câu: "Chàng trai, chàng trai của tôi." Ánh nắng cuối ngày hắt xuống mái tóc của A Hoành, cô ngửa mặt lên trời, khẽ mỉm cười. Cô vốn có thể nghe thấy tiếng đàn, nhưng bên tai lúc này chỉ còn là một khoảng không tĩnh lặng, chỉ còn hơi nước của bản thân, như thể bị ai đó dìm xuống nước, mất hết cảm giác và sức lực.
-
Ta Và Lão Chồng Đấu Trí Hàng Ngày
Bạn đang đọc truyện Ta Và Lão Chồng Đấu Trí Hàng Ngày của tác giả Nhất Thiểm Nhất Thiểm Lượng Tinh Tinh.Phu quân ta là một thư sinh bụng dạ đen tối, mưu kế thâm sâu.Từ khi thành hôn đến giờ, chúng ta cứ thích so tài, đấu trí cùng nhauKhổ nỗi, toàn là ta ở hạ phong mà thôi.Hôm nay chơi đánh bài với các phu nhân trễ thế này mới về, không biết phu quân ta lại đang định bày trò gì chỉnh ta đây?Nếu yêu thích truyện cổ đại, bạn có thể đọc thêm Hậu Cung Hài Tử Vương hay Đa Danh Chi Hậu.
-
Học Cách Để Yêu Anh
Bạn đang đọc truyện Học Cách Để Yêu Anh của tác giả Ngọc Huyền. Từ lúc lên 16 tuổi, những chuyện kì lạ lần lượt xung quanh tui và các câu chuyện về thời cấp 3 củng vòng quanh trong đó...Một buổi sáng cũng như những ngày khác, tui lờ đờ tỉnh dậy trên chiếc giường của mình.Vì hôm qua phải phụ mẹ làm đồ tới khuya mới ngủ nên bây giờ tui vẫn không thể lê nổi cái thân xác này xuống giường dù tui đã dậy từ 5 phút trước.Bà Hà ,chị Vy với anh Nhiên đứng ngoài cổng đợi bà nảy giờ kìa ,mau dậy đi.Mặc kệ tiếng kêu của thằng em ,tui từ từ đứng dậy đi vào nhà vệ sinh ,mà khoan đã con Vy với thằng Nhiên không phải hôm qua dặn không cần đợi mà không biết dụ gì nữa đây.Ngoài ra, bạn có thể đọc truyện cùng thể loại như: Sau Khi Xuyên Sách Tùy Tiện Thơm Mèo Sẽ Xảy Ra Chuyện Lớn hay Anh Ấy Dịu Dàng Hơn Gió Đêm.
-
Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Tinh Nghịch
Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Tinh Nghịch của tác giả Khánh Linh. Đông Phương Nhã Tịch Tiểu thư Đông Phương gia. Từ nhỏ bố mẹ đã qua đời, cô được chú tư nuôi lớn. Năm 22 tuổi, cô trở về nước sau 4 năm du học. Tối hôm trở về, cô cùng 3 người bạn thân của mình đến quán bar ăn mừng. Tình cờ gặp một chú đẹp trai, trong cơn ngà ngà say cô đi chọc ghẹo chú đẹp trai.Sau hôm đó, cứ ngỡ sau này sẽ không bao giờ gặp lại, nhưng không ngờ được chú đẹp trai đó lại là người anh em tốt của của chú tư mình người đã nuôi lớn cô.Nếu yêu thích truyện nữ cường, bạn có thể đọc thêm Khi Anh Đến Lửa Cháy Lan Đồng Cỏ hay Đổi Hồn Tráo Phận
-
Điên Cuồng Yêu: Cao Tổng Chớ Làm Loạn!
Bạn đang đọc truyện Điên Cuồng Yêu: Cao Tổng Chớ Làm Loạn! của tác giả Tiểu Ngân Ngân. Trên chiếc giường màu trắng của khách sạn, đôi nam nữ không ngừng trao cho nhau những cử chỉ ân ái thật nồng nàn."Lâm Hạo... Em... Em yêu anh... Ưm... A..."Giọng phụ nữ nỉ non rên rỉ, ánh mắt của Trần Ngọc Châu mờ đục nhìn lên người đàn ông đang "nằm đè" lên cơ thể mình.Trên trán của anh lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt thể hiện sự sung sướng cùng khoái cảm mãnh liệt.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ta Và Best Friend Khuấy Đảo Hậu Cung hay Nhan Tổng, Chúng Ta Kí Hợp Đồng Đi!
-
Chuyện Về Bố Tôi Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mẹ Tôi
Hai nhà Trình – Thiệu có mối thù truyền kiếp, nhưng ít ai biết được cụ thể là mối thù gì.Tuy nhiên, điều mà mọi người đều biết là ba gia huấn của nhà họ Thiệu: tuyệt đối không được hợp tác nhà họ Trình, không được thông hôn với nhà họ Trình, càng không được cùng nhà họ Trình xuất hiện tại các sự kiện công cộng.Một ngày nọ, một cô bé mặc chiếc váy xòe màu hồng, cài nơ hồng, đeo cặp sách hồng, trông đáng yêu như một cô búp bê, bước vào sảnh tầng một của tòa nhà Thiệu thị.Lễ tân tưởng cô bé đi lạc nên hỏi thăm, nhưng cô bé nghiêm túc nói, cháu muốn gặp Thiệu Thành Trạch, tổng giám đốc Thiệu thị của các cô.Thấy trang phục của cô bé, lễ tân biết ngay cô bé thuộc gia đình không giàu cũng quý, lại còn dám gọi thẳng tên giám đốc của họ, chắc chắn là thiên kim của một lãnh đạo cấp cao nào đó trong Thiệu thị.Cô lễ tân nở nụ cười thân thiện nhất: “Bé con, có thể cho cô biết tên bố mẹ của cháu là gì không?”Cô bé nghiêng đầu: “Mẹ cháu là Trình Cẩn Lan.”Trình… Cẩn Lan?!Là cô cả của nhà họ Trình – Trình Cẩn Lan sao?! Cô ta không thể tin được, cả đời này lại có thể thấy người nhà họ Trình bước chân vào cổng lớn của Thiệu thị, đây đúng là một kỳ tích nhân gian.“Còn bố cháu ạ, hôm nay cháu đến để xin một sợi tóc của Thiệu Thành Trạch, sau khi xét nghiệm DNA, cháu sẽ biết liệu chú ấy có phải là bố của cháu hay không.”Lời nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp sảnh tầng một đông người, lan tỏa như sóng nước, lấy cô lễ tân làm trung tâm, tất cả những ai nghe thấy câu nói đó đều đứng sững lại, há hốc miệng kinh ngạc.Trừ Thiệu Thành Trạch, người đang được một nhóm người vây quanh từ thang máy đi ra.Anh nhướng đôi mắt hẹp dài, nhìn về phía cô bé nhỏ nhắn màu hồng nhạt đó.Trình Lợi Kỳ nhận ra Thiệu Thành Trạch, cô bé lấy tay che miệng, “À-ồ” một tiếng.Cô bé quyết định, cho dù Thiệu Thành Trạch không phải là bố, cô bé cũng phải giúp Trình Cẩn Lan theo đuổi bằng được người đàn ông này, để chú ấy trở thành bố của mình.Cô bé rất thích đôi mắt của anh.Giống hệt mắt của cô bé.Thật đẹp.






