Vệ Viễn Hi là thái tử đương triều của đất nước này, thực ra hắn không phải đứa con lớn tuổi nhất, nhưng nếu so với Vệ Viễn Ngọc là hoàng huynh của hắn thì đúng là chênh lệch một trời một vực. Kẻ kia không khác nào một viên thịt tròn mập mạp, toàn mỡ là mỡ, lại còn không biết suy xét, có thể coi như cực kì ngu xuẩn, chỉ biết khi dễ người khác không hơn. Đổi lại, Vệ Viễn Hi được chú trọng bồi dưỡng để thành người thừa kế từ nhỏ, vậy nên nếu như nói về khí chất, đúng là rất có khí chất, còn về đầu óc và mắt nhìn người thì quả là không sai. Trở thành thái tử, cũng tương đương với việc trọng trách của hắn đối với quốc gia này là không hề nhỏ, lúc nào cũng bị bắt học hành mệt nhọc, lại không được phép lơ là việc luyện võ, hoàng cung nơi này đối với hắn cũng chỉ giống như một chiếc lồng giam hoa lệ, không có gì hơn.Nhưng nói gì thì nói, Vệ Viễn Hi vẫn chỉ là một đứa trẻ, dù cho có ưu tú đến mất cũng không thể tránh được những việc làm xốc nổi hay trò quậy phá như thường thấy, hắn cũng biết ham chơi, biết trốn học, biết gây rắc rối cho người. Chính là vào một ngày nhàm chán như bao ngày khác, hắn đang nghĩ muốn tìm trò gì đó để nghịch ngợm, lại bắt gặp thấy cảnh bất bình. Người anh trai không ra gì của hắn đi khi dễ một đứa trẻ khác, giữa trời đông rét buốt như vậy mà hắn có thể nỡ lòng ép đứa bé lội xuống hồ nước đầy bùn dơ bẩn. Viễn Hi liền dạy cho hắn một bài học, cứu đứa bé trở về, đó cũng là màn bắt đầu cho một cuộc tình ở phía sau, vốn sẽ khơi dậy rất nhiều sóng gió chốn cung đình rộng lớn.
-
Mối Tình
Truyện Mối Tình là tựa truyện hay, thú vị và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh những cảm xúc và chuyện tình của chàng trai đồng tính. Hẳn là cậu đang nằm mơ. Người đàn ông cậu yêu đang hôn cậu. Cậu yêu anh, cậu dù biết anh không phải của cậu nhưng vẫn vô tình quyến rũ anh những lúc cậu ở bên anh. Cậu biết anh là người tốt không đáng vì cậu mà mang tính là đồng tính luyến ái, bán nam bán nữ, vì anh là thằng đàn ông. Nếu lần đó cậu không say. Nếu lần đó người cậu ấy hôn là người khác thì mọi chuyện sẽ ra sao???
-
Phá Giới
Hòa thượng và hồ ly, một câu chuyện tình cảm thần kì. Câu chuyện này, gắn liền với mọi thời đại, sự ngọt ngào vẫn còn chút dư vị đọng lại trong tim. Bởi vì hòa thượng cứu hồ ly, hồ ly muốn báo ơn, nhưng vì cớ gì, hết lần này đến lần khác đều báo ơn không thành, đã vậy lại còn vô tình khiến cho hòa thượng vi phạm điều cấm kỵ. Ai nha, chẳng qua là muốn thành tâm báo đáp ơn cứu mạng thôi mà cũng khó đến như vậy sao? Thật sự là khiến cho người ta cảm thấy phát mệt ra mà! Hòa thượng đúng thật là hòa thượng, vì cớ gì mà hết lần này đến lần khác đều không cho hồ ly cơ hội để được báo ơn ân nhân? Đau đầu ghê! Thôi được rồi, thời gian còn dài mà! Đợi đến khi hòa thượng chính thức phá giới, xóa bỏ đi cuộc đời của một hòa thượng, chẳng phải khi báo ơn sẽ càng dễ dàng hơn hay sao? Xem nào, hừm, nên báo ơn kiểu gì mới tốt đây? Lấy thân báo đáp hay sao? Cái ý kiến tưởng như là củ chuối này hình như cũng không tồi đâu! Nhưng mà, hồ ly chỉ có ý định báo ơn xong liền rời đi, vì cớ gì mà hòa thượng lại cứ nắm chặt tay mãi, không chịu buông ra? Ai nha, trái tim của hồ ly loạn nhịp mất rồi!
-
Ngọc Vô Hà
Cậu được người ta đặt cho cái tên Liên Ngọc, Liên trong hoa sen, Ngọc trong bạch ngọc. Cái tên hay là vậy, ấy thế mà chốn dung thân của cậu lại là nơi bẩn thỉu, lấy việc thỏa mãn dục vọng của khách nhân là trên hết, trái tim của cậu có khi cũng bị nhuộm bẩn theo mất rồi. Hắn là Cận Song Thành, vốn dĩ đến nơi này cũng chỉ vì muốn điều tra chút chuyện, gặp được cậu thiếu niên nhìn như yếu đuối nhu nhược ngày ấy bỗng nhiên lại sinh ra lòng thương tiếc. Nhưng ai ngờ được rằng chỉ vài phút sau hắn liền nhận ra người ấy không phải đơn thuần như mình vẫn nghĩ, hóa ra sống giữa cái nơi bùn nhơ như thế này, tâm hồn dù có đẹp đẽ hay trong sạch đến mấy cũng không thể nào tránh khỏi việc bị vấy bẩn, cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.Nhưng có vẻ như hắn nhầm rồi, Liên Ngọc chẳng phải là cái tên được lấy để che đi thân phận của cậu thiếu niên ngày đó, cũng như thực tế cậu cũng chẳng phải là bị vấy bẩn bởi cái nơi bán rẻ tiếng cười ấy. Chỉ là quá khứ của cậu đã từng đau đớn quá, đau đớn đến mức độ tôn nghiêm của cậu cũng chẳng cần, cậu chỉ muốn chứng tỏ, chứng tỏ rằng cậu có thể sống tốt lắm, chẳng cần thiết phải dựa vào bất cứ ai cả. Cuối cùng thì hắn cũng không thể kìm được mà ôm cậu vào lòng, trở thành nơi mà cậu có thể ngả đầu khi mỏi mệt, cho cậu thứ cảm tình mà cậu vẫn luôn kiếm tìm, chẳng biết từ bao giờ mà hắn đã yêu cậu mất rồi.
-
Trò Chơi Độc Lập 30330
Bạn đang đọc truyện Trò Chơi Độc Lập 30330 của tác giả Trung Hòa Nhập Thất. Trình Mạch bước đi một mình trong bóng tối đen kịt, chỉ có từng dòng chữ lạnh lẽo nhấp nháy ánh sáng trắng lần lượt xuất hiện trên nền hư vô.[Chào mừng bạn đến với "Trò chơi độc lập 30330"][Đồng đội của bạn đã tham gia trò chơi][Phó bản No.1043 tải lên hoàn tất][Đếm ngược 3 2 1][GAME STARTS]Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn đừng bỏ lỡ Cứu Vớt Vai Ác Kia hay Chạm Đuôi [Truy Vĩ].
-
Anh Hùng Mạn Tẩu
Ai cũng có giấc mộng anh hùng. Thế nhưng, mơ là mơ, đời thực lại chính là đời thực. Nó khác biệt nhau. Mà cho dù là có như thế nào, anh hùng cũng khó qua ải mỹ nhân. Và cũng từ đây, một câu chuyện tình yêu được nảy nở. Hắn yêu y, yêu tựa như còn sâu sắc hơn cả yêu chính bản thân của hắn. Hắn muốn làm cái ô vững chắc nhất, che chở y dưới nó, bằng tất cả tình yêu của hắn.






