Lục Phồn anh là một ảnh đế đã đặt chân trong làng giải trí 10 năm rồi, và nhận được không biết bao nhiêu giải thưởng lớn và nổi tiếng trên khắp đất nước. Cô là cô gái trẻ Giản Ngộ Châu, với niềm đam mê ẩm thực từ nhỏ và học nấu ăn từ chính người cha của mình. Cha cô khi trước còn sống, chính là một người đầu bếp thực thụ, khi ông là người nấu ăn cho tất cả những trẻ em nghèo hay mồ côi, người nghèo hay người già những món ăn ngon và miễn phí, ông nấu ăn rất rất ngon, mà ai cũng biết đến, nhưng mà người biết đến cha cô chỉ là những người trong dân làng mà thôi, ông không ham quý mà đi lên thành phố tạo dựng một sự nghiệp, mở một nhà hàng cao cấp để cho cả đất nước này biết, ông đã về hưu và nấu ăn miễn phí cho những người có hoàn cảnh khó khăn. Cô chính là muốn học điều ấy từ ba của mình, từ bé đã luôn nhìn theo những công thức nấu ăn của ba mình, tiếp diễn sự nghiệp dở dang của ba, mở ra một nhà hàng nấu ăn nhỏ, bình dân và thoả sức nấu theo công thức của mình. Anh là một ảnh đế, chỉ vì đồ ăn của cô mà yêu cô. Yêu cả con người và tính cách của cô, mặc cho anh giàu có hay được cả nước này biết, lòng anh vẫn chỉ nguyện theo lòng cô.
-
Bồ Công Anh Bất Tử
Bạn đang đọc truyện Bồ Công Anh Bất Tử full (đã hoàn thành) của tác giả Dạ Đích Đệ Thất Mộng. Các bạn có biết, trước đây trong làng, những gia đình không có con trai thì thê thảm đến mức nào không? Trong các cuộc họp làng, ba tôi không có phần phát biểu. Bữa cơm đêm giao thừa, mẹ tôi không được lên bàn ngồi. Ngay cả khi anh em chia nhà, chúng tôi cũng chỉ được phân căn nhà đất lâu năm, dột tứ phía. Đến khi tôi năm tuổi, mẹ tôi lại mang thai... Bên cạnh đó, cũng có những truyện, thể loại hoặc tác giả vô cùng hay và hấp dẫn khác mà bạn đừng nên bỏ lỡ như vo cu that quyen ru hay dành cho nhân vật bị bỏ rơi yêu thích nhất của tôi.
-
Điên Cuồng Yêu: Cao Tổng Chớ Làm Loạn!
Bạn đang đọc truyện Điên Cuồng Yêu: Cao Tổng Chớ Làm Loạn! của tác giả Tiểu Ngân Ngân. Trên chiếc giường màu trắng của khách sạn, đôi nam nữ không ngừng trao cho nhau những cử chỉ ân ái thật nồng nàn."Lâm Hạo... Em... Em yêu anh... Ưm... A..."Giọng phụ nữ nỉ non rên rỉ, ánh mắt của Trần Ngọc Châu mờ đục nhìn lên người đàn ông đang "nằm đè" lên cơ thể mình.Trên trán của anh lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt thể hiện sự sung sướng cùng khoái cảm mãnh liệt.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ta Và Best Friend Khuấy Đảo Hậu Cung hay Nhan Tổng, Chúng Ta Kí Hợp Đồng Đi!
-
Hồ Ly Phu
Tình yêu không phải là một đích đến mà là cả một hành trình cần chúng ta theo đuổi. Nó có thể đem đến hạnh phúc cho một người, nhưng cũng có thể hủy diệt đi cả một đời người. Mê đắm trong tình yêu thương, lại khổ sở nhìn xem sắc mặt của mọi người, trong lòng ai cũng sẽ có lúc trào dâng sự mất mát. Ai cũng muốn khiến mình trở nên thật hoàn hảo, nhưng số trời đã định, bản thân con người có lẽ cũng sẽ chẳng thể nào thay đổi được điều gì. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng.
-
Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm
Tác giả: Hướng Cẩm Đăng bởi: Mẹ Bông BomCuộc hôn nhân chớp nhoáng – ngọt ngào trước, yêu sâu sau.Nữ chính: Lạc Ninh – bác sĩ cấp cứu xinh đẹp, kiên cường, lý trí.Nam chính: Lục Thừa Uyên – đội trưởng đội hình sự, nội liễm sâu sắc, yêu say từ lâu… và… rất có lực eo.Ngày thứ hai sau khi cưới, chồng bỗng dưng biến mất như bốc hơi khỏi thế gian.Lạc Ninh một mình trống vắng suốt ba năm, từ mong chờ đến tuyệt vọng, cuối cùng gần như buông bỏ.Cho đến khi người đàn ông ấy bất ngờ quay lại…Và cô mới biết—anh là cảnh sát ngầm.
-
Lâu Quy Vãn
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An. Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết. Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi. Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu. Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường. Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình. Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta: “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp: “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.” Mẫu thân lại hỏi: “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?” Ta sững người tại chỗ. Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói: “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”






